Ấn bản điện tử liên quan
Quay lạiKinh sách Thầy viết ra là để chấn chỉnh và loại bỏ những cái sai trong Phật giáo, làm tốt lại tinh thần dân tộc Việt Nam, không còn lạc hậu, mê tín, xây dựng lại nền đạo đức nhân bản – nhân quả làm người. Vì thế, nó là kinh sách quốc gia chứ không phải của riêng Thầy nữa. Vì bộ sách lợi ích thiết thực cho dân tộc và mọi người trên hành tinh, nên cần phải có sự cân nhắc kỹ lưỡng của các anh, chị, em lãnh đạo đất nước.
Thầy viết sách là vì thấy chúng sanh tu sai pháp Phật và chịu nhiều khổ đau, chỉ muốn đem lại lợi ích cho mọi người, làm giảm sự đau khổ, chấm dứt tình trạng mê tín gây tốn hao nhảm nhí trong dân gian, nâng cao chất lượng đạo đức làm người. Vì thế mà Thầy chẳng muốn ai biết đến mình. Sau khi Thầy mất đi, đã trả lại cho đời tất cả, thì lúc bấy giờ nhớ đến ơn Thầy các con muốn ghi lại, nhưng phải ghi lại trung thực, vì Thầy chỉ là một con người như bao nhiêu con người khác.
“Phóng sanh” còn có nghĩa là tu tập bi tâm. Tu tập bi tâm tức là thực hiện ngay trên sự khổ đau của thân và tâm mình. Bởi vậy, tu tứ vô lượng tâm là từ, bi, hỷ, xả trên thân tâm của mình, như vậy mới gọi là giải thoát hay thoát khổ. Từ bi với thiện hạ (chúng sanh), mình có thoát khổ hay chăng? Hay tăng nghiệp quả thêm cho thiên hạ (chúng sanh)? Vì trả quả chưa hết, lại chồng thêm quả khác.
Chân lý ĐẠO ĐẾ được các nhà học giả xưa và nay thuyết giảng và giải thích, nhưng thuyết giảng và giải thích về chân lý này một cách sai lệch và sự sai lệch ấy quá nặng nề, khiến cho chân lý này lệch lạc không đúng nghĩa của nó. Do đó, người nghe và người đọc tưởng đây là pháp môn tu tập, chứ không ngờ nó là TÊN CỦA CÁC LỚP HỌC. Vì lý do đó, mà chúng tôi cần phải giải thích để các bạn hiểu chân lý ĐẠO ĐẾ cụ thể và rõ ràng hơn. Vậy ĐẠO ĐẾ có nghĩa là gì?
Lớp Chánh Kiến – Buổi 15: Đường đi nhân quả con người (nam)
Chúng ta chỉ cần giới thiệu cho người đọc thấy được đường đi của nhân quả qua ba chỗ: thân, khẩu và ý. Nêu rõ ba điều ác và ba điều thiện của thân; bốn điều ác và bốn điều thiện của khẩu; ba điều ác và ba điều thiện của ý. Sau đó, mình kết luận bài bằng cách chỉ ra lộ trình nhân quả nào mang lại sự an vui, hạnh phúc cho con người, và lộ trình nhân quả nào mang đến tai họa, khổ đau cho con người, để chúng ta dè dặt mà bỏ ác làm thiện.
Đối với ngày Phật đản, người cư sĩ nên tổ chức ngày Thọ Bát Quan Trai, giữ gìn giới hạnh nghiêm túc và tu tập các loại thiền định. Người tu sĩ ngày đó ngồi thiền nhập định, thân tâm bất động để làm gương giải thoát cho mọi người. Nếu nhớ ngày sanh Phật để tỏ lòng tôn kính thì không có gì bằng là tạo cảnh quan vắng lặng là đúng ý nghĩa của Đạo Phật.
Một người tâm bình thường như mọi người, nhưng không ai làm gì mà tâm họ động thì đó là chứng đạo. Khen chê hay bất cứ hoàn cảnh thuận hay nghịch mà tâm vẫn thản nhiên không buồn lo là chứng đạo.
Thầy hoan hỷ, nhất là thấy các con tu tập có kết quả giải thoát, có tâm hồn thanh thản, an lạc và vô sự. Trong nhà các con biết nhẫn nhục, tùy thuận, làm vui lòng mọi người, đó là chính các con đã cúng dường Thầy.
Lớp Chánh Kiến – Buổi 12: Chánh niệm tỉnh thức (nữ)
Nếu còn hôn trầm, thùy miên, mà chúng ta cố gắng để giữ được tâm bất động, thanh thản, an lạc, vô sự, không cho niệm khởi, rồi cho đó là chân lý, thì đó là ức chế, chứ không phải chúng ta có chân lý thật sự hiện ra. Vì tâm chúng ta còn tham, sân, si, mà lại muốn chứng đạt chân lý thì không thể được. Còn tâm chúng ta hết tham, sân, si, thì chân lý hiện tiền, nó hiện ra trạng thái thanh thản, an lạc, vô sự.
Đồng ý đời là khổ, mà khi đã lập gia đình rồi thì phải làm đúng đạo đức nhân bản nhân quả. Trước kia chưa có Đạo Phật, nên Đức Phật mới bỏ vợ, bỏ con đi tu, nhưng sau khi tu xong rồi thì Đức Phật xây dựng cho chúng ta nền đạo đức không làm khổ mình khổ người. Đối với những người thân gần gũi, chia sẻ ngọt bùi đắng cay với mình, tại sao mình đi tu mà làm cho người ta khổ thêm vậy? Cho nên, có đạo đức của Đạo Phật rồi thì người nào bỏ vợ bỏ con đi tu là không được.
Những Lời Gốc Phật Dạy – Tập 3
Các con phải chuyên cần, tinh tấn, Như Lai chỉ là người vạch ra con đường. Các con hãy tự mình cải thiện, tự mình đoạn diệt ác pháp và lòng ham muốn và tự mình vươn lên sống toàn thiện, đó là các con đã tự mình cứu mình ra khỏi tai ương hoạn nạn khổ đau của cuộc đời này.
Các pháp trên thế gian này đều vô thường, có pháp nào là của con đâu? Đừng vì một việc gì mà để tâm lo lắng, buồn phiền là tự làm khổ mình, hãy an vui là chuyển nhân quả. Nhân quả chỉ có im lặng như Thánh thì mới chuyển ác thành thiện.