Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Không có sự vui mừng nào hơn, nhất là biết được kết quả tu tập và giữ gìn đạo đức nhân quả làm người của các con đã có sự thanh thản, an lạc giải thoát thực sự. Kết quả là niềm tin, niềm tin sẽ dẫn ta đến sự tinh tấn và chuyên cần hơn, ta lại được kết quả to lớn hơn và cuối cùng là làm chủ sanh, già, bệnh, chết. Sự tu tập theo đạo Phật chúng ta đừng ôm đồm kết quả to lớn mà hãy thu lượm những kết quả nhỏ nhặt “cái gì làm được và cái gì chưa làm được”. Cái gì làm được ta hãy tu tập cái đó, cái gì chưa làm được lần lượt ta sẽ làm được và cứ nhặt từng chiếc lá giải thoát, lâu ngày bền chí ta sẽ có kết quả to lớn hơn. Đức Phật dạy: “Đừng xem thường các lỗi nhỏ nhặt, nó sẽ thành tội lỗi lớn”

Đăng trong Tâm thư

Muốn diệt lòng dục không có pháp nào hơn pháp môn sống MỘT MÌNH. Bởi sống MỘT MÌNH thì dục không sai khiến chúng ta được nên nó bị triệt tiêu. Bởi vậy, hạnh sống MỘT MÌNH là một pháp môn diệt dục hơn tất cả các pháp môn khác. Vì thế, đức Phật tỉ mỉ dạy cho chúng ta biết có 42 tâm niệm phá hạnh sống MỘT MÌNH, đó là bốn mươi hai bài kệ CON TÊ NGƯU MỘT SỪNG. Khi chúng ta biết rõ như vậy thì những tâm niệm đó khởi lên chúng ta đều tác ý diệt sạch không để chúng sai khiến chúng ta. Nếu chúng ta cần mẫn siêng năng hằng giây, hằng phút, hằng giờ, hằng ngày, hằng tuần lễ, hằng tháng quyết tâm tiêu diệt chúng thì dục sẽ không thể ló đầu lên sai khiến chúng ta được.

Đăng trong Bút tích gốc
Thứ hai, 28 Tháng 9 2015 07:00

Sống Một Mình Như Con Tê Ngưu

Mỗi bài kệ CON TÊ NGƯU MỘT SỪNG là đã xác định được tâm niệm của những người tu hành theo Phật giáo, cho nên người nào sống như con TÊ NGƯU MỘT SỪNG thì tâm họ luôn luôn BẤT ĐỘNG, THANH THẢN, AN LẠC VÀ VÔ SỰ. Có sống được như vậy tâm mới không còn tham, sân, si, mạn, nghi nữa. Và tâm không còn tham, sân si mạn, nghi nữa thì mới thấy sự giải thoát chân thật của Phật giáo là chấm dứt khổ đau. Đúng vậy! Muốn sống NHƯ CON TÊ NGƯU MỘT SỪNG thì phải sống không có tâm niệm giận hờn, thương ghét, sợ hãi, v.v.. Còn có tâm niệm giận hờn, thương ghét và sợ hãi thì không thể nào sống MỘT MÌNH NHƯ CON TÊ NGƯU MỘT SỪNG. Bài kệ này đã dạy rất rõ chúng ta không còn nghi nan gì nữa.

Đăng trong Sách xuất bản
Thứ bảy, 26 Tháng 9 2015 07:00

Đời sống của người xuất gia

Hỏi:Kính bạch Thầy! Người xuất gia tu hành nhưng lại ở vào thời điểm gặp khó khăn, không thuận tiện cho việc tu tập, nên người đó phải trở về trụ xứ ẩn tu không bằng chiếc áo nhà tu, vẫn giữ nếp sống đạo ly dục ly ác pháp, sống thiểu dục tri túc phòng hộ 6 căn, giới luật nghiêm trì không sai phạm, thường sống theo phạm hạnh và làm lợi ích cho những người xung quanh, luôn vui sống trong đạo đức nhân quả, không làm khổ mình, khổ người thì người đó có được giải thoát sanh tử luân hồi không? Đáp: Sự tu hành là một điều khó, phải có hoàn cảnh thuận lợi cho pháp môn tu thế mới đạt được ước nguyện. Nếu hoàn cảnh không thuận tiện thì khó mà thực hiện phạm hạnh, phạm hạnh mà không thực hiện được thì thiền định làm sao nhập được.

Đăng trong Vấn đạo
Chủ nhật, 20 Tháng 9 2015 07:00

Không có dự tính - Tâm thư (31/5/2009)

Lời đức Phật dạy trên đây rất rõ, nếu một người còn VÔ MINH, mà đem hết sức mình ra làm những việc thiện để cầu được phước báo nhân thiên; để cầu hưởng được những công đức lợi lạc cho mình, cho người; để được sự an vui giải thoát, điều này không bao giờ có. Vì còn VÔ MINH nên dù làm thiện pháp hay phi pháp đều không lợi lạc, mà đều gặp quả khổ đau. Vì VÔ MINH nên làm điều thiện vẫn bị chấp thủ, do chấp thủ làm thiện nên người ấy thường sợ hãi,do sợ hãi nên không giải thoát. Cho nên,một người đoạn tận VÔ MINH làm những việc gì họ đều không chấp thủ. Do không chấp thủ nên họ không sợ hãi, không sợ hãi nên được giải thoát. Những lời dạy trên đây của đức Phật rất quan trọng, nếu chúng ta chỉ cần phá vỡ VÔ MINH đạt được MINH thì giải thoát hoàn toàn. 

