Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Thứ hai, 08 Tháng 1 2018 19:34

Thân giáo Độc cư

Phật pháp là một việc trọng đại, nếu không có người đầy đủ kinh nghiệm sống đời sống phạm hạnh, thiền định và trí tuệ thì Phật pháp chỉ là một tôn giáo mê tín, sống bằng hình thức, bằng ngôn ngữ và bằng bằng cấp. Cho nên ở đây, Thầy cố gắng hết sức mình truyền dạy những kinh nghiệm tu tập cách nào để làm chủ sanh tử luân hồi cho quý Thầy. Chừng nào quý thầy tu xong, nghĩa là quý thầy làm chủ được thân tâm và tự tại trong sanh tử thì Thầy sẽ ra thất và chừng đó sẽ tiếp các con. Thầy đã ước nguyện, nếu thành tựu được Thầy trò đồng ra thất với nhau, còn không thành tựu được thì Thầy trò sẽ chịu chết ở trong thất mà không bao giờ mở cửa. Các con nên cảm thông với Thầy, vì trọng trách gánh vác mạng mạch Phật pháp, ...

Đăng trong Tâm thư
Thứ tư, 03 Tháng 5 2017 14:55

Xuất gia (Minh Đạo)

Bởi vậy, đạo Phật lấy đạo đức nhân bản - nhân quả để đưa con người từ khổ đau đến giải thoát; từ bất hòa đến hòa hợp; từ hung ác đến hiền lành; từ gian xảo đến thành thật; từ ghét bỏ đến thương yêu; từ hận thù đến tha thứ, v.v.. Đời sống xuất gia tu không khó, đời sống tại gia tu rất khó, nhưng người nào tránh tu tại gia (ly dục ly ác pháp) mà tu xuất gia thì rất khó ly dục ly ác pháp vì thiếu đối tượng, cho nên tu chỉ ức chế tâm vào định mà định ấy không phải là chánh định, nó là tà định. Đệ tử của Phật chia làm hai giới: Xuất gia và tại gia. Nếu không chuẩn bị những pháp môn tu hành của người “tại gia” mà vội bước vào cửa người “xuất gia” thì sự tu hành đó mất căn bản. Hiện giờ, các con xem giới “xuất gia” đạo chẳng ra đạo, đời chẳng ra đời, phải không các con?

Đăng trong Vấn đạo
Thứ bảy, 26 Tháng 9 2015 07:00

Đời sống của người xuất gia

Hỏi:Kính bạch Thầy! Người xuất gia tu hành nhưng lại ở vào thời điểm gặp khó khăn, không thuận tiện cho việc tu tập, nên người đó phải trở về trụ xứ ẩn tu không bằng chiếc áo nhà tu, vẫn giữ nếp sống đạo ly dục ly ác pháp, sống thiểu dục tri túc phòng hộ 6 căn, giới luật nghiêm trì không sai phạm, thường sống theo phạm hạnh và làm lợi ích cho những người xung quanh, luôn vui sống trong đạo đức nhân quả, không làm khổ mình, khổ người thì người đó có được giải thoát sanh tử luân hồi không? Đáp: Sự tu hành là một điều khó, phải có hoàn cảnh thuận lợi cho pháp môn tu thế mới đạt được ước nguyện. Nếu hoàn cảnh không thuận tiện thì khó mà thực hiện phạm hạnh, phạm hạnh mà không thực hiện được thì thiền định làm sao nhập được.

Đăng trong Vấn đạo
Chủ nhật, 23 Tháng 8 2015 07:00

Tùy thuận mà không bị lôi cuốn

Biết ăn chay tức là biết tu tập tâm “từ, bi, hỷ, xả”. Đã tu tập tâm “từ, bi” mà còn thái thịt, làm cá, chiên rán, xào nấu thì mắt thấy tay làm sự chết chóc, đau khổ của chúng sinh thì lòng dạ nào còn làm được? Tuy không ăn thịt chúng sanh nhưng thân hành động trực tiếp tạo sự đau khổ, tội ác. Nói về giới, người này đã phạm giới. Nói về nghiệp báo, người này vẫn phải chịu thọ nghiệp khổ như người khác. Cho nên, Thầy đã dạy: “tùy thuận mà không bị lôi cuốn vào việc ác”, còn bị lôi cuốn vào việc ác thì nhất định tìm cách tránh né, hoặc nhất định không làm điều đó. Có người ăn ngày một bữa, sống đúng phạm hạnh đến chùa khác ăn ngày ba bữa, tùy thuận cho họ vui, nhưng không ngờ đó là một điều phạm giới. 

