Ấn bản điện tử liên quan
Quay lạiLớp Chánh Kiến – Buổi 17: Chánh Niệm Tĩnh Giác (nam)
Nếu chỉ sử dụng phương pháp Chánh Niệm Tĩnh Giác để thắng được hôn trầm, thùy miên, thì chúng ta sẽ lọt vào trong tưởng. Tại sao? Tại vì pháp tri kiến giải thoát là Định Vô Lậu sẽ dẹp được dục lậu và hữu lậu. Nếu chúng ta không sử dụng như vậy thì tâm chúng ta chưa ly dục, ly ác pháp. Tâm chưa ly dục, ly ác pháp, mà chúng ta ức chế để phá hôn trầm, tức là phá vô minh lậu, thì chúng ta sẽ rơi vào trong tưởng.
Nhân quả con người có giống cây bắp không?
Những hành động thanh thản, an lạc và vô sự ấy cũng giống như hạt bắp. Chúng chờ đến khi thân này chết, thì tất cả những hạt giống này đều tương ưng với chỗ thanh thản, an lạc, vô sự mà vào Niết Bàn, không còn tương ưng tái sanh làm người được nữa.
Lúc sắp chết hãy tác ý: “Tâm bất động, thanh thản”. Khi tác ý xong thì giữ tâm yên lặng chừng 1 phút thì lại tác ý nữa. Cứ tác ý như vậy cho đến khi chết. Do không sợ và tác ý như vậy, khi chết sẽ vào Niết Bàn, không còn tái sanh luân hồi.
Nếu không áp dụng đạo đức nhân bản – nhân quả vào cuộc sống của loài người thì loài người không còn có sự công bằng và công lý nữa và vì vậy cuộc sống của loài người sẽ khổ đau không cùng tận, thế gian này là địa ngục trần gian. Cho nên, mỗi người phải có tầm nhìn xa hiểu rộng để dẹp bỏ những ảo tưởng của thế giới siêu hình mới mong có ngày trái đất này là Cực Lạc, Thiên Đàng, v.v..
Làm từ thiện tại sao lại gặp họa?
Luật nhân quả rất công bằng, nếu người bố thí vì lòng thương yêu và người nhận của bố thí đều sống hiền lương thì hai bên đều hưởng được phước báu; còn ngược lại người bố thí không vì lòng thương yêu mà vì công việc làm ăn hay vì cầu danh làm từ thiện, và người nhận của bố thí là người làm ác thì người bố thí và người nhận thí đều gặp tai họa. Người bố thí vì lòng thương yêu người lâm nạn, nên đem tiền của bố thí cho người nhận thí, nhưng người nhận thí ăn ở không hiền lành, nên người bố thí không được phước báu mà không có tai nạn xảy ra.
Từ trường vô lậu của Phật đang phủ trùm khắp thế giới mà không tái sinh luân hồi chỗ nào cả, vì không có đối tượng tương ưng, không có đối tượng tương ưng nên chấm dứt tái sinh luân hồi. Vậy nghiệp thiện vô lậu là cái gì? Nghiệp thiện vô lậu là trạng thái tâm bất động, thanh thản, an lạc và vô sự, đó là chân lý của Phật giáo, người tu hành đạt đến chỗ này là chứng đạo quả A La Hán.
Nguồn gốc của vũ trụ là 12 nhân duyên, chứ không thể một nhân duyên mà thành nguồn gốc của vũ trụ được. Nếu 12 nhân duyên này không có thì vũ trụ này không có. Vũ trụ này không có thì con người và vạn vật không có. Con người và vạn vật có thì vũ trụ này có. Con người và vạn vật có đều do 12 nhân duyên. Vì thế, gốc vũ trụ là 12 nhân duyên như trên đã xác định.
Nghiệp giải thoát và sức tỉnh thức
Chúng ta thấy mình có thân này, thân nọ, thân kia đủ thứ, nhưng chỉ có một luật nhân quả của nó mà thôi. Nghĩa là chúng ta làm ác thì nó sẽ tăng thêm cái khổ; còn làm thiện thì nó giảm xuống, nó làm cho chúng ta hạnh phúc, an vui. Cho nên, chỉ có thiện và ác mà thôi. Muốn thoát ra khỏi nhân quả thì chúng ta phải sống toàn thiện. Sống toàn thiện thì không còn ác nữa, mới gọi là Niết Bàn. Nếu còn một chút xíu ác đi nữa, cũng không thể vào Niết Bàn được.
Tuệ do định sanh là tuệ Tam Minh, chứ không phải tri kiến. Còn tuệ trong kinh Sonadanda là tri kiến giải thoát. Vì tri kiến giải thoát giúp cho giới luật thanh tịnh, giới luật giúp cho tri kiến thanh tịnh. Bởi vì giới chưa có làm sao có định được, định chưa có làm sao có tuệ được? Vì thế mà người tu hành sai vì không tu giới mà lo tu định.
Chúng tôi nói bậc tu hành chứng đạo chỉ làm chủ sanh, già, bệnh, chết, chứ không làm chủ cái thân giả tạo, vô thường, duyên hợp. Quý Phật tử đừng hiểu lầm làm chủ nhân quả là dừng nhân quả. Làm chủ nhân quả có nghĩa là làm cho thân tâm thanh thản, an lạc trước thọ lạc, thọ khổ, thọ bất lạc bất khổ. Nói một cách khác, làm chủ nhân quả tức là làm chủ thân tâm mình trước các ác pháp, bất thiện pháp, khiến cho thân tâm bất động và tự tại.
Lớp Chánh Kiến – Buổi 15: Đường đi nhân quả con người (nam)
Chúng ta chỉ cần giới thiệu cho người đọc thấy được đường đi của nhân quả qua ba chỗ: thân, khẩu và ý. Nêu rõ ba điều ác và ba điều thiện của thân; bốn điều ác và bốn điều thiện của khẩu; ba điều ác và ba điều thiện của ý. Sau đó, mình kết luận bài bằng cách chỉ ra lộ trình nhân quả nào mang lại sự an vui, hạnh phúc cho con người, và lộ trình nhân quả nào mang đến tai họa, khổ đau cho con người, để chúng ta dè dặt mà bỏ ác làm thiện.
Dù cho thời nào cũng có kẻ ác người thiện. Động đất, sóng thần, gió bão, lũ lụt đều là do sự vô thường của các pháp của từ trường ác con người phóng xuất tạo nên ác nghiệp, vì thế những nơi có xảy ra là do cộng nghiệp của những người làm ác để trả những quả khổ vô cùng, vô tận, chứ không phải hiện tượng đó là tận thế.