Ấn bản điện tử liên quan
Quay lạiPháp tu, trạng thái và kết quả
Phật pháp không có gì khó, chỉ có nhiếp phục tâm, an trú tâm và xả tâm, ly dục ly ác pháp. Cứ như thế tu tập mãi, càng tu tập thì năng lực càng xuất hiện dồi dào, năng lực càng xuất hiện thì tâm định tỉnh, tâm định tỉnh càng dài thì tâm nhu nhuyễn, tâm nhu nhuyễn thì tâm dễ sử dụng. Khi tâm định tỉnh, nhu nhuyễn, dễ sử dụng thì con đã ly dục ly ác pháp xong.
Đây là chiếc áo của Thầy trao cho con. Nếu sau này ai có đủ duyên tu hành thì con nên trao bát và áo này cho họ, và khuyên họ nên về gặp Thầy. Sau khi trở về quê, con nên khuyên mọi người thành lập tổ Thọ Bát Quan Trai để cùng nhau sách tấn tu hành, nhưng phải khéo léo và thiện xảo. Có kinh sách mới, Thầy sẽ gửi về các con.
Lúc sắp chết hãy tác ý: “Tâm bất động, thanh thản”. Khi tác ý xong thì giữ tâm yên lặng chừng 1 phút thì lại tác ý nữa. Cứ tác ý như vậy cho đến khi chết. Do không sợ và tác ý như vậy, khi chết sẽ vào Niết Bàn, không còn tái sanh luân hồi.
Từ trường vô lậu của Phật đang phủ trùm khắp thế giới mà không tái sinh luân hồi chỗ nào cả, vì không có đối tượng tương ưng, không có đối tượng tương ưng nên chấm dứt tái sinh luân hồi. Vậy nghiệp thiện vô lậu là cái gì? Nghiệp thiện vô lậu là trạng thái tâm bất động, thanh thản, an lạc và vô sự, đó là chân lý của Phật giáo, người tu hành đạt đến chỗ này là chứng đạo quả A La Hán.
Kinh sách Thầy viết ra là để chấn chỉnh và loại bỏ những cái sai trong Phật giáo, làm tốt lại tinh thần dân tộc Việt Nam, không còn lạc hậu, mê tín, xây dựng lại nền đạo đức nhân bản – nhân quả làm người. Vì thế, nó là kinh sách quốc gia chứ không phải của riêng Thầy nữa. Vì bộ sách lợi ích thiết thực cho dân tộc và mọi người trên hành tinh, nên cần phải có sự cân nhắc kỹ lưỡng của các anh, chị, em lãnh đạo đất nước.
Thầy viết sách là vì thấy chúng sanh tu sai pháp Phật và chịu nhiều khổ đau, chỉ muốn đem lại lợi ích cho mọi người, làm giảm sự đau khổ, chấm dứt tình trạng mê tín gây tốn hao nhảm nhí trong dân gian, nâng cao chất lượng đạo đức làm người. Vì thế mà Thầy chẳng muốn ai biết đến mình. Sau khi Thầy mất đi, đã trả lại cho đời tất cả, thì lúc bấy giờ nhớ đến ơn Thầy các con muốn ghi lại, nhưng phải ghi lại trung thực, vì Thầy chỉ là một con người như bao nhiêu con người khác.
Giới thiệu trang web Tiểu sử Thầy Thông Lạc
Sau khi Thầy mất đi, đã trả lại cho đời tất cả, thì lúc bấy giờ nhớ đến ơn Thầy các con muốn ghi lại, nhưng phải ghi lại trung thực, vì Thầy chỉ là một con người như bao nhiêu con người khác. Chúng con xin tri ân tới Thầy, bậc tu hành làm chủ sanh, già, bệnh, chết, dựng lại chánh pháp của Đức Phật Thích Ca, thắp sáng lên ngọn đèn đạo đức nhân bản – nhân quả, sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh cho nhân loại, mà gom góp tri kiến để khắc họa một phần chân dung của Thầy qua dự án “Tiểu sử Thầy Thông Lạc”.
“Bước vào cửa đạo như con một nhà”, “Chúng con là những đứa con thương yêu nhất của Thầy”. Chúng con nằm mơ cũng không tưởng tượng được rằng mình đang có đấng cha lành tuyệt vời trí tuệ Tam Minh, lại được chính Ngài thân hành chỉ dạy pháp tu. Ôi! Hạnh phúc biết bao!!! Chúng con xúc động lắng nghe lời chỉ dạy, chú ý ghi vào lòng vì đây là của báu nhiệm mầu trên bước đường chấm dứt khổ đau.
Tuệ do định sanh là tuệ Tam Minh, chứ không phải tri kiến. Còn tuệ trong kinh Sonadanda là tri kiến giải thoát. Vì tri kiến giải thoát giúp cho giới luật thanh tịnh, giới luật giúp cho tri kiến thanh tịnh. Bởi vì giới chưa có làm sao có định được, định chưa có làm sao có tuệ được? Vì thế mà người tu hành sai vì không tu giới mà lo tu định.
Chúng tôi nói bậc tu hành chứng đạo chỉ làm chủ sanh, già, bệnh, chết, chứ không làm chủ cái thân giả tạo, vô thường, duyên hợp. Quý Phật tử đừng hiểu lầm làm chủ nhân quả là dừng nhân quả. Làm chủ nhân quả có nghĩa là làm cho thân tâm thanh thản, an lạc trước thọ lạc, thọ khổ, thọ bất lạc bất khổ. Nói một cách khác, làm chủ nhân quả tức là làm chủ thân tâm mình trước các ác pháp, bất thiện pháp, khiến cho thân tâm bất động và tự tại.
“Phóng sanh” còn có nghĩa là tu tập bi tâm. Tu tập bi tâm tức là thực hiện ngay trên sự khổ đau của thân và tâm mình. Bởi vậy, tu tứ vô lượng tâm là từ, bi, hỷ, xả trên thân tâm của mình, như vậy mới gọi là giải thoát hay thoát khổ. Từ bi với thiện hạ (chúng sanh), mình có thoát khổ hay chăng? Hay tăng nghiệp quả thêm cho thiên hạ (chúng sanh)? Vì trả quả chưa hết, lại chồng thêm quả khác.
Có thân nhân quả vô thường thì có nghiệp báo, nhưng nghiệp báo không tác dụng vào tâm con được vì con có pháp “Như Lý Tác Ý”. Nhờ pháp Như lý tác ý con giữ tâm bất động. Vậy con hãy ôm chặt pháp Như lý tác ý để vượt qua biển nghiệp nhân quả: “Tất cả các pháp đều vô thường, không có pháp nào là ta, là của ta, là bản ngã của ta. Vậy tâm hãy bất động, luôn luôn thanh thản, an lạc và vô sự”.