Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Thầy xin có lời khuyên nhắc các con: tu hành theo Phật giáo chỉ có xa tâm bằng tri kiến, vì thế phải giữ gìn giới luật nghiêm chỉnh thì xả tâm mới không bị ức chế. Các con đừng xem thường giới luật mà hãy xem giới luật là mạng sống của các con thì sự tu tập mới dễ dàng chứng đạo. Như các con đã hiểu, muốn chứng đạo tức là chứng đạt chân lí thì phải giác ngộ chân lí, giác ngộ chân lí là phải hiểu biết rõ chân lí. Có hiểu biết rõ chân lí mới hộ trì và bảo vệ được chân lí. Có hộ trì và bảo vệ được chân lí mới chứng nhập vào chân lí tức là chứng đạo. Vậy, hiện giờ con có ngộ được chân lí hay chưa? Chân lí là một trạng thái tâm bất động, là tâm thanh thản, an lạc và vô sự; là tâm ly dục ly ác pháp; là tâm không phóng dật; 

Đăng trong Tâm thư
Thứ năm, 18 Tháng 6 2015 07:00

Nghi Thức Thọ Bát Quan Trai

Muốn sống được đạo đức hơn nữa, thì quý vị phải chuyển qua giai đoạn tu tập thứ hai. Khi mà giai đoạn thứ nhất quý vị đã sống đúng năm đức hạnh, không hề còn vi phạm một lỗi nhỏ nhặt nào trong năm đức hạnh này thì quý vị phải chuyển qua giai đoạn tu tập thứ hai. Vậy giai đoạn thứ hai tu học theo Phật giáo như thế nào? Và tên pháp môn tu học ấy gọi là gì? Giai đoạn tu học thứ hai có tên là “Thọ Bát Quan Trai”. Thọ Bát Quan Trai là tên một tập sách đạo đức của Phật giáo dạy nguời cư sĩ về Tám đức hạnh và bốn pháp định để những người con Phật biết cách thức tu tập và sống đời đạo đức không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Đến giai đoạn này những người Phật tử phải tu học rất nhiều, để rèn luyện thân tâm của mình trở thành người đạo đức, 

Đăng trong Sách xuất bản
Thứ sáu, 05 Tháng 6 2015 07:00

Vượt thoát gia đình - (Diệu Tịnh)

Đạo Phật đã thực hiện đạo đức nhân bản, không làm khổ mình, khổ người. Một chùm nhân quả là phải trả cho xong, chứ không được trốn tránh. Ở tại gia đình tu tập ngăn ác diệt ác thì ngay đó đã có giải thoát rồi, chỉ có tâm quyết xả bỏ ác pháp hay không, nếu có quyết tâm thì ngay đó là giải thoát, chứ còn tu ở đâu nữa. 2-   Vượt thoát gia đình, chứ không phải trốn gia đình để đi tu theo kiểu Đại thừa, mà là sống trong gia đình biết nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng; biết ngăn ác diệt ác; biết không làm khổ mình, khổ người; biết giữ tâm thanh thản, an lạc và vô sự thì gia đình làm sao ràng buộc được, thì ngay đó là tu giải thoát rồi. 

Đăng trong Vấn đạo

Xả tâm có không gian rộng để có tầm nhìn xa thoải mái, rồi lắng nghe từng tâm niệm của mình, để ly dục ly ác thì tu tập đúng. Xả tâm không có không gian rộng để có tầm nhìn xa thoải mái, nhưng lại luôn nhìn tâm để thấy từng tâm niệm khởi lên mà quán xét tác ý xả để ly dục ly ác pháp, đó là tu tập đúng. Xả tâm có không gian rộng để có tầm nhìn xa thoải mái, nhưng lại chú tâm vào cảnh vật là ức chế niệm, không niệm khởi là sai. Con nên chú ý: sự tu tập không khéo sẽ sai lạc và sai lạc thì uổng công tu tập. Chỗ không niệm khởi là do Giới luật nghiêm chỉnh, ly dục ly ác pháp nên rất tự nhiên thanh thản, an lạc và vô sự, còn bắt buộc tâm thanh thản, an lạc và vô sự thì coi chừng bị ức chế tâm mất tự nhiên.

Đăng trong Tâm thư

Tất cả những pháp tu tập từ thấp đến cao, từ cơ bản đến chứng đạo của đức Phật, Thầy đã dạy các con đầy đủ không còn thiếu một pháp nào nữa cả. Đến đây trách nhiệm và bổn phận của một người thầy, Thầy đã làm xong. Còn bây giờ là phần tu tập của các con, các con có tu tập là các con có giải thoát, có chứng đạo, nếu các con không tu hay tu tập cho có hình thức qua ngày thì chắc chắn không bao giờ có giải thoát. Bổn phận và trách nhiệm của các con là phải tự cứu mình ra biển khổ chứ không ai đi thay con đường đó cho các con hay cứu các con được, mà chính các con! Xưa đức Phật đã dạy: “Các con hãy thắp đuốc lên mà đi, Ta chỉ là người hướng đạo mà thôi!”,các con có nghe lời dạy này không? 

