Ấn bản điện tử liên quan
Quay lạiLàm từ thiện tại sao lại gặp họa?
Luật nhân quả rất công bằng, nếu người bố thí vì lòng thương yêu và người nhận của bố thí đều sống hiền lương thì hai bên đều hưởng được phước báu; còn ngược lại người bố thí không vì lòng thương yêu mà vì công việc làm ăn hay vì cầu danh làm từ thiện, và người nhận của bố thí là người làm ác thì người bố thí và người nhận thí đều gặp tai họa. Người bố thí vì lòng thương yêu người lâm nạn, nên đem tiền của bố thí cho người nhận thí, nhưng người nhận thí ăn ở không hiền lành, nên người bố thí không được phước báu mà không có tai nạn xảy ra.
Lớp Chánh Kiến – Buổi 16: Tri kiến giải thoát (nam)
Đức Phật dạy về tri kiến giải thoát qua năm cây hương: “Giới hương, Định hương, Tuệ hương, Giải thoát, Giải thoát tri kiến hương”, thì Giải thoát tri kiến hương là quan trọng nhất. Giải thoát là sống bình thường, nhưng không sự việc nào tác động được vào tâm của mình là nhờ ý thức triển khai tri kiến thấu suốt các pháp như thật để tâm không còn đau khổ, tức là chánh kiến, chứ không phải ở trong định là giải thoát.
Sự giải thoát của Đạo Phật rất tự nhiên
Phật pháp là đạo đức nhân bản – nhân quả của loài người nên nó rất tự nhiên trong thiên nhiên như vậy thì các con hãy để tự nhiên mà chỉnh sửa từng tâm niệm ác của các con để nó trở thành từng tâm niệm thiện. Chỉnh sửa không có nghĩa là ức chế, bắt ép tâm của các con phải làm như thế này, phải làm như thế kia, mà các con chỉ cần hiểu nó thiện hay ác, có làm khổ mình, khổ người không? Nếu biết nó là ác pháp làm khổ mình khổ người, thì các con tác ý: “Đây là tâm thiếu đạo đức làm người hãy đi! đi!”. Nghe tác ý như vậy nó liền chấm dứt. Vậy sự tu hành đâu phải khó khăn.
“Phóng sanh” còn có nghĩa là tu tập bi tâm. Tu tập bi tâm tức là thực hiện ngay trên sự khổ đau của thân và tâm mình. Bởi vậy, tu tứ vô lượng tâm là từ, bi, hỷ, xả trên thân tâm của mình, như vậy mới gọi là giải thoát hay thoát khổ. Từ bi với thiện hạ (chúng sanh), mình có thoát khổ hay chăng? Hay tăng nghiệp quả thêm cho thiên hạ (chúng sanh)? Vì trả quả chưa hết, lại chồng thêm quả khác.
Thân thường bị bệnh là do nghiệp sát sanh, tức là nguyên nhân giết hại và ăn thịt chúng sanh. Muốn thoát ra thân bệnh tật khổ đau và những tai nạn thì phải thọ Tam Quy Ngũ Giới. Thọ Tam Quy Ngũ Giới là phải giữ gìn đúng những lời Phật dạy thì mới có kết quả thân không còn bệnh tật và tai nạn nữa.
Con giữ gìn năm giới nghiêm túc ước nguyện các con của con đổi nghề thì sẽ có kết quả, nếu 5 giới chưa nghiêm túc thì kết quả khó thành. Người giữ tâm thiện thà chịu nghèo khổ mà không giết hại chúng sinh thì sẽ không bao giờ đói khổ. Sẵn sàng hy sinh cho côn trùng sâu bọ mà không giết thì con sẽ thấy kết quả thiện pháp sẽ bội thu.
Đạo đức nhân bản - nhân quả chỉ có thực hành pháp buông xả Như Lý Tác Ý thì mới sống đúng đạo đức này. Khi con chánh tư duy là lúc lòng yêu thương con rộng lớn vô bờ bến, nhờ thế con biết tha thứ những lỗi lầm và thương yêu những người khác một cách chân thật. Phật dạy: “Thấy lỗi mình đừng thấy lỗi người”. Thế có ai nghe lời Phật dạy đâu, nên đau khổ vẫn phải chịu lấy khổ đau. Người nào nói xấu người khác là người không tốt, các con hãy tránh xa những hạng người này và phải biết xả tâm.
Đạo Phật là đạo tự lực, nên Đức Phật dạy: “Các con hãy tự thắp đuốc lên mà đi”. Theo nhân quả thì mỗi người phải tự chuyển nghiệp của mình, chứ không ai chuyển nghiệp cho ai được. Và vì vậy mọi người phải tự cứu mình. Muốn tự cứu mình thì nên sống theo thiện pháp, nghề nghiệp thiện.
Thực vật tuy có đời sống, có sự đau khổ như loài động vật, nhưng không kêu la, không giãy dụa, không máu đổ, v.v.. Vì thế, ta mới sống trong thực phẩm thực vật để không còn mắt thấy sự giãy dụa, máu đổ, thịt rơi; để không còn tai nghe tiếng kêu la, rên xiết của loài động vật trước khi tắt thở.
Bài giảng: Được thân người là khó
Khi mất thân này chúng ta đừng tưởng rằng sẽ có thân mới khác. Bao nhiêu sự sát sanh của quý thầy vì cố ý hay vô tình đoản mạng chúng sanh. Nợ máu phải đền trả máu, quý thầy phải hiểu do nhân này mà mãi mãi quý thầy sinh ra làm chúng sanh trong vô lượng kiếp để đền bù những giọt máu mà quý thầy đã từng gieo.
Đức Hiếu Sinh nuôi dưỡng sự sống
Vấn đề ăn uống chỉ là phụ, nó thuộc về vấn đề vật chất. Còn vấn đề đạo đức mới là chính. Đạo đức thuộc về tinh thần. Người có đạo đức thì tinh thần được an ổn. Tinh thần được an ổn, dù ăn bất cứ một vật gì (thực vật) thì vật ấy vẫn là chất bổ dưỡng cho cơ thể của họ. Vì có đạo đức, dù ăn uống cơm dưa, rau muối và nước lạnh thì sức khỏe cũng đều tốt.
Giải quyết gia đình để chuyển nhân quả tu tập
Cho nên, lấy cảnh động, lấy cảnh ác pháp đó mà mình thực hiện xả tâm, mình thấy tâm mình an nhiên thì cái duyên mình xả được nó lại chuyển biến cho mình có được môi trường đi tới tu tập và gặp được chánh pháp rất tốt, bởi vì mình xả tâm là nó chuyển biến nhân quả.