Ấn bản điện tử liên quan
Quay lạiThầy viết sách là vì thấy chúng sanh tu sai pháp Phật và chịu nhiều khổ đau, chỉ muốn đem lại lợi ích cho mọi người, làm giảm sự đau khổ, chấm dứt tình trạng mê tín gây tốn hao nhảm nhí trong dân gian, nâng cao chất lượng đạo đức làm người. Vì thế mà Thầy chẳng muốn ai biết đến mình. Sau khi Thầy mất đi, đã trả lại cho đời tất cả, thì lúc bấy giờ nhớ đến ơn Thầy các con muốn ghi lại, nhưng phải ghi lại trung thực, vì Thầy chỉ là một con người như bao nhiêu con người khác.
Giới thiệu trang web Tiểu sử Thầy Thông Lạc
Sau khi Thầy mất đi, đã trả lại cho đời tất cả, thì lúc bấy giờ nhớ đến ơn Thầy các con muốn ghi lại, nhưng phải ghi lại trung thực, vì Thầy chỉ là một con người như bao nhiêu con người khác. Chúng con xin tri ân tới Thầy, bậc tu hành làm chủ sanh, già, bệnh, chết, dựng lại chánh pháp của Đức Phật Thích Ca, thắp sáng lên ngọn đèn đạo đức nhân bản – nhân quả, sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh cho nhân loại, mà gom góp tri kiến để khắc họa một phần chân dung của Thầy qua dự án “Tiểu sử Thầy Thông Lạc”.
Biển còn đến chỗ tận, nhưng tình thương và sự chăm sóc, lo lắng của Thầy cho chúng con tu học là vô tận. Thầy dạy chúng con học để có một nhân sinh quan đúng đắn; học để sống có đạo đức làm người; học để làm tốt bổn phận của mỗi người với gia đình, xã hội; học rồi sẽ không làm khổ mình khổ người.
“Phóng sanh” còn có nghĩa là tu tập bi tâm. Tu tập bi tâm tức là thực hiện ngay trên sự khổ đau của thân và tâm mình. Bởi vậy, tu tứ vô lượng tâm là từ, bi, hỷ, xả trên thân tâm của mình, như vậy mới gọi là giải thoát hay thoát khổ. Từ bi với thiện hạ (chúng sanh), mình có thoát khổ hay chăng? Hay tăng nghiệp quả thêm cho thiên hạ (chúng sanh)? Vì trả quả chưa hết, lại chồng thêm quả khác.
Chân lý ĐẠO ĐẾ được các nhà học giả xưa và nay thuyết giảng và giải thích, nhưng thuyết giảng và giải thích về chân lý này một cách sai lệch và sự sai lệch ấy quá nặng nề, khiến cho chân lý này lệch lạc không đúng nghĩa của nó. Do đó, người nghe và người đọc tưởng đây là pháp môn tu tập, chứ không ngờ nó là TÊN CỦA CÁC LỚP HỌC. Vì lý do đó, mà chúng tôi cần phải giải thích để các bạn hiểu chân lý ĐẠO ĐẾ cụ thể và rõ ràng hơn. Vậy ĐẠO ĐẾ có nghĩa là gì?
Con giữ gìn năm giới nghiêm túc ước nguyện các con của con đổi nghề thì sẽ có kết quả, nếu 5 giới chưa nghiêm túc thì kết quả khó thành. Người giữ tâm thiện thà chịu nghèo khổ mà không giết hại chúng sinh thì sẽ không bao giờ đói khổ. Sẵn sàng hy sinh cho côn trùng sâu bọ mà không giết thì con sẽ thấy kết quả thiện pháp sẽ bội thu.
Đối với ngày Phật đản, người cư sĩ nên tổ chức ngày Thọ Bát Quan Trai, giữ gìn giới hạnh nghiêm túc và tu tập các loại thiền định. Người tu sĩ ngày đó ngồi thiền nhập định, thân tâm bất động để làm gương giải thoát cho mọi người. Nếu nhớ ngày sanh Phật để tỏ lòng tôn kính thì không có gì bằng là tạo cảnh quan vắng lặng là đúng ý nghĩa của Đạo Phật.
Nói đời khổ để thấu hiểu rõ nguyên nhân nào khiến cho mọi con người phải khổ. Con người khổ là vì sống thiếu đạo đức làm người, còn mang nhiều thú tính của loài thú vật, vì thế tự mình làm khổ cho mình và làm khổ cho người khác. Vậy muốn thoát khổ, con người chỉ cần sống đúng đạo đức nhân bản không làm khổ mình khổ người, chứ không có nghĩa bỏ cha mẹ, vợ con, vào chùa tu hành là hết khổ. Điều ấy là mộng tưởng, là huyền ảo, là sống trong mơ... Con có sự suy tư nghĩ ra điều này chưa?
Là một cư sĩ còn biết bao nhiêu gia duyên phải làm, nhưng không phải vì thế mà các con không thể tu tập được. Đạo Phật đến với mọi con người thì bất cứ trong hoàn cảnh nào, hễ là con người muốn tìm đường thoát khổ của cuộc đời thì vẫn có pháp môn để cho các con tu tập. Thứ nhất, Đạo Phật dạy các con sống một đời sống đạo đức làm người không làm khổ mình khổ người. Thứ hai, Đạo Phật dạy các con làm Phật, nghĩa là làm chủ sự sống chết và luân hồi.
Tất cả những danh từ xưng hô này là DANH chứ có nghĩa lý gì. Đối với Thầy ai gọi sao cũng được. Gọi Trưởng lão hay gọi Hòa thượng cũng được, không sao cả. Danh lợi đối với Thầy như nước chảy qua cầu. Nhưng theo Thầy nghĩ: Chỉ gọi THẦY là gần gũi, không xa cách và bình dân nhất là gọi ba từ: “THẦY THÔNG LẠC” là đủ ý nghĩa.
Một người tâm bình thường như mọi người, nhưng không ai làm gì mà tâm họ động thì đó là chứng đạo. Khen chê hay bất cứ hoàn cảnh thuận hay nghịch mà tâm vẫn thản nhiên không buồn lo là chứng đạo.
Thầy hoan hỷ, nhất là thấy các con tu tập có kết quả giải thoát, có tâm hồn thanh thản, an lạc và vô sự. Trong nhà các con biết nhẫn nhục, tùy thuận, làm vui lòng mọi người, đó là chính các con đã cúng dường Thầy.