Lớp Chánh Kiến – Buổi 17: Chánh Niệm Tĩnh Giác (nam)
NỘI DUNG MÔ TẢ
Nếu chỉ sử dụng phương pháp Chánh Niệm Tĩnh Giác để thắng được hôn trầm, thùy miên, thì chúng ta sẽ lọt vào trong tưởng. Tại sao? Tại vì pháp tri kiến giải thoát là Định Vô Lậu sẽ dẹp được dục lậu và hữu lậu. Nếu chúng ta không sử dụng như vậy thì tâm chúng ta chưa ly dục, ly ác pháp. Tâm chưa ly dục, ly ác pháp, mà chúng ta ức chế để phá hôn trầm, tức là phá vô minh lậu, thì chúng ta sẽ rơi vào trong tưởng.
Quý bạn đọc vui lòng chọn định dạng pdf hoặc epub, rồi nhấn nút “Đọc” để đọc toàn bộ nội dung bài giảng, hoặc xem tóm tắt như sau:
CHÁNH NIỆM TĨNH GIÁC
“…Căn bản của sự tu tập là lớp Chánh kiến. Muốn có chánh kiến thì đòi hỏi chúng ta phải triển khai tri kiến hiểu biết một cách sâu sắc, chứ không phải đi vào Chánh Niệm Tĩnh Giác mà thắng được hôn trầm, thùy miên trọn vẹn.
Nếu chỉ sử dụng phương pháp Chánh Niệm Tĩnh Giác để thắng được hôn trầm, thùy miên, thì chúng ta sẽ lọt vào trong tưởng. Tại sao?
Tại vì pháp tri kiến giải thoát là Định Vô Lậu sẽ dẹp được dục lậu và hữu lậu. Nếu chúng ta không sử dụng như vậy thì tâm chúng ta chưa ly dục, ly ác pháp. Tâm chưa ly dục, ly ác pháp, mà chúng ta ức chế để phá hôn trầm, tức là phá vô minh lậu, thì chúng ta sẽ rơi vào trong tưởng.
Các con chưa biết, khi Thầy TT. trình lại với Thầy, thậm chí cái ly như thế này mà thầy cầm, tay thầy tự bóp dẹp hết, do cái lực của tưởng.
Hai ngón tay như thế này mà thầy bóp dẹp cái ly. Các con thấy ghê gớm chưa?
Còn nhiều trạng thái tưởng xảy ra với thầy, chứ không phải là thầy tỉnh hoàn toàn. Thật sự ra, thầy đang tỉnh trong cái mê của tưởng.
Các con có thấy người mộng du chưa? Hai mắt họ lim dim nhưng vẫn đi lại bình thường, thậm chí có người đi trên mái nhà mà không bị té ngã.
Cho nên, cái lực tưởng rất mạnh, nó điều khiển cái thân của chúng ta dễ dàng.
Khi ức chế chúng ta phá ý thức để không còn ngủ nữa, tức là diệt cái si của ý thức, chứ đâu phải diệt cái si của tưởng.
Nhưng diệt cái si của ý thức mà chưa diệt dục thì tâm chưa thanh tịnh. Tâm chưa thanh tịnh thì không có đạo lực, chỉ là lực tưởng, rất nguy hiểm.
Hầu hết một số người trên thế gian này đang tu thiền định theo con đường dẹp bỏ ý thức mà không lo tu quán xả tâm bằng Định Vô Lậu.
Mục đích của người tu theo Đạo Phật là chứng vô lậu, mà danh từ gọi là A La Hán. Danh từ A La Hán có nghĩa là vô lậu.
Người vô lậu là chứng quả A La Hán, mà vô lậu thì đâu còn ba lậu hoặc: dục lậu, hữu lậu, vô minh lậu.
Có một cái định mà Đức Phật gọi là Định Vô Lậu để tu thiền quán. Mình ngồi tư duy triển khai tri kiến của mình để xả tâm chứ đâu có ức chế tâm.
Nhưng hôm nay có Thầy hướng dẫn, nên Thầy bắt buộc các con phải luôn giữ gìn tâm thanh thản, an lạc, vô sự. Khi bất kỳ trạng thái nào khởi lên thì phải tác ý xả bỏ liền tức khắc, không được chấp nhận trạng thái ấy.
Có khi tưởng khiến thân rung động, lắc lư qua lại. Có khi môi tự động mấp máy, đưa qua đưa lại. Mình làm không được đâu, mà tưởng nó điều khiển. Còn hàm răng như vậy mà tự nó đánh qua đánh lại. Đó gọi là hành tưởng.
Khi rơi vào trạng thái tưởng, các con sẽ thấy thân mình cứ tự động lắc lư, hoặc cúi lên, cúi xuống mà không làm chủ được. Trong lúc ấy, nó làm cho chúng ta có xúc tưởng hỷ lạc, càng cúi lại càng thích, càng an lạc. Cho nên, người tu tưởng họ bị khòm lưng.