Đăng trong Tâm thư

Đi tu không phải là một việc làm khổ mình như các tôn giáo khác từng dạy như: khổ hạnh, ép xác, phải làm cho cơ thể kiệt quệ, tàn tạ; đi tu cũng không phải vào chùa ngồi tụng kinh, niệm Phật ê a theo tiếng chuông, tiếng mõ trong một ngày đêm bốn thời; đi tu cũng không phải ngồi thiền, niệm thần chú, bắt ấn, vẽ bùa, sái đậu thành binh, kêu ma, điều khiển âm binh, âm tướng; đi tu cũng không phải như tập luyện võ công, khí công, khinh công, yoga, nhân điện, xuất hồn, vô vi, v.v.. Chính đi tu là tập luyện cách thức ngồi chơi vô sự, vì con người ít ai ngồi chơi vô sự được. Ngồi chơi vô sự nên thân tâm an nhàn, thanh thản, không bận rộn việc gì cả. Tuy là ngồi chơi nhưng lúc nào cũng phải quan sát lại tâm mình, xem tâm mình còn có buồn khổ, phiền não, lo toan, 

Đăng trong Tâm thư
Thứ tư, 13 Tháng 5 2015 07:00

Lịch Sử Chùa Am

Điều quan trọng nhất là Chùa Am đào tạo những con người có ý chí kiên cường dũng cảm gan dạ quyết tâm rèn luyện ngày đêm để chiến đấu với giặc sinh tử luân hồi. Chúng đang từng phút, từng giờ, từng ngày dùng mọi chiến thuật chiến lược để bắt loài người phải nô lệ chúng muôn đời muôn kiếp. Nơi đây khởi sắc cho một nền văn hóa đạo đức nhân bản - nhân quả của Phật giáo, giúp mọi người sẽ sống không làm khổ mình, khổ người và khổ tất cả chúng sinh. Nhờ sống có đạo đức như vậy nên mọi người thường đem LÒNG YÊU THƯƠNG đến với mọi người, mọi loài vật và ngàn cây nội cỏ, đất đá núi sông. Một nền văn hóa đạo đức tuyệt vời mà từ lâu bị chôn vùi trong đống giáo lý của các tôn giáo ngoại đạo mê tín, lạc hậu của Trung Quốc. 

Đăng trong Sách xuất bản
Thứ tư, 29 Tháng 4 2015 07:00

Thân tâm vô sự

VÔ SỰ VỀ TÂM có nghĩa là tâm không phóng dật, không nghĩ ngợi suy tư một điều gì. Tâm không làm một việc gì khác, có nghĩa là không nghe băng, không đọc kinh sách, không xem ti vi, không ngửi mùi thơm, không nếm vị, không xúc chạm và không khởi niệm ác, ấy là tâm thanh thản, cho nên khi đi, đứng, nằm, ngồi đều thanh thản. Thanh thản là một niệm thiện vô lậu; niệm thiện vô lậu là niệm Bất Động của tâm. Về THÂN VÔ SỰ thì thân không đau nhức, không mỏi mệt, không hôn trầm, thùy miên, v.v.. Thân không làm một sự việc gì, có nghĩa là thân không ăn, không nhai, không nuốt, không uống, v.v.. ấy là THÂN AN LẠC. Thân an lạc là niệm Vô Sự của thân. Tâm thanh thản, an lạc và vô sự là mục đích giải thoát của Phật giáo. 

Đăng trong Vấn đạo

Nếu mặt trời và trái đất có tận diệt là do con người. Con người mà mãi chạy theo vật chất không biết buông xả làm những điều ác khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh, những hành động ấy sẽ thải ra những từ trường ác làm ô nhiễm môi trường sống thì lúc bây giờ mới là tận diệt. Cho nên, chuyện tận diệt chúng ta đừng lo, mà hãy lo giữ gìn môi trường sống thanh tịnh, thanh tịnh ở đây phải hiểu là con người sống có đạo đức. Sống có đạo đức thì phóng ra từ trường thiện, từ trường thiện sẽ làm cho môi trường sống thanh tịnh. Môi trường sống thanh tịnh thì làm gì mặt trời cháy hết nhiên liệu. Nếu mặt trời tắt đi thì cuộc sống trên hành tinh này làm sao còn tồn tại được. 

Đăng trong Vấn đạo

Tu tập ở đây là xả những chướng ngại pháp, còn giải quyết công việc là dùng tri kiến giải thoát thì cũng như tu tập xả tâm có gì khác đâu mà các con ngại. Cho nên, tu theo đạo Phật là sống xả tâm cho hết lậu hoặc, chứ có tu tập cái gì đâu. Lậu hoặc còn là tu tập; lậu hoặc hết là hết tu tập; hết tu tập là chứng quả. Tu đúng là giải thoát, giải thoát là chứng quả. Cho nên, đang tu cũng thấy giải thoát, chứng quả cũng thấy giải thoát. Chỉ những người không biết pháp tu mới thấy tu khác, chứng quả khác. Ở đây, các con nên hiểu có tu là có giải thoát, tu ít giải thoát ít, tu nhiều giải thoát nhiều. Có giải thoát là có chứng đạo, dù chứng đạo trong một phút, một giây cũng là chứng đạo. 

Đăng trong Tâm thư
Trang3 của7