Cảm nghĩ Lớp Chánh Kiến
NỘI DUNG MÔ TẢ
Biển còn đến chỗ tận, nhưng tình thương và sự chăm sóc, lo lắng của Thầy cho chúng con tu học là vô tận. Thầy dạy chúng con học để có một nhân sinh quan đúng đắn; học để sống có đạo đức làm người; học để làm tốt bổn phận của mỗi người với gia đình, xã hội; học rồi sẽ không làm khổ mình khổ người.
Quý bạn đọc vui lòng chọn định dạng pdf hoặc epub, rồi nhấn nút “Đọc” ở trên để đọc toàn bộ nội dung tư liệu, hoặc xem trực tiếp như sau:
Chơn Như, ngày 10 tháng 11 năm 2005
CẢM NGHĨ LỚP CHÁNH KIẾN
Tu sinh Thanh Quang
Đằng đẵng trên hai mươi lăm thế kỷ từ khi Đức Phật nhập diệt, ngày 2/11/2005 tại Tu viện Chơn Như, Trảng Bàng, Tây Ninh, Việt Nam, phương Đông của địa cầu lại có Lớp Chánh Kiến xuất hiện. Lớp học đầu tiên của chương trình Bát Chánh Đạo từ thời Đức Phật, nay được tái sinh. Đó là sự kiện lịch sử có ý nghĩa rất lớn với mai sau, và niềm vui, niềm hạnh phúc không gì có thể so sánh.
Lớp học đơn sơ, không có bảng, không bàn, không ghế. Cũng như ngày xa xưa, các tu sinh ngồi kiết già trong ngôi tổ đường kèo tre, vách liếp, cột tầm vông, trang nghiêm dưới tán cây sum suê và tiếng chim thánh thót. Trên 2500 năm, trái đất biết bao sóng gió bể dâu, Đạo Phật bao thăng trầm biến đổi. Suốt trên 2500 năm kẻ mượn áo đạo không khi nào nguôi ngọn lửa rừng rực trong lòng với âm mưu thủ đoạn xảo quyệt, thâm hiểm, từng bước quyết diệt bằng được Đạo Phật, nhưng chánh pháp của Đức Bổn Sư vẫn còn kia. Còn người tu chứng là Đạo Phật còn, giới luật còn là Đạo Phật không thể mất.
Hôm nay, có bậc Minh Sư Thánh giả Trưởng lão Thích Thông Lạc, lại có 8 lớp Bát Chánh Đạo, đó là con đường duy nhất về xứ Phật, con đường của chân lý vĩnh hằng. Vẫn màu vàng y thanh khiết oai nghi rực rỡ kia; vẫn những bậc từ bỏ hết thảy, chỉ ngày một bữa ngọ trai, sống độc cư, tài sản ba y một bát; vẫn những vị tu sĩ tuy còn nặng chút gia duyên đang cố gắng trả nốt phần tự, cũng ngày một bữa ngọ trai, bốn thời liên tục miệt mài quyết một lòng giải thoát bể khổ.
Đành rằng từ thập niên 80 và suốt những năm qua luôn có người về Chơn Như tu học, nhưng đó là những ngày chưa có chương trình đào tạo chính thức, chưa có giáo án, giáo trình, chưa có thể nói đến con đường 8 lớp. Âu có và không, hết thảy đều trong nhân quả, trong duyên hợp, duyên sinh.
Chúng con xin cúi đầu biết ơn các vị đã đi trước và những gì đã có để cho hôm nay, để trước mặt chúng con là những bài học trên con đường thênh thang gồm 8 nẻo. Chúng con biết ơn Đảng, chính quyền địa phương các cấp quê hương Gia Lộc, Trảng Bàng đã tạo điều kiện để tăng ni về học được cư trú hợp pháp, được giúp đỡ bảo vệ.
Chúng con biết ơn đàn na tín thí khắp nơi cũng như Thành phố Hồ Chí Minh từ phút khai giảng đã có mặt cúng dường tài vật đúng chánh pháp, hoan hỷ hàng ngày dâng từng bữa ngọ trai, thành tâm chăm lo từ tờ giấy, cây viết, cái muỗng ăn cho tu sinh.
Chúng con biết ơn những người ngày đêm bỏ công sức nấu ăn không quản nhọc nhằn lo cho chúng con mọi mặt đời sống tứ sự.
Chúng con càng không thể nói được tình thương như trời biển của Thầy. Biển còn đến chỗ tận, nhưng tình thương và sự chăm sóc, lo lắng của Thầy cho chúng con tu học là vô tận. Những ngày qua nhiều khi Thầy thuyết pháp suốt cả buổi liền một mạch mấy tiếng đồng hồ không hề ngưng nghỉ đôi phút, cứ thế, cứ thế liên tục nối tiếp quay vòng, hết bên ni lại đến bên tăng.