Muốn tu hành có kết quả thì phải tu đúng pháp, tu từ căn bản, có bài bản, có trình tự từ thấp đến cao. Đức Phật đã dạy rất rõ con đường ấy trong pháp Tứ Chánh Cần: ngăn ác, diệt ác, sinh thiện, tăng trưởng thiện.
Muốn ngăn các ác pháp thì trước hết phải tu Định Vô Lậu. Bởi vì Định Vô Lậu giúp chúng ta triển khai tri kiến hiểu biết đúng như thật để nhận diện và ngăn chặn tất cả các ác pháp.
Nếu không có chánh kiến, khi ác pháp khởi lên, chúng ta lại lấy tà kiến cho là chánh kiến, thì làm sao tu được?
Vì vậy, điều căn bản nhất là phải triển khai lớp Chánh kiến để thấy các pháp đúng như thật, không còn sai, chứ không phải ngồi ức chế tâm cho hết vọng tưởng mà cho là đúng.
Lớp học này dạy chúng ta chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ… Tức là dạy chúng ta tư duy, suy nghĩ cho đúng, chứ đâu dạy chúng ta ức chế không cho suy nghĩ, không cho phân biệt?
Thế mà hễ vào tu theo Đạo Phật là chúng ta buộc ý thức không được khởi niệm ra. Mà không khởi niệm ra thì lấy gì mà suy nghĩ? Đó là cái sai của những người tu hành không theo đúng lộ trình của Đạo Phật.
Bát Chánh Đạo là con đường Đức Phật đã vạch rõ: dạy chúng ta suy nghĩ đúng, nói lời chánh ngữ, không được nói sai, không được nói ác ngữ, mà nói lời thiện ngữ. Buộc lòng chúng ta phải học lớp Ái ngữ để nói sao cho đúng, chứ không khéo mình phát ngôn ra rồi thì nó sẽ đem đến những tai họa.
Khi học về nhân quả, các con sẽ thấy đường đi nhân quả con người gồm có thân hành, khẩu hành và ý hành. Trong đó, khẩu hành là ngôn ngữ, lời nói của chúng ta. Vì vậy, các pháp môn tu tập của Đạo Phật có sự kết hợp chặt chẽ với nhau, giúp chúng ta hiểu biết để thực hiện.
Định Vô Lậu mục đích là triển khai tri kiến, từ chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm để làm cho chúng ta có một sự làm chủ bằng tri kiến đó.
Các con cứ nhìn vào bài niệm hương khi đến chùa sẽ thấy rất rõ. Chúng ta dâng năm nén hương tâm, gồm: Giới hương, Định hương, Tuệ hương, Giải thoát hương và Giải thoát tri kiến hương.
Ba nén hương đầu là: Giới, Định, Tuệ. Nhưng cuối cùng, cây hương thứ năm: Giải thoát tri kiến hương mới chính là thứ chúng ta sử dụng để được giải thoát.
Đạo Phật dạy chúng ta sống như một con người bình thường, chứ không dạy chúng ta ngồi thiền như gốc cây hay cục đá.
Người bình thường mà tri kiến của chúng ta có sự hiểu biết giải thoát, gọi là tri kiến giải thoát hương. Vì vậy, Định Vô Lậu rất cần thiết.
Hôm nay, các con học đến bài Nhân quả con người. Trong bài học này, các con sẽ thấy đường đi nhân quả nơi con người là thân hành, khẩu hành và ý hành.
Thân hành, khẩu hành, ý hành qua Thập Thiện chúng ta thấy: thân có ba điều thiện; khẩu có bốn điều thiện; ý có ba điều thiện. Nếu không học để biết đường đi nhân quả con người xuất phát từ ba nơi này và không nhận ra được mười điều lành, thì chúng ta không tu được, vì chúng ta không hiểu.
Sự thật, Đức Phật dạy Thập Thiện là dạy chúng ta biết rõ lộ trình nhân quả của con người.
Một điều làm ác sẽ có quả khổ; một điều làm thiện sẽ có phước báo tương ứng. Vì vậy, Đức Phật dạy chúng ta không làm các điều ác: thân không làm ba điều ác, miệng không làm bốn điều ác, ý không làm ba điều ác, rất rõ ràng.
Do vậy, khi học về nhân quả con người chúng ta phải thông suốt ba chỗ: thân hành, khẩu hành, ý hành. Thông suốt nhân quả của nó rồi thì phải biết áp dụng vào đời sống mới gọi là tri kiến giải thoát, mới gọi là ngăn ác, diệt ác, sanh thiện, tăng trưởng thiện. Đó chính là phương pháp tu tập của chúng ta.
Cho nên hôm nay, chúng ta thấy hai điều. Thứ nhất là cách tu tập sai lệch của một số người. Hai là, khi thấy người khác tu được thì mình lại nôn nóng, cũng muốn cố gắng để đạt được như họ.
Ai cũng mong mình sớm tu xong để có thể giúp Thầy, chung tay chia sẻ bớt sự cực nhọc của Thầy. Đó là tâm nguyện chung của các con, chứ không riêng một người nào.
