Ấn bản điện tử liên quan
Quay lạiNếu người đời biết dùng hương giải thoát mà dâng cúng cho người thì đâu có sự tranh danh đoạt lợi, thì đâu có sự tranh giành của cải, tài sản, giết hại lẫn nhau hoặc tranh tụng thưa kiện anh em cùng máu mủ, cùng dòng họ. Nếu người đời biết dùng tâm hương giải thoát dâng lên cúng Phật, cúng tổ tiên, ông bà, cha mẹ, thì xã hội đâu có nạn trộm cướp, gian tham và thế giới đâu có nạn chiến tranh tàn phá, giết chóc khốc hại.
Kinh sách Thầy viết ra là để chấn chỉnh và loại bỏ những cái sai trong Phật giáo, làm tốt lại tinh thần dân tộc Việt Nam, không còn lạc hậu, mê tín, xây dựng lại nền đạo đức nhân bản – nhân quả làm người. Vì thế, nó là kinh sách quốc gia chứ không phải của riêng Thầy nữa. Vì bộ sách lợi ích thiết thực cho dân tộc và mọi người trên hành tinh, nên cần phải có sự cân nhắc kỹ lưỡng của các anh, chị, em lãnh đạo đất nước.
Giới thiệu trang web Tiểu sử Thầy Thông Lạc
Sau khi Thầy mất đi, đã trả lại cho đời tất cả, thì lúc bấy giờ nhớ đến ơn Thầy các con muốn ghi lại, nhưng phải ghi lại trung thực, vì Thầy chỉ là một con người như bao nhiêu con người khác. Chúng con xin tri ân tới Thầy, bậc tu hành làm chủ sanh, già, bệnh, chết, dựng lại chánh pháp của Đức Phật Thích Ca, thắp sáng lên ngọn đèn đạo đức nhân bản – nhân quả, sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh cho nhân loại, mà gom góp tri kiến để khắc họa một phần chân dung của Thầy qua dự án “Tiểu sử Thầy Thông Lạc”.
Biển còn đến chỗ tận, nhưng tình thương và sự chăm sóc, lo lắng của Thầy cho chúng con tu học là vô tận. Thầy dạy chúng con học để có một nhân sinh quan đúng đắn; học để sống có đạo đức làm người; học để làm tốt bổn phận của mỗi người với gia đình, xã hội; học rồi sẽ không làm khổ mình khổ người.
“Phóng sanh” còn có nghĩa là tu tập bi tâm. Tu tập bi tâm tức là thực hiện ngay trên sự khổ đau của thân và tâm mình. Bởi vậy, tu tứ vô lượng tâm là từ, bi, hỷ, xả trên thân tâm của mình, như vậy mới gọi là giải thoát hay thoát khổ. Từ bi với thiện hạ (chúng sanh), mình có thoát khổ hay chăng? Hay tăng nghiệp quả thêm cho thiên hạ (chúng sanh)? Vì trả quả chưa hết, lại chồng thêm quả khác.
Muốn cho tốt đạo đẹp đời thì không nên làm chung với những người ác đó. Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, ta hãy chọn bạn lành, việc lành, người lành cùng làm và cùng sống chung nhau thì sẽ tốt đạo đẹp đời, tâm hồn sẽ được thanh thản, an lạc.
Đương nhiên, muốn tu tập hạnh nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng thì Đức Phật đã trang bị cho chúng ta bằng trí tuệ nhân quả, bằng sự tỉnh thức cao độ, bằng một nhiệt tâm nồng cháy, quyết liệt để diệt ngã, xả tâm, ly dục, ly ác pháp. Nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng là pháp môn đối trị tâm tham, sân, si, mạn, nghi của mình. Nếu tu hành mà không đem hết sức lực của mình ra tu tập thì cũng khó chiến thắng tâm ham muốn và các ác pháp đang vây quanh mình.
Con giữ gìn năm giới nghiêm túc ước nguyện các con của con đổi nghề thì sẽ có kết quả, nếu 5 giới chưa nghiêm túc thì kết quả khó thành. Người giữ tâm thiện thà chịu nghèo khổ mà không giết hại chúng sinh thì sẽ không bao giờ đói khổ. Sẵn sàng hy sinh cho côn trùng sâu bọ mà không giết thì con sẽ thấy kết quả thiện pháp sẽ bội thu.
Có bảy pháp khiến cho Phật pháp hưng thịnh
Người tu sĩ và cư sĩ của Đức Phật thích sống giản dị, ưa yên lặng, ít ngủ nghỉ, không kết bè bạn, không tự khoe khoang, không kết bạn với người xấu, thích ở một mình, thực hiện đúng đời sống giới luật đức hạnh, không làm khổ mình khổ người, sẽ làm cho Phật pháp hưng thịnh.
Đối với ngày Phật đản, người cư sĩ nên tổ chức ngày Thọ Bát Quan Trai, giữ gìn giới hạnh nghiêm túc và tu tập các loại thiền định. Người tu sĩ ngày đó ngồi thiền nhập định, thân tâm bất động để làm gương giải thoát cho mọi người. Nếu nhớ ngày sanh Phật để tỏ lòng tôn kính thì không có gì bằng là tạo cảnh quan vắng lặng là đúng ý nghĩa của Đạo Phật.
Đạo đức nhân bản - nhân quả chỉ có thực hành pháp buông xả Như Lý Tác Ý thì mới sống đúng đạo đức này. Khi con chánh tư duy là lúc lòng yêu thương con rộng lớn vô bờ bến, nhờ thế con biết tha thứ những lỗi lầm và thương yêu những người khác một cách chân thật. Phật dạy: “Thấy lỗi mình đừng thấy lỗi người”. Thế có ai nghe lời Phật dạy đâu, nên đau khổ vẫn phải chịu lấy khổ đau. Người nào nói xấu người khác là người không tốt, các con hãy tránh xa những hạng người này và phải biết xả tâm.
Vì thế, mỗi khi có một niệm khởi về Phật pháp thì con nên tư duy quán xét cho rõ tận nguồn gốc, đừng nên gạt bỏ ngang, vì bỏ qua một điều kiện triển khai trí tuệ thì thật quá uổng. Do đó, Phật giáo lấy tri kiến giải thoát quán xét xả tâm nên rất thực tế cụ thể, tâm hồn giải thoát thật sự, còn ngoại đạo lấy tưởng tuệ nên mơ hồ trừu tượng ảo giác, không có giải thoát.