Ấn bản điện tử liên quan
Quay lạiChúng tôi nói bậc tu hành chứng đạo chỉ làm chủ sanh, già, bệnh, chết, chứ không làm chủ cái thân giả tạo, vô thường, duyên hợp. Quý Phật tử đừng hiểu lầm làm chủ nhân quả là dừng nhân quả. Làm chủ nhân quả có nghĩa là làm cho thân tâm thanh thản, an lạc trước thọ lạc, thọ khổ, thọ bất lạc bất khổ. Nói một cách khác, làm chủ nhân quả tức là làm chủ thân tâm mình trước các ác pháp, bất thiện pháp, khiến cho thân tâm bất động và tự tại.
Đương nhiên, muốn tu tập hạnh nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng thì Đức Phật đã trang bị cho chúng ta bằng trí tuệ nhân quả, bằng sự tỉnh thức cao độ, bằng một nhiệt tâm nồng cháy, quyết liệt để diệt ngã, xả tâm, ly dục, ly ác pháp. Nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng là pháp môn đối trị tâm tham, sân, si, mạn, nghi của mình. Nếu tu hành mà không đem hết sức lực của mình ra tu tập thì cũng khó chiến thắng tâm ham muốn và các ác pháp đang vây quanh mình.
Muốn gặp chánh pháp và Minh sư thì con nên thọ Bát Quan Trai, sống đúng giới luật trong những ngày thọ Bát Quan Trai, hằng nhìn cuộc sống bằng đôi mắt nhân quả, không làm khổ mình khổ người, biết tha thứ và thương yêu mọi người, thường tu chánh niệm tỉnh thức, thì đời sau con sẽ làm người và sẽ gặp Phật pháp sớm, không rơi vào tà sư ngoại đạo.
Lớp Chánh Kiến – Buổi 15: Đường đi nhân quả con người (nam)
Chúng ta chỉ cần giới thiệu cho người đọc thấy được đường đi của nhân quả qua ba chỗ: thân, khẩu và ý. Nêu rõ ba điều ác và ba điều thiện của thân; bốn điều ác và bốn điều thiện của khẩu; ba điều ác và ba điều thiện của ý. Sau đó, mình kết luận bài bằng cách chỉ ra lộ trình nhân quả nào mang lại sự an vui, hạnh phúc cho con người, và lộ trình nhân quả nào mang đến tai họa, khổ đau cho con người, để chúng ta dè dặt mà bỏ ác làm thiện.
Đối với ngày Phật đản, người cư sĩ nên tổ chức ngày Thọ Bát Quan Trai, giữ gìn giới hạnh nghiêm túc và tu tập các loại thiền định. Người tu sĩ ngày đó ngồi thiền nhập định, thân tâm bất động để làm gương giải thoát cho mọi người. Nếu nhớ ngày sanh Phật để tỏ lòng tôn kính thì không có gì bằng là tạo cảnh quan vắng lặng là đúng ý nghĩa của Đạo Phật.
Đạo đức nhân bản - nhân quả chỉ có thực hành pháp buông xả Như Lý Tác Ý thì mới sống đúng đạo đức này. Khi con chánh tư duy là lúc lòng yêu thương con rộng lớn vô bờ bến, nhờ thế con biết tha thứ những lỗi lầm và thương yêu những người khác một cách chân thật. Phật dạy: “Thấy lỗi mình đừng thấy lỗi người”. Thế có ai nghe lời Phật dạy đâu, nên đau khổ vẫn phải chịu lấy khổ đau. Người nào nói xấu người khác là người không tốt, các con hãy tránh xa những hạng người này và phải biết xả tâm.
Dù cho thời nào cũng có kẻ ác người thiện. Động đất, sóng thần, gió bão, lũ lụt đều là do sự vô thường của các pháp của từ trường ác con người phóng xuất tạo nên ác nghiệp, vì thế những nơi có xảy ra là do cộng nghiệp của những người làm ác để trả những quả khổ vô cùng, vô tận, chứ không phải hiện tượng đó là tận thế.
Do đâu bị ức chế tâm? Do sống không đúng giới luật, không phòng hộ sáu căn, không ly dục ly ác pháp, không ngăn ác diệt ác pháp, không đẩy lui các chướng ngại pháp trên bốn chỗ thân, thọ, tâm, pháp. Khi đã bị ức chế tâm thì không nên tu tập những pháp đó nữa, phải tu tập lại cho đúng đường lối của Đạo Phật, Giới – Định – Tuệ.
Nếu không nhàm chán, dù chỉ còn một chút xíu không nhàm chán thì xả tâm chưa thật sạch. Xả tâm chưa thật sạch thì con đường giải thoát chỉ mới bắt đầu mà thôi. Nói như vậy không có nghĩa là ức chế bắt buộc tâm mình phải nhàm chán, mà phải do sự tu tập đúng cách thì tâm nhận rõ như thật các pháp thế gian vô thường, vô ngã và toàn mang đến sự khổ đau, thì chừng đó mới thật sự là nhàm chán.
Là một cư sĩ còn biết bao nhiêu gia duyên phải làm, nhưng không phải vì thế mà các con không thể tu tập được. Đạo Phật đến với mọi con người thì bất cứ trong hoàn cảnh nào, hễ là con người muốn tìm đường thoát khổ của cuộc đời thì vẫn có pháp môn để cho các con tu tập. Thứ nhất, Đạo Phật dạy các con sống một đời sống đạo đức làm người không làm khổ mình khổ người. Thứ hai, Đạo Phật dạy các con làm Phật, nghĩa là làm chủ sự sống chết và luân hồi.
Thân hành, khẩu hành, ý hành là ba nẻo trên một lộ trình của nhân quả. Từ nơi đó xuất phát hành động thiện hay ác; ác thì khổ đau, thiện thì an vui hạnh phúc. Cho nên, Đức Phật dạy: “Ngăn ác, diệt ác pháp” tại ba nơi chỗ này, và “Sanh thiện, tăng trưởng thiện pháp” cũng tại ba nơi chỗ này. Nếu chúng ta biết ngăn ác diệt ác pháp, tức là chúng ta biết tu tập và rèn luyện đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình khổ người; nếu ai cũng tu tập đạo đức như vậy hết thì cuộc sống thế gian này là cảnh Thiên Đàng, Cực Lạc.
Hành tinh có thể tan hoại chỗ này, nhưng từ trường môi trường sống không bị tan hoại, vì thế nó lại kết hợp chỗ khác tạo thành hành tinh mới. Nhờ thế, chúng ta biết hành tinh có thể tan hoại vì nó có sắc tướng, cái gì có sắc tướng là có vô thường, có vô thường là có tan hoại. Từ trường nhân quả không tan hoại nên hành tinh tụ tán liên tục không hề dứt, luật nhân quả cũng theo đó mà chi phối và phóng xuất từ trường.