Nhưng phải căn bản mà đi vào. Phải siêng năng tu tập hàng ngày, giờ giấc nghiêm chỉnh, rồi lần lượt mình tăng dần lên. Do sự xả tâm bằng Định Vô Lậu mà mình tăng lên thì không mất căn bản. Đó là biết cách tu tập.
Đức Phật không dạy chúng ta thức đêm, thức khuya để phá hôn trầm, thùy miên, mà dạy chúng ta lần lượt ngăn ác, diệt ác, sanh thiện, tăng trưởng thiện, cho đến lúc tự nó không ngủ, không còn hôn trầm, thùy miên, chứ chúng ta đừng vội vàng.
Cho nên, nhiều đêm khoảng mười giờ rưỡi, mười một giờ, thậm chí một, hai giờ sáng, Thầy đi ngang khu vực tu tập thì thấy các con vẫn còn thức để chiến đấu với hôn trầm, thùy miên rất vất vả. Thầy rất xót xa.
Thất này, thất kia còn bật đèn, nhiều khi các con tự làm cho mình quá khổ để mong chiến thắng hôn trầm. Các con không thấy điều đó, nhưng Thầy đứng bên ngoài thì thấy rất rõ.
Có người tìm đủ mọi cách để chống lại cơn buồn ngủ. Người thì làm cách này, người thì làm cách khác, chỉ mong đừng ngủ. Trong khi đó, cuộc chiến đấu của các con thật sự rất vất vả.
Nhưng Đạo Phật dạy: “Pháp của Ta đến để mà thấy”. Thấy giải thoát, chứ không phải thấy mấy con cực khổ quá. Nếu Đức Phật còn tại thế mà nhìn thấy các con chiến đấu với hôn trầm kiểu này thì chắc Ngài cũng rất xót thương.
Thầy thấy các con quá khổ trong cuộc chiến đấu này. Thật sự, phải tới giờ phút tận cùng, Thầy bảo một là chết, hai là sống, thì mấy con hãy làm. Chứ bây giờ các con quyết tâm như vậy thì Thầy thấy quá xót xa.
Thầy đã trải qua chín năm tu tập với nhiều gian khổ. Nhưng nhìn các con tự làm khổ mình trong khi Thầy đã biết rõ con đường đi, thì Thầy không nỡ lòng để các con hành hạ thân xác của mình.
Vì vậy, Thầy mong sao đến giờ ngủ thì các thất đều tắt đèn đi ngủ; đến giờ thức, thì mấy con thức đúng giờ, đều đặn, là Thầy mừng.
Nghĩa là các con chiến thắng được từng phần nho nhỏ với bản thân mình, mà không đến nỗi quá cực khổ, hành hạ bản thân.
Các con quá khổ hạnh. Trong khi tâm vẫn còn đầy tham, sân, si mà lại chỉ lo chiến đấu với hôn trầm, thùy miên thì sẽ ức chế rất nguy hiểm. Đến khi bùng phát thì các con khùng điên, chứ đâu có sống nổi với nó. Cho nên, tu hành thì phải nắm cho vững đường lối.
Thầy đã dạy rất rõ con đường tu tập gồm tám lớp, từ thấp đến cao theo sự hướng dẫn của Thầy. Vậy mà các con tự tu như vậy thì Thầy thấy đệ tử của Thầy sao mà gan quá, mà gan kiểu này chắc ít bữa khùng hết.
Cho nên, các con cứ từ từ, nghe theo lời Thầy mà nỗ lực tu tập. Chỉ cần siêng năng, giữ gìn giờ giấc nghiêm chỉnh là đủ. Chừng nào Thầy xét thấy người nào lên lớp được thì Thầy sẽ sắp xếp giờ giấc của các con phù hợp theo lớp đó.
Còn người nào chưa được, thì mấy con cứ giữ giờ giấc như vậy mà tu.
Nếu các con yếu hơn thì những người ngoài kia xin vào sẽ cùng học với các con. Nếu các con vẫn yếu thì ở lại, còn họ tiến bộ thì họ sẽ lên lớp, vậy thôi. Như vậy, mấy con xấu hổ, phải ráng tu để vượt qua.
Chứ bây giờ đừng có lật đật, chưa có sắp lớp cao mà các con vội vàng nhảy lên lớp cao, coi chừng rớt xuống thì Thầy đỡ không kịp. Thầy nói như vậy để cho các con biết.”
THÔNG TIN TÁC GIẢ
BÌNH LUẬN
VIẾT BÌNH LUẬN
THÔNG TIN BỔ SUNG
-
Tác giả
Trưởng lão Thích Thông Lạc
-
Đối tượng
Tu sinh lớp Chánh kiến
-
Chuyển ngữ bởi
Thư viện Thầy Thông Lạc
-
Xuất bản tại
Thư viện Thầy Thông Lạc
-
Thời gian
20/11/2005
-
Khổ giấy
13x20,5 cm
-
Số trang
36
-
Thể loại
Giáo án
-
Dữ liệu
File pdf, epub
-
Ngôn ngữ
Tiếng Việt
-
Phù hợp cho
Máy tính, máy tính bảng, smartphone
Từ khoá
Chính sách bình luận
Viết bình luận