60 tu sinh là 60 bài viết Định Vô Lậu tư duy quán xét, mỗi bài trên dưới chục trang giấy, mỗi người viết đi viết lại ba bốn lần thành ra hơn 200 bài Thầy phải chấm. Ngoài việc hàng ngày vẫn tiếp khách, viết những bộ sách theo kế hoạch, in kinh, đủ mọi việc phải làm, Thầy lại cặm cụi trên đống bài, bút đỏ phê từng tí, uốn nắn từng người, từng đặc tướng riêng như người làm vườn nghiêng khẽ nâng niu từng mầm non mới nhú.
Cứ mỗi bài luận là có tổng số trên 1.000 trang viết Thầy rà bút xét từng con chữ. Bài chúng con vừa nộp hôm trước, cách hôm sau Thầy đã chấm xong. Ôi! Tình thương nào, sức mạnh nào sinh ra từ đâu để Thầy có thể làm được như thế? Chỉ có trái tim vi diệu của bậc toàn giác, toàn thiện, trái tim vũ trụ bao la, trái tim với sự thương yêu vô cùng vô tận hết thảy muôn loài mới chứa đựng nổi những gì Thầy đã cho chúng con.
Vừa học qua một bài quán xét nhân quả thảo mộc, một bài thôi nhưng học đến đâu chúng con ai nấy cũng đều thấy mình tiến bộ hẳn lên. Phương pháp học mới lạ thần kỳ, thông thường mà lại phi thường đã mang đến cho chúng con sự hiểu biết sáng láng kỳ lạ. Không nói quá lời thì sự so sánh với học phổ thông, bình quân mỗi năm chỉ viết 5, 6 bài tập văn, cả cấp học độ hơn chục bài, hết ba cấp phổ thông khoảng 40 bài tập luận. Ở đây, trong hai tuần chúng con đã viết từ ba đến bốn bài luận với sự uốn nắn của Thầy. Tất cả chúng con ai cũng đều thấy bài sau của mình hay hơn bài trước, học đến đâu đầu óc bừng tỉnh đến đó, ai cũng giật mình nhận ra xưa nay quả là mình tư duy tản mạn, quen nói viết dông dài.
Được sống trong hồng ân của Phật, của Thầy, càng vui bao nhiêu chúng con càng thương những người hôm nay chưa được học, càng chạnh lòng nghĩ đến người chưa đủ duyên gặp được chánh pháp. Chúng con ước ao sao mọi người từ trẻ đến già, từ người đang công tác hay người đã nghỉ, dù ở Việt Nam hay nơi nào trên trái đất đều được học Chánh Kiến, một môn học chỉ Đạo Phật mới có. Học để có một nhân sinh quan đúng đắn; học để sống có đạo đức làm người; học để làm tốt bổn phận của mỗi người với gia đình, xã hội; học rồi sẽ không làm khổ mình khổ người; học sẽ thấy ngay lợi ích thiết thực, cuộc sống mọi mặt ngay lập tức sẽ tốt đẹp lên, con người dần dần hết khổ đau, muôn loài được an bình sinh sống hòa đồng, không còn hằng ngày bị nơm nớp đe dọa sinh mạng.
Có Đức Thầy, chúng con có quyền tự hào về quê hương đất nước hôm nay có bậc A La Hán xuất hiện dựng lại nền đạo đức cho loài người mà Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật trước kia chưa có điều kiện triển khai trên toàn trái đất.
Có Đức Thầy nên hôm nay mới có lớp đào tạo A La Hán và các quả khác.
Có học, có thi thì có đậu, chúng con tin ở Thầy, tin ở kết quả lớp học như tin quy luật muôn đời có nhân tất có quả. Ơn Phật, ơn Thầy, ơn đàn na tín thí, ơn tổ quốc nhân dân, ơn công sinh thành nuôi dưỡng của các bậc cha mẹ và quyến thuộc nhiều thế hệ, chúng con chỉ còn con đường quyết chí tu học quên thân mình để chứng đạo. Chứng đạo mới cứu được mình, độ được người, vì vậy mới mong đền đáp những gì hàng ngày chúng con mắc nợ. Năm học trước mắt chúng con phải giữ được hạnh độc cư, phá trừ hôn trầm, đó là con đường trí tuệ, con đường thiết thực để khỏi uổng một kiếp đã sinh làm người, được gặp chánh pháp, gặp thiện hữu tri thức và được làm đệ tử của người, bậc minh sư, chúng con xin gắng sức để sống sao cho xứng đáng.
Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Nam mô Bổn sư Trưởng lão Thích Thông Lạc!
Hoan hỷ chứng minh!
