Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Người cầm bút viết thơ văn nói về tính xấu của cá nhân hay ám chỉ một người nào khác thì thơ văn đó đáng trách, đáng chê, thiếu văn hóa, thiếu tình người, thiếu lòng tha thứ, thiếu sự yêu thương. Người viết thơ văn như vậy cũng là để thỏa mãn lòng phiền não của mình. Ngòi bút như vậy chỉ dùng giấy trắng mực đen để thông tin cho mọi người biết cái xấu của người kia. Làm như vậy có lợi ích gì? Hay chỉ làm cho người kia thân bại, danh liệt, hay để chấn chỉnh phật giáo bằng cách này? Không đâu các con ạ! Đứng trong góc độ đạo đức phật giáo không làm khổ mình khổ người thì đó là ngòi bút thiếu đạo đức nhân bản, mất nhân tính, giết người bằng ngòi bút, ngòi bút đó là ngòi bút máu.

Đăng trong Tâm thư

Người sinh ra trên đời có ai không có những phút lầm lạc, nhưng lầm lạc thì cần phải sửa sai, thì đó là một sự chuyển đổi làm cho đời sống tốt lại. Thánh nhân cũng từ phàm phu tội lỗi, nhưng các Ngài biết khắc phục sửa sai mình mà trở thành Thánh nhân, chứ đâu có Thánh nhân sẵn, Thánh nhân có sẵn là Thánh nhân do con người tưởng tượng ra. Đức Khổng Phu Tử còn sai kia mà! Chúng ta là Phật tử, là tu sinh Chơn Như không nên bắt chước họ, nay phê bình người này, mai chỉ trích người khác, nhất là huynh đệ với nhau cùng một thầy, một lò mà ra, sao các con làm như vậy. Các con đã đi sai tông chỉ của Phật giáo.

Đăng trong Tâm thư
Chủ nhật, 29 Tháng 10 2017 21:11

Tu hành là cuộc đấu tranh nội tâm

Bởi vì chúng ta là người đấu tranh với nhân quả, đấu tranh với nghiệp lực, chứ không phải là những người đấu tranh với đối tượng, với hoàn cảnh của chúng ta đâu, mà chúng ta đấu tranh với nhân quả của chúng ta, đấu tranh với nghiệp lực của chúng ta đang lúc nào đang có ở trong chúng ta, xung quanh chúng ta. Cho nên, đừng nghĩ rằng chúng ta sẽ đấu tranh với mọi mặt. Cũng như đánh giặc, mình phải đương đầu với địch. Nhưng ở đây chúng ta không đương đầu với mọi ác pháp mà chúng ta đương đầu với tâm của chúng ta. Chúng ta thành công được hay thất bại đều do nơi tâm của chúng ta mà thôi. Điều mà chúng ta tu tập ở đây là sự chiến đấu với nghiệp chúng ta là vậy, chuyển nhân quả của chúng ta là vậy.

Đăng trong Tâm thư

Đệ nhất pháp buông xuống của Phật giáo là lòng yêu thương vô bờ bến đối với mọi người, đối với vạn vật. Con có biết không? Đó chính là đạo đức hiếu sinh con ạ! Nó thường mang lại lợi rất lớn cho mình, cho người. Con đường tu theo Phật giáo chỉ dùng sự hiểu biết của con mà hóa giải được tâm đau khổ, nhờ đó tâm được giải thoát. Như vậy tu theo Phật giáo đâu phải khó khăn, chỉ cần biết buông bỏ là ngay tức khắc là có giải thoát. Xả tâm dễ nhất chỉ có lòng yêu thương, người có lòng yêu thương chân thật đối với mọi người là có tâm hồn thanh thản, an lạc và vô sự. Nhờ có lòng yêu thương mà các ác pháp dễ dàng xả bỏ. Có đúng như vậy không con? Nhờ con biết xả bỏ những lòng buồn phiền đau khổ, nên tâm con được an vui thật sự trong lòng, 

Đăng trong Tâm thư

Khi đứng ra lãnh đạo trong các Ban để giúp đỡ người tu hành thì chỉ lòng thương yêu và tha thứ cho mọi lỗi lầm của người khác, nhờ đó các con làm việc gì cũng nên, cũng thành công. Tất cả mọi người trên thế gian này, có người thiện cũng có người ác, nhưng các con đừng ghét những người ác các con ạ! Họ vô minh lắm các con. Vì thế, chúng ta là những tu sĩ Phật giáo chỉ biết yêu thương và tha thứ mọi lỗi lầm của họ mà thôi. Đó là điều tốt nhất mà chúng ta sống đối xử với nhau như vậy các con ạ! Lấy tình thương mà đối xử với nhau như thời đức Phật đã dạy: “Thấy lỗi mình đừng thấy lỗi người”. Đừng lấy giới cấm của các Tổ đã phạt vạ, răn đe, tẩn xuất (xua đuổi) thì không đúng tinh thần từ bi yêu thương của Phật giáo.

Đăng trong Tâm thư