Ấn bản điện tử liên quan
Quay lạiCon giữ gìn năm giới nghiêm túc ước nguyện các con của con đổi nghề thì sẽ có kết quả, nếu 5 giới chưa nghiêm túc thì kết quả khó thành. Người giữ tâm thiện thà chịu nghèo khổ mà không giết hại chúng sinh thì sẽ không bao giờ đói khổ. Sẵn sàng hy sinh cho côn trùng sâu bọ mà không giết thì con sẽ thấy kết quả thiện pháp sẽ bội thu.
Có bảy pháp khiến cho Phật pháp hưng thịnh
Người tu sĩ và cư sĩ của Đức Phật thích sống giản dị, ưa yên lặng, ít ngủ nghỉ, không kết bè bạn, không tự khoe khoang, không kết bạn với người xấu, thích ở một mình, thực hiện đúng đời sống giới luật đức hạnh, không làm khổ mình khổ người, sẽ làm cho Phật pháp hưng thịnh.
Đối với ngày Phật đản, người cư sĩ nên tổ chức ngày Thọ Bát Quan Trai, giữ gìn giới hạnh nghiêm túc và tu tập các loại thiền định. Người tu sĩ ngày đó ngồi thiền nhập định, thân tâm bất động để làm gương giải thoát cho mọi người. Nếu nhớ ngày sanh Phật để tỏ lòng tôn kính thì không có gì bằng là tạo cảnh quan vắng lặng là đúng ý nghĩa của Đạo Phật.
Đạo đức nhân bản - nhân quả chỉ có thực hành pháp buông xả Như Lý Tác Ý thì mới sống đúng đạo đức này. Khi con chánh tư duy là lúc lòng yêu thương con rộng lớn vô bờ bến, nhờ thế con biết tha thứ những lỗi lầm và thương yêu những người khác một cách chân thật. Phật dạy: “Thấy lỗi mình đừng thấy lỗi người”. Thế có ai nghe lời Phật dạy đâu, nên đau khổ vẫn phải chịu lấy khổ đau. Người nào nói xấu người khác là người không tốt, các con hãy tránh xa những hạng người này và phải biết xả tâm.
Vì thế, mỗi khi có một niệm khởi về Phật pháp thì con nên tư duy quán xét cho rõ tận nguồn gốc, đừng nên gạt bỏ ngang, vì bỏ qua một điều kiện triển khai trí tuệ thì thật quá uổng. Do đó, Phật giáo lấy tri kiến giải thoát quán xét xả tâm nên rất thực tế cụ thể, tâm hồn giải thoát thật sự, còn ngoại đạo lấy tưởng tuệ nên mơ hồ trừu tượng ảo giác, không có giải thoát.
Đạo Phật là đạo tự lực, nên Đức Phật dạy: “Các con hãy tự thắp đuốc lên mà đi”. Theo nhân quả thì mỗi người phải tự chuyển nghiệp của mình, chứ không ai chuyển nghiệp cho ai được. Và vì vậy mọi người phải tự cứu mình. Muốn tự cứu mình thì nên sống theo thiện pháp, nghề nghiệp thiện.
Thời nào cũng vậy, luôn luôn có những người hay vọng ngữ thường tự khoe mình chứng đạo. Nhưng muốn chứng đạo đâu phải dễ, người nào muốn chứng đạo đều phải đi vào cửa giới luật. Nếu giới luật sống không đúng dù chỉ là một giới luật nhỏ nhặt thôi thì họ cũng không chứng đạo. Cho nên, chỉ cần xem giới luật và quá trình tu tập của họ phải 5 năm hay 10 năm sống độc cư trong thất, không tiếp duyên với bất cứ người nào thì mới tin họ chứng đạo.
Tu hành theo Đạo Phật không thể tránh cảnh mà tâm thanh tịnh được, trực tiếp trong mọi cảnh và phải thấu suốt cảnh vật, có trực tiếp, có thấu suốt thì mới buông xả được . Cho nên câu: “Vì vô minh ta sống viễn ly”, muốn hết vô minh ta phải sống viễn ly các ác pháp chứ không phải sống viễn ly là tránh né, trốn đời, trốn ác pháp.
Pháp Như Lý Tác Ý là một pháp môn nòng cốt của Đạo Phật, “Ý DẪN ĐẦU, Ý LÀM CHỦ, Ý TẠO TÁC CÁC PHÁP”. Con đường tu theo Phật giáo mà không có pháp Như Lý Tác Ý thì không phải là con đường tu theo Đạo Phật, mà là con đường tà giáo. Người tu theo Đạo Phật được thành tựu giải thoát là nhờ ở pháp Như Lý Tác Ý, nếu không có pháp Như Lý Tác Ý thì không làm sao mà giải thoát được.
Do đâu bị ức chế tâm? Do sống không đúng giới luật, không phòng hộ sáu căn, không ly dục ly ác pháp, không ngăn ác diệt ác pháp, không đẩy lui các chướng ngại pháp trên bốn chỗ thân, thọ, tâm, pháp. Khi đã bị ức chế tâm thì không nên tu tập những pháp đó nữa, phải tu tập lại cho đúng đường lối của Đạo Phật, Giới – Định – Tuệ.
Nếu không nhàm chán, dù chỉ còn một chút xíu không nhàm chán thì xả tâm chưa thật sạch. Xả tâm chưa thật sạch thì con đường giải thoát chỉ mới bắt đầu mà thôi. Nói như vậy không có nghĩa là ức chế bắt buộc tâm mình phải nhàm chán, mà phải do sự tu tập đúng cách thì tâm nhận rõ như thật các pháp thế gian vô thường, vô ngã và toàn mang đến sự khổ đau, thì chừng đó mới thật sự là nhàm chán.
Nói đời khổ để thấu hiểu rõ nguyên nhân nào khiến cho mọi con người phải khổ. Con người khổ là vì sống thiếu đạo đức làm người, còn mang nhiều thú tính của loài thú vật, vì thế tự mình làm khổ cho mình và làm khổ cho người khác. Vậy muốn thoát khổ, con người chỉ cần sống đúng đạo đức nhân bản không làm khổ mình khổ người, chứ không có nghĩa bỏ cha mẹ, vợ con, vào chùa tu hành là hết khổ. Điều ấy là mộng tưởng, là huyền ảo, là sống trong mơ... Con có sự suy tư nghĩ ra điều này chưa?