THÔNG TIN TÁC GIẢ
BÌNH LUẬN
VIẾT BÌNH LUẬN
THÔNG TIN BỔ SUNG
-
Tác giả
Thích Thanh Quang
-
Xuất bản tại
Thư viện Thầy Thông Lạc
-
Thời gian
10/11/2005
-
Khổ giấy
13x20,5 cm
-
Số trang
9
-
Thể loại
Kỷ niệm tu học
-
Dữ liệu
File pdf, epub
-
Ngôn ngữ
Tiếng Việt
-
Phù hợp cho
Máy tính, máy tính bảng, smartphone
Ban biên tập
“Được sống trong hồng ân của Phật, của Thầy, càng vui bao nhiêu chúng con càng thương những người hôm nay chưa được học, càng chạnh lòng nghĩ đến người chưa đủ duyên gặp được chánh pháp. Chúng con ước ao sao mọi người từ trẻ đến già, từ người đang công tác hay người đã nghỉ, dù ở Việt Nam hay nơi nào trên trái đất đều được học Chánh Kiến, một môn học chỉ Đạo Phật mới có. Học để có một nhân sinh quan đúng đắn; học để sống có đạo đức làm người; học để làm tốt bổn phận của mỗi người với gia đình, xã hội; học rồi sẽ không làm khổ mình khổ người; học sẽ thấy ngay lợi ích thiết thực, cuộc sống mọi mặt ngay lập tức sẽ tốt đẹp lên, con người dần dần hết khổ đau, muôn loài được an bình sinh sống hòa đồng, không còn hằng ngày bị nơm nớp đe dọa sinh mạng.” (Tu sinh Thanh Quang)
Ban biên tập
“Vừa học qua một bài quán xét nhân quả thảo mộc, một bài thôi nhưng học đến đâu chúng con ai nấy cũng đều thấy mình tiến bộ hẳn lên. Phương pháp học mới lạ thần kỳ, thông thường mà lại phi thường đã mang đến cho chúng con sự hiểu biết sáng láng kỳ lạ. Không nói quá lời thì sự so sánh với học phổ thông, bình quân mỗi năm chỉ viết 5, 6 bài tập văn, cả cấp học độ hơn chục bài, hết ba cấp phổ thông khoảng 40 bài tập luận. Ở đây, trong hai tuần chúng con đã viết từ ba đến bốn bài luận với sự uốn nắn của Thầy. Tất cả chúng con ai cũng đều thấy bài sau của mình hay hơn bài trước, học đến đâu đầu óc bừng tỉnh đến đó, ai cũng giật mình nhận ra xưa nay quả là mình tư duy tản mạn, quen nói viết dông dài.” (Tu sinh Thanh Quang)
Ban biên tập
“Chúng con càng không thể nói được tình thương như trời biển của Thầy. Biển còn đến chỗ tận, nhưng tình thương và sự chăm sóc, lo lắng của Thầy cho chúng con tu học là vô tận. Những ngày qua nhiều khi Thầy thuyết pháp suốt cả buổi liền một mạch mấy tiếng đồng hồ không hề ngưng nghỉ đôi phút, cứ thế, cứ thế liên tục nối tiếp quay vòng, hết bên ni lại đến bên tăng.” (Tu sinh Thanh Quang)
Ban biên tập
“Đằng đẵng trên hai mươi lăm thế kỷ từ khi Đức Phật nhập diệt, ngày 2/11/2005 tại Tu viện Chơn Như, Trảng Bàng, Tây Ninh, Việt Nam, phương Đông của địa cầu lại có Lớp Chánh Kiến xuất hiện. Lớp học đầu tiên của chương trình Bát Chánh Đạo từ thời Đức Phật, nay được tái sinh. Đó là sự kiện lịch sử có ý nghĩa rất lớn với mai sau, và niềm vui, niềm hạnh phúc không gì có thể so sánh.
Lớp học đơn sơ, không có bảng, không bàn, không ghế. Cũng như ngày xa xưa, các tu sinh ngồi kiết già trong ngôi tổ đường kèo tre, vách liếp, cột tầm vông, trang nghiêm dưới tán cây sum suê và tiếng chim thánh thót. Trên 2500 năm, trái đất biết bao sóng gió bể dâu, Đạo Phật bao thăng trầm biến đổi. Suốt trên 2500 năm kẻ mượn áo đạo không khi nào nguôi ngọn lửa rừng rực trong lòng với âm mưu thủ đoạn xảo quyệt, thâm hiểm, từng bước quyết diệt bằng được Đạo Phật, nhưng chánh pháp của Đức Bổn Sư vẫn còn kia. Còn người tu chứng là Đạo Phật còn, giới luật còn là Đạo Phật không thể mất.” (Tu sinh Thanh Quang)