Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Người sinh ra trên đời có ai không có những phút lầm lạc, nhưng lầm lạc thì cần phải sửa sai, thì đó là một sự chuyển đổi làm cho đời sống tốt lại. Thánh nhân cũng từ phàm phu tội lỗi, nhưng các Ngài biết khắc phục sửa sai mình mà trở thành Thánh nhân, chứ đâu có Thánh nhân sẵn, Thánh nhân có sẵn là Thánh nhân do con người tưởng tượng ra. Đức Khổng Phu Tử còn sai kia mà! Chúng ta là Phật tử, là tu sinh Chơn Như không nên bắt chước họ, nay phê bình người này, mai chỉ trích người khác, nhất là huynh đệ với nhau cùng một thầy, một lò mà ra, sao các con làm như vậy. Các con đã đi sai tông chỉ của Phật giáo.

Đăng trong Tâm thư

Nhân quả quá khứ là nền tảng cho nhân quả hiện tại, con gặp được Phật pháp quá muộn và tu tập chưa được bao nhiêu, do đó con chưa chuyển được nhân quả quá khứ nên phải thọ khổ như ngày hôm nay. Với trí hữu hạn mà muốn hiểu nhân quả quá khứ thì con sẽ hiểu bằng tưởng, mà hiểu bằng tưởng thì không đúng, nhân quả quá khứ phải hiểu bằng trí vô hạn thì mới cụ thể. Hiện tại nhân quả mình tốt thì vị lại sẽ được hưởng phước báu có thân ít bệnh tật, cơm ăn áo mặc dư thừa. Nhân quả quá khứ không tốt nên hiện đời có thân phải chịu bệnh tật khổ đau mà không ai thoát khỏi.

Đăng trong Tâm thư

Về việc biên soạn kinh sách, khi tu hành chưa xong, các con đừng nên biên soạn kinh sách, mà hãy dành tất cả thời gian để cố gắng học tập những gì cần học tập; để cố gắng tu tập những gì cần tu tập; để cố gắng sống đúng đức hạnh những gì chưa đức hạnh; để cố gắng hộ trì và bảo vệ chân lí những gì chưa hộ trì và bảo vệ chân lí; để cố gắng ly dục, ly ác pháp những gì chưa ly dục, ly ác pháp; để cố gắng giữ gìn tâm bất động trước các ác pháp và các cảm thọ, những gì chưa giữ gìn được tâm bất động trước các ác pháp và các cảm thọ; để cố gắng giữ gìn tâm thanh thản, an lạc và vô sự, những gì chưa giữ gìn được tâm thanh thản, an lạc và vô sự. Bởi đó là con đường cứu cánh, giúp các con vượt qua biển khổ sinh tử, luân hồi.

Đăng trong Tâm thư
Thứ năm, 27 Tháng 8 2015 07:00

Lộ trình tu học Bốn Chân Lý (15/10/2007)

Hầu hết các con vào Tu Viện Chơn Như, chưa có người nào giới luật nghiêm chỉnh, nhất là giới đức, giới hạnh các con lại càng không thông hiểu, vì thế tâm các con còn đầy ắp lòng tham, sân, si, mạn, nghi. Do lòng đầy ắp tham, sân, si, mạn, nghi mà muốn nhập thất tu thiền định, thì thiền định đó là thiền định gì? Các con có biết không? Thiền định bỏ giới luật, không tu tập, chỉ biết nhập thất tu tập theo pháp môn ức chế tâm khiến cho tâm không khởi niệm vọng tưởng, rồi cho trạng thái tâm như vậy là thiền định. Điều hiểu đó rất sai, thiền định như vậy không phải là thiền định, mà đó là thiền tưởng của người không biết thiền định. Thiền định đó là thiền định trong kinh sách của Đại Thừa, của Thiền Tông, của Tịnh Độ Tông, của các sư Nam Tông kiến giải pháp môn Tứ Niệm Xứ, v.v.. 

Đăng trong Tâm thư

Trong những ngày gặp gỡ Phật tử ở Hà Nội, Thầy rất bồi hồi và lo lắng thân tứ đại của các bác, các cụ đã báo động thời gian còn lại không bao lâu nữa. Rồi đây kẻ ở người đi và đi mãi mãi, nhưng đi về đâu các bác, các cụ có biết không? Từ Quang, con còn nhớ lời Thầy dạy chăng? Tâm thanh thản, an lạc và vô sự là nơi con về khi bỏ thân tứ đại này. Nơi đó mãi mãi không còn tái sinh luân hồi nữa; nơi đó không còn khổ đau con ạ! Nơi đó là nơi chư Phật ba đời đều an trú. Trước kia trong những ngày ra Bắc, Thầy gặp con trong chiếc thân tứ đại, nhưng hôm nay và ngày mai sẽ gặp con trong trạng thái thanh thản, an lạc và vô sự, con có biết không? Nếu con giữ gìn được trạng thái ấy, bằng không thì khó mà gặp nhau con ạ!

Đăng trong Tâm thư
Thứ ba, 25 Tháng 11 2014 17:06

Tâm thư gửi MT & M

Người tu hành xem mọi việc không quan trọng là vì tâm họ bất động trước các pháp và các cảm thọ, vì thế mà mọi sự việc không còn quan trọng, còn với chúng ta thì tâm luôn luôn bị động nên nó phải quan trọng. Khi chúng ta còn là phàm phu thì mọi việc quanh ta đều là quan trọng cả, nhờ biết nó quan trọng nên chúng ta đã cẩn thận, cân nhắc, kỹ lưỡng mọi sự việc. Nhờ thế chúng ta mới thoát ra mọi sự khổ đau. Và chính vì vậy mới không làm khổ mình khổ người. Đạo lý làm người không cho phép chúng thiếu sự cân nhắc mọi sự việc quanh ta. Đạo lý làm người không cho phép chúng ta xem thường mọi sự việc, vì mọi sự việc đều quan trọng đến với đời sống của chúng ta. 

Đăng trong Tâm thư
Thứ bảy, 06 Tháng 9 2014 07:00

Những lời gốc Phật dạy (tập 2) - 2005

Nhờ lời dạy nhiệt tình tha thiết của Đức Phật đối với những người đời sau:“Với pháp này Ta đã chơn chánh giác ngộ, Ta hãy cung kính đảnh lễ và sống y chỉ pháp ấy”. Vậy pháp ấy là pháp gì? Pháp mà Đức Phật cung kính đảnh lễ ở đây là “GIỚI, ĐỊNH, TUỆ”. Tại sao chúng ta biết là Giới, Định, Tuệ? Do lời di chúc trước khi Phật nhập Niết Bàn:“Này các Tỳ Kheo, sau khi Ta nhập Niết Bàn thì các Thầy hãy lấy giới luật và giáo pháp của Ta làm Thầy, làm chỗ nương tựa vững chắc”.

Đăng trong Bút tích gốc