Ấn bản điện tử liên quan
Quay lạiPháp tu, trạng thái và kết quả
Phật pháp không có gì khó, chỉ có nhiếp phục tâm, an trú tâm và xả tâm, ly dục ly ác pháp. Cứ như thế tu tập mãi, càng tu tập thì năng lực càng xuất hiện dồi dào, năng lực càng xuất hiện thì tâm định tỉnh, tâm định tỉnh càng dài thì tâm nhu nhuyễn, tâm nhu nhuyễn thì tâm dễ sử dụng. Khi tâm định tỉnh, nhu nhuyễn, dễ sử dụng thì con đã ly dục ly ác pháp xong.
Tu hành theo Phật giáo phải có một nghị lực dũng mãnh, phải có một tri kiến hiểu biết các pháp thế gian là vô thường, là khổ đau, không có pháp nào là ta, là của ta, là bản ngã của ta, các pháp do nhân quả mà có, do duyên hợp mà thành. Vì thế chúng ta phải bỏ, có gì mà phải tranh chấp hơn thua. Nhờ có quán xét tâm con mới xả được. Nhớ giữ gìn 5 giới, sống đời đạo đức, tha thứ và yêu thương mọi người, thì tâm con mới được thanh thản, an lạc và vô sự.
Vô sự về tâm có nghĩa là tâm không phóng dật, không nghĩ ngợi, suy tư một điều gì. Tâm không làm một việc gì khác có nghĩa là không nghe băng, không đọc kinh sách, không xem tivi, không ngửi mùi thơm, không nếm vị, không xúc chạm và không khởi niệm ác, ấy là tâm thanh thản, cho nên khi đi, đứng, nằm, ngồi đều thanh thản. Thanh thản là một niệm thiện vô lậu, niệm thiện vô lậu là niệm bất động của tâm.
Tu tập chánh tri kiến để được tâm giải thoát, tuệ giải thoát thì phải có sự hỗ trợ của năm chi phần: Giới luật, Nghe, Thảo luận, Chỉ, Quán, Định Vô Lậu, chánh niệm tĩnh giác,
Sự giải thoát của Đạo Phật rất tự nhiên
Phật pháp là đạo đức nhân bản – nhân quả của loài người nên nó rất tự nhiên trong thiên nhiên như vậy thì các con hãy để tự nhiên mà chỉnh sửa từng tâm niệm ác của các con để nó trở thành từng tâm niệm thiện. Chỉnh sửa không có nghĩa là ức chế, bắt ép tâm của các con phải làm như thế này, phải làm như thế kia, mà các con chỉ cần hiểu nó thiện hay ác, có làm khổ mình, khổ người không? Nếu biết nó là ác pháp làm khổ mình khổ người, thì các con tác ý: “Đây là tâm thiếu đạo đức làm người hãy đi! đi!”. Nghe tác ý như vậy nó liền chấm dứt. Vậy sự tu hành đâu phải khó khăn.
“Bước vào cửa đạo như con một nhà”, “Chúng con là những đứa con thương yêu nhất của Thầy”. Chúng con nằm mơ cũng không tưởng tượng được rằng mình đang có đấng cha lành tuyệt vời trí tuệ Tam Minh, lại được chính Ngài thân hành chỉ dạy pháp tu. Ôi! Hạnh phúc biết bao!!! Chúng con xúc động lắng nghe lời chỉ dạy, chú ý ghi vào lòng vì đây là của báu nhiệm mầu trên bước đường chấm dứt khổ đau.
Chúng tôi nói bậc tu hành chứng đạo chỉ làm chủ sanh, già, bệnh, chết, chứ không làm chủ cái thân giả tạo, vô thường, duyên hợp. Quý Phật tử đừng hiểu lầm làm chủ nhân quả là dừng nhân quả. Làm chủ nhân quả có nghĩa là làm cho thân tâm thanh thản, an lạc trước thọ lạc, thọ khổ, thọ bất lạc bất khổ. Nói một cách khác, làm chủ nhân quả tức là làm chủ thân tâm mình trước các ác pháp, bất thiện pháp, khiến cho thân tâm bất động và tự tại.
Có thân nhân quả vô thường thì có nghiệp báo, nhưng nghiệp báo không tác dụng vào tâm con được vì con có pháp “Như Lý Tác Ý”. Nhờ pháp Như lý tác ý con giữ tâm bất động. Vậy con hãy ôm chặt pháp Như lý tác ý để vượt qua biển nghiệp nhân quả: “Tất cả các pháp đều vô thường, không có pháp nào là ta, là của ta, là bản ngã của ta. Vậy tâm hãy bất động, luôn luôn thanh thản, an lạc và vô sự”.
Thân thường bị bệnh là do nghiệp sát sanh, tức là nguyên nhân giết hại và ăn thịt chúng sanh. Muốn thoát ra thân bệnh tật khổ đau và những tai nạn thì phải thọ Tam Quy Ngũ Giới. Thọ Tam Quy Ngũ Giới là phải giữ gìn đúng những lời Phật dạy thì mới có kết quả thân không còn bệnh tật và tai nạn nữa.
Đương nhiên, muốn tu tập hạnh nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng thì Đức Phật đã trang bị cho chúng ta bằng trí tuệ nhân quả, bằng sự tỉnh thức cao độ, bằng một nhiệt tâm nồng cháy, quyết liệt để diệt ngã, xả tâm, ly dục, ly ác pháp. Nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng là pháp môn đối trị tâm tham, sân, si, mạn, nghi của mình. Nếu tu hành mà không đem hết sức lực của mình ra tu tập thì cũng khó chiến thắng tâm ham muốn và các ác pháp đang vây quanh mình.
Con giữ gìn năm giới nghiêm túc ước nguyện các con của con đổi nghề thì sẽ có kết quả, nếu 5 giới chưa nghiêm túc thì kết quả khó thành. Người giữ tâm thiện thà chịu nghèo khổ mà không giết hại chúng sinh thì sẽ không bao giờ đói khổ. Sẵn sàng hy sinh cho côn trùng sâu bọ mà không giết thì con sẽ thấy kết quả thiện pháp sẽ bội thu.
Đạo đức nhân bản - nhân quả chỉ có thực hành pháp buông xả Như Lý Tác Ý thì mới sống đúng đạo đức này. Khi con chánh tư duy là lúc lòng yêu thương con rộng lớn vô bờ bến, nhờ thế con biết tha thứ những lỗi lầm và thương yêu những người khác một cách chân thật. Phật dạy: “Thấy lỗi mình đừng thấy lỗi người”. Thế có ai nghe lời Phật dạy đâu, nên đau khổ vẫn phải chịu lấy khổ đau. Người nào nói xấu người khác là người không tốt, các con hãy tránh xa những hạng người này và phải biết xả tâm.