Ấn bản điện tử liên quan
Quay lạiSống đúng giới luật, nhìn cuộc sống bằng đôi mắt nhân quả, không làm khổ mình khổ người và tu tập chỉ một pháp hướng: “Tâm như cục đất” hằng ngày, hằng giờ, hằng phút, hằng giây. Tu như vậy tâm con sẽ ly dục ly ác pháp, diệt ngã xả tâm, cuộc sống tâm hồn con sẽ an lạc, thanh thản như đất.
Một người sinh ra nhiều người, Thầy không dám nói đại, mà Thầy dựa vào bằng chứng cụ thể của nhân quả thảo mộc. Khi học về nhân quả rồi mấy con mới thấy và suy ngẫm về thân phận của con người sinh ra trong nhân quả, luôn luôn bị chi phối từng phút giây. Nếu chúng ta không chủ động được, thì nhân quả sẽ lợi dụng lòng ham muốn mà đẩy chúng ta đi biệt mù, không bao giờ có thể tìm được con đường trở về với sự giải thoát thật sự.
Lớp Chánh Kiến – Buổi 17: Chánh Niệm Tĩnh Giác (nam)
Nếu chỉ sử dụng phương pháp Chánh Niệm Tĩnh Giác để thắng được hôn trầm, thùy miên, thì chúng ta sẽ lọt vào trong tưởng. Tại sao? Tại vì pháp tri kiến giải thoát là Định Vô Lậu sẽ dẹp được dục lậu và hữu lậu. Nếu chúng ta không sử dụng như vậy thì tâm chúng ta chưa ly dục, ly ác pháp. Tâm chưa ly dục, ly ác pháp, mà chúng ta ức chế để phá hôn trầm, tức là phá vô minh lậu, thì chúng ta sẽ rơi vào trong tưởng.
Nhân quả con người có giống cây bắp không?
Những hành động thanh thản, an lạc và vô sự ấy cũng giống như hạt bắp. Chúng chờ đến khi thân này chết, thì tất cả những hạt giống này đều tương ưng với chỗ thanh thản, an lạc, vô sự mà vào Niết Bàn, không còn tương ưng tái sanh làm người được nữa.
Pháp tu, trạng thái và kết quả
Phật pháp không có gì khó, chỉ có nhiếp phục tâm, an trú tâm và xả tâm, ly dục ly ác pháp. Cứ như thế tu tập mãi, càng tu tập thì năng lực càng xuất hiện dồi dào, năng lực càng xuất hiện thì tâm định tỉnh, tâm định tỉnh càng dài thì tâm nhu nhuyễn, tâm nhu nhuyễn thì tâm dễ sử dụng. Khi tâm định tỉnh, nhu nhuyễn, dễ sử dụng thì con đã ly dục ly ác pháp xong.
Vô sự về tâm có nghĩa là tâm không phóng dật, không nghĩ ngợi, suy tư một điều gì. Tâm không làm một việc gì khác có nghĩa là không nghe băng, không đọc kinh sách, không xem tivi, không ngửi mùi thơm, không nếm vị, không xúc chạm và không khởi niệm ác, ấy là tâm thanh thản, cho nên khi đi, đứng, nằm, ngồi đều thanh thản. Thanh thản là một niệm thiện vô lậu, niệm thiện vô lậu là niệm bất động của tâm.
Làm từ thiện tại sao lại gặp họa?
Luật nhân quả rất công bằng, nếu người bố thí vì lòng thương yêu và người nhận của bố thí đều sống hiền lương thì hai bên đều hưởng được phước báu; còn ngược lại người bố thí không vì lòng thương yêu mà vì công việc làm ăn hay vì cầu danh làm từ thiện, và người nhận của bố thí là người làm ác thì người bố thí và người nhận thí đều gặp tai họa. Người bố thí vì lòng thương yêu người lâm nạn, nên đem tiền của bố thí cho người nhận thí, nhưng người nhận thí ăn ở không hiền lành, nên người bố thí không được phước báu mà không có tai nạn xảy ra.
Nếu người đời biết dùng hương giải thoát mà dâng cúng cho người thì đâu có sự tranh danh đoạt lợi, thì đâu có sự tranh giành của cải, tài sản, giết hại lẫn nhau hoặc tranh tụng thưa kiện anh em cùng máu mủ, cùng dòng họ. Nếu người đời biết dùng tâm hương giải thoát dâng lên cúng Phật, cúng tổ tiên, ông bà, cha mẹ, thì xã hội đâu có nạn trộm cướp, gian tham và thế giới đâu có nạn chiến tranh tàn phá, giết chóc khốc hại.
Từ trường vô lậu của Phật đang phủ trùm khắp thế giới mà không tái sinh luân hồi chỗ nào cả, vì không có đối tượng tương ưng, không có đối tượng tương ưng nên chấm dứt tái sinh luân hồi. Vậy nghiệp thiện vô lậu là cái gì? Nghiệp thiện vô lậu là trạng thái tâm bất động, thanh thản, an lạc và vô sự, đó là chân lý của Phật giáo, người tu hành đạt đến chỗ này là chứng đạo quả A La Hán.
Nghiệp giải thoát và sức tỉnh thức
Chúng ta thấy mình có thân này, thân nọ, thân kia đủ thứ, nhưng chỉ có một luật nhân quả của nó mà thôi. Nghĩa là chúng ta làm ác thì nó sẽ tăng thêm cái khổ; còn làm thiện thì nó giảm xuống, nó làm cho chúng ta hạnh phúc, an vui. Cho nên, chỉ có thiện và ác mà thôi. Muốn thoát ra khỏi nhân quả thì chúng ta phải sống toàn thiện. Sống toàn thiện thì không còn ác nữa, mới gọi là Niết Bàn. Nếu còn một chút xíu ác đi nữa, cũng không thể vào Niết Bàn được.
Giới thiệu trang web Tiểu sử Thầy Thông Lạc
Sau khi Thầy mất đi, đã trả lại cho đời tất cả, thì lúc bấy giờ nhớ đến ơn Thầy các con muốn ghi lại, nhưng phải ghi lại trung thực, vì Thầy chỉ là một con người như bao nhiêu con người khác. Chúng con xin tri ân tới Thầy, bậc tu hành làm chủ sanh, già, bệnh, chết, dựng lại chánh pháp của Đức Phật Thích Ca, thắp sáng lên ngọn đèn đạo đức nhân bản – nhân quả, sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh cho nhân loại, mà gom góp tri kiến để khắc họa một phần chân dung của Thầy qua dự án “Tiểu sử Thầy Thông Lạc”.
Tuệ do định sanh là tuệ Tam Minh, chứ không phải tri kiến. Còn tuệ trong kinh Sonadanda là tri kiến giải thoát. Vì tri kiến giải thoát giúp cho giới luật thanh tịnh, giới luật giúp cho tri kiến thanh tịnh. Bởi vì giới chưa có làm sao có định được, định chưa có làm sao có tuệ được? Vì thế mà người tu hành sai vì không tu giới mà lo tu định.