Đăng trong Tâm thư

Người cư sĩ giữ gìn năm giới, hành Thập thiện, sống nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả dó là giải thoát được tâm mình bằng thiện pháp, nên tâm hồn thanh thản, an lạc, lúc nào cũng yên vui, hạnh phúc nhưng không thể làm chủ được sự sống chết của thân. Người cư sĩ họ mới chỉ được ác pháp nhưng chưa lìa hết dục, vì thế khó mà nhập định được. Họ phải tu tập ở giai đoạn ly dục của vị Tỳ kheo thì mới nhập được các loại định. Người cư sĩ chỉ giải thoát được các ác pháp nơi tâm, còn người tu sĩ thì giải thoát được thân tâm trọn vẹn.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ năm, 18 Tháng 6 2015 07:00

Nghi Thức Thọ Bát Quan Trai

Muốn sống được đạo đức hơn nữa, thì quý vị phải chuyển qua giai đoạn tu tập thứ hai. Khi mà giai đoạn thứ nhất quý vị đã sống đúng năm đức hạnh, không hề còn vi phạm một lỗi nhỏ nhặt nào trong năm đức hạnh này thì quý vị phải chuyển qua giai đoạn tu tập thứ hai. Vậy giai đoạn thứ hai tu học theo Phật giáo như thế nào? Và tên pháp môn tu học ấy gọi là gì? Giai đoạn tu học thứ hai có tên là “Thọ Bát Quan Trai”. Thọ Bát Quan Trai là tên một tập sách đạo đức của Phật giáo dạy nguời cư sĩ về Tám đức hạnh và bốn pháp định để những người con Phật biết cách thức tu tập và sống đời đạo đức không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Đến giai đoạn này những người Phật tử phải tu học rất nhiều, để rèn luyện thân tâm của mình trở thành người đạo đức, 

Đăng trong Sách xuất bản
Thứ ba, 09 Tháng 6 2015 07:00

Chỉ có vượt qua

Bước tới và vượt qua là hai danh từ khác nhau và nghĩa cũng khác nhau. Để nêu lên ví dụ thì con dễ hiểu hơn. Ví dụ 1: Có người chửi mắng con; con không chửi mắng lại mà tâm con tức giận, phiền muộn, đau khổ, đó là nghĩa của sự đứng lại. Ví dụ 2: Có người chửi mắng con; con liền chửi mắng lại, đó là nghĩa của sự tiến tới. Ví dụ 3: Có người chửi mắng con; con không chửi mắng lại và cũng không giận hờn người đó, đó là nghĩa của sự vượt qua. Vì sự nghiệp giải thoát của Phật giáo, đệ tử của đức Phật phải thông suốt lý này, nên cuộc sống hằng ngày không chấp nhận đứng lại, vì đứng lại là thiếu đạo đức đối với mình, tự làm khổ mình, không chiến thắng được hoàn cảnh hiện tại, không chuyển hóa được nhân quả; 

Đăng trong Vấn đạo

Tất cả những pháp tu tập từ thấp đến cao, từ cơ bản đến chứng đạo của đức Phật, Thầy đã dạy các con đầy đủ không còn thiếu một pháp nào nữa cả. Đến đây trách nhiệm và bổn phận của một người thầy, Thầy đã làm xong. Còn bây giờ là phần tu tập của các con, các con có tu tập là các con có giải thoát, có chứng đạo, nếu các con không tu hay tu tập cho có hình thức qua ngày thì chắc chắn không bao giờ có giải thoát. Bổn phận và trách nhiệm của các con là phải tự cứu mình ra biển khổ chứ không ai đi thay con đường đó cho các con hay cứu các con được, mà chính các con! Xưa đức Phật đã dạy: “Các con hãy thắp đuốc lên mà đi, Ta chỉ là người hướng đạo mà thôi!”,các con có nghe lời dạy này không? 

Đăng trong Tâm thư
Thứ hai, 16 Tháng 3 2015 07:00

Chứng đạo

Cho nên, người nào tự làm chủ SINH, GIÀ, BỆNH, CHẾT là người CHỨNG ĐẠO. Vì thế, đạo Phật là đạo TỰ LỰC chứ không phải đạo THA LỰC. Ai theo Phật giáo mà cầu cúng lạy lễ van xin TAM BẢO gia hộ là theo ngoại đạo Bà La Môn. Đạo Phật còn gọi là đạo GIẢI THOÁT, vì thế, ai sống đúng đạo đức không làm khổ mình, khổ người và khổ tất cả chúng sinh là người CHỨNG ĐẠO. Bởi không làm khổ mình, khổ người và khổ tất cả chúng sinh đó là GIẢI THOÁT, mà giải thoát là CHỨNG ĐẠO. Sự CHỨNG ĐẠO của Phật giáo không có khó khăn, không có mệt nhọc, chỉ cần chịu khó học tập đạo đức nhân bản - nhân quả, sống với PHÁP TRÍ ĐẠO ĐỨC và TÙY TRÍ ĐẠO ĐỨC là có sự giải thoát ngay trước mặt. 

Đăng trong Tâm thư
Trang3 của4