Ấn bản điện tử liên quan
Quay lạiTu tập chánh tri kiến để được tâm giải thoát, tuệ giải thoát thì phải có sự hỗ trợ của năm chi phần: Giới luật, Nghe, Thảo luận, Chỉ, Quán, Định Vô Lậu, chánh niệm tĩnh giác,
Nếu không áp dụng đạo đức nhân bản – nhân quả vào cuộc sống của loài người thì loài người không còn có sự công bằng và công lý nữa và vì vậy cuộc sống của loài người sẽ khổ đau không cùng tận, thế gian này là địa ngục trần gian. Cho nên, mỗi người phải có tầm nhìn xa hiểu rộng để dẹp bỏ những ảo tưởng của thế giới siêu hình mới mong có ngày trái đất này là Cực Lạc, Thiên Đàng, v.v..
Lớp Chánh Kiến – Buổi 16: Tri kiến giải thoát (nam)
Đức Phật dạy về tri kiến giải thoát qua năm cây hương: “Giới hương, Định hương, Tuệ hương, Giải thoát, Giải thoát tri kiến hương”, thì Giải thoát tri kiến hương là quan trọng nhất. Giải thoát là sống bình thường, nhưng không sự việc nào tác động được vào tâm của mình là nhờ ý thức triển khai tri kiến thấu suốt các pháp như thật để tâm không còn đau khổ, tức là chánh kiến, chứ không phải ở trong định là giải thoát.
Nguồn gốc của vũ trụ là 12 nhân duyên, chứ không thể một nhân duyên mà thành nguồn gốc của vũ trụ được. Nếu 12 nhân duyên này không có thì vũ trụ này không có. Vũ trụ này không có thì con người và vạn vật không có. Con người và vạn vật có thì vũ trụ này có. Con người và vạn vật có đều do 12 nhân duyên. Vì thế, gốc vũ trụ là 12 nhân duyên như trên đã xác định.
Sự giải thoát của Đạo Phật rất tự nhiên
Phật pháp là đạo đức nhân bản – nhân quả của loài người nên nó rất tự nhiên trong thiên nhiên như vậy thì các con hãy để tự nhiên mà chỉnh sửa từng tâm niệm ác của các con để nó trở thành từng tâm niệm thiện. Chỉnh sửa không có nghĩa là ức chế, bắt ép tâm của các con phải làm như thế này, phải làm như thế kia, mà các con chỉ cần hiểu nó thiện hay ác, có làm khổ mình, khổ người không? Nếu biết nó là ác pháp làm khổ mình khổ người, thì các con tác ý: “Đây là tâm thiếu đạo đức làm người hãy đi! đi!”. Nghe tác ý như vậy nó liền chấm dứt. Vậy sự tu hành đâu phải khó khăn.
Biển còn đến chỗ tận, nhưng tình thương và sự chăm sóc, lo lắng của Thầy cho chúng con tu học là vô tận. Thầy dạy chúng con học để có một nhân sinh quan đúng đắn; học để sống có đạo đức làm người; học để làm tốt bổn phận của mỗi người với gia đình, xã hội; học rồi sẽ không làm khổ mình khổ người.
“Bước vào cửa đạo như con một nhà”, “Chúng con là những đứa con thương yêu nhất của Thầy”. Chúng con nằm mơ cũng không tưởng tượng được rằng mình đang có đấng cha lành tuyệt vời trí tuệ Tam Minh, lại được chính Ngài thân hành chỉ dạy pháp tu. Ôi! Hạnh phúc biết bao!!! Chúng con xúc động lắng nghe lời chỉ dạy, chú ý ghi vào lòng vì đây là của báu nhiệm mầu trên bước đường chấm dứt khổ đau.
Chúng tôi nói bậc tu hành chứng đạo chỉ làm chủ sanh, già, bệnh, chết, chứ không làm chủ cái thân giả tạo, vô thường, duyên hợp. Quý Phật tử đừng hiểu lầm làm chủ nhân quả là dừng nhân quả. Làm chủ nhân quả có nghĩa là làm cho thân tâm thanh thản, an lạc trước thọ lạc, thọ khổ, thọ bất lạc bất khổ. Nói một cách khác, làm chủ nhân quả tức là làm chủ thân tâm mình trước các ác pháp, bất thiện pháp, khiến cho thân tâm bất động và tự tại.
Lớp Chánh Kiến – Buổi 15: Đường đi nhân quả con người (nam)
Chúng ta chỉ cần giới thiệu cho người đọc thấy được đường đi của nhân quả qua ba chỗ: thân, khẩu và ý. Nêu rõ ba điều ác và ba điều thiện của thân; bốn điều ác và bốn điều thiện của khẩu; ba điều ác và ba điều thiện của ý. Sau đó, mình kết luận bài bằng cách chỉ ra lộ trình nhân quả nào mang lại sự an vui, hạnh phúc cho con người, và lộ trình nhân quả nào mang đến tai họa, khổ đau cho con người, để chúng ta dè dặt mà bỏ ác làm thiện.
Dù cho thời nào cũng có kẻ ác người thiện. Động đất, sóng thần, gió bão, lũ lụt đều là do sự vô thường của các pháp của từ trường ác con người phóng xuất tạo nên ác nghiệp, vì thế những nơi có xảy ra là do cộng nghiệp của những người làm ác để trả những quả khổ vô cùng, vô tận, chứ không phải hiện tượng đó là tận thế.
Thân hành, khẩu hành, ý hành là ba nẻo trên một lộ trình của nhân quả. Từ nơi đó xuất phát hành động thiện hay ác; ác thì khổ đau, thiện thì an vui hạnh phúc. Cho nên, Đức Phật dạy: “Ngăn ác, diệt ác pháp” tại ba nơi chỗ này, và “Sanh thiện, tăng trưởng thiện pháp” cũng tại ba nơi chỗ này. Nếu chúng ta biết ngăn ác diệt ác pháp, tức là chúng ta biết tu tập và rèn luyện đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình khổ người; nếu ai cũng tu tập đạo đức như vậy hết thì cuộc sống thế gian này là cảnh Thiên Đàng, Cực Lạc.
Hành tinh có thể tan hoại chỗ này, nhưng từ trường môi trường sống không bị tan hoại, vì thế nó lại kết hợp chỗ khác tạo thành hành tinh mới. Nhờ thế, chúng ta biết hành tinh có thể tan hoại vì nó có sắc tướng, cái gì có sắc tướng là có vô thường, có vô thường là có tan hoại. Từ trường nhân quả không tan hoại nên hành tinh tụ tán liên tục không hề dứt, luật nhân quả cũng theo đó mà chi phối và phóng xuất từ trường.