Đăng trong Vấn đạo
Chủ nhật, 05 Tháng 7 2015 07:00

Chỉ lỗi người phạm giới

Giới luật còn là có người tu chân chánh; giới luật mất là không có người tu chân chánh, vì thế, hiện giờ thắp đuốc lên đi tìm một bậc chân tu của Phật giáo khắp năm châu bốn biển vẫn khó mà tìm thấy được. Đối với Phật giáo, một người cư sĩ có quyền nêu rõ những vị Tỳ kheo phạm giới, phá giới, bẻ vụn giới mà không có lỗi gì cả. Tại sao vậy? Tại vì những người dám chỉ thẳng lỗi của người xuất gia, là những người biết xây dựng tốt nhiều mặt cho đạo và cho đời. Như vậy, sự chỉ trích và chỉ thẳng tội lỗi phạm giới của những vị Tỳ kheo có ích lợi như vậy thì quý vị nghĩ sao? Dù cho thật sự có tội, nhất định chúng ta cũng không sợ phải không hỡi quý bạn? Là vì làm lợi ích cho đời, cho đạo quá rõ ràng.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ bảy, 17 Tháng 1 2015 07:00

Tạo Duyên Giáo Hóa Chúng Sanh

Khi tu tập làm chủ bốn sự đau khổ: sinh, già, bệnh, chết xong, chúng tôi có những ước nguyện muốn đem những kinh nghiệm tu hành này dựng lại Chánh pháp của đức Phật, để giúp cho mọi người tu tập không còn lọt vào tà pháp ngoại đạo. Đó cũng là làm sống lại con đường tu tập giải thoát mà từ lâu đã bị kinh sách Phát triển dìm mất. Chính đó là mục đích của chúng tôi và mọi người đang tu hành theo Phật giáo đều mong ước. Chứng đạt chân lí của Phật giáo là chứng đạt tâm Bất Động, chớ không phải chứng đạt một cái gì khác lạ như mọi người đã từng nghĩ tưởng: nào là Phật tánh; nào là thần thông, phép thuật, tàng hình, biến hóa; nào là phóng hào quang, bay lên trời hay xuống địa ngục,v.v.. Mà chính tâm Bất Động là tâm vô lậu.

Đăng trong Sách xuất bản
Thứ năm, 15 Tháng 1 2015 07:00

Đạo Đức Giải Thoát

Bởi vậy, Đạo Đức Giải Thoát là đạo đức giải quyết tâm con người. Nó không phải giải quyết mọi sự việc vì nó biết mọi sự việc là duyên khởi trùng trùng. Giải quyết sự việc ví như “con dã tràng xe cát”. Bởi giải quyết tâm mà mọi sự việc đều được an bài và yên ổn. Tại sao vậy? Tại vì tâm là chủ của các pháp. Tâm an thì pháp an. Tâm thanh tịnh thì pháp thanh tịnh. Tâm không sân thì pháp không sân. Do đó, giải quyết tâm là giải quyết đầu mối của các pháp. Bởi vậy, người học Đạo Đức Giải Thoát phải rõ mọi sự việc, mọi hoàn cảnh là nhánh lá của một cái cây - còn tâm chính là gốc cây. Cũng như mọi sự việc và mọi hoàn cảnh là quả mà chính tâm là nhân. Nếu giải quyết tâm là giải quyết nhân, giải quyết nhân thì quả không có.

Đăng trong Chép lời Thầy
Thứ tư, 14 Tháng 1 2015 07:00

Tu hành nên tránh pháp ức chế

Muốn sống một đời sống Phạm hạnh thì phải sống đúng như lời dạy đức Phật dạy, thì phải hết sức tránh sự ức chế thân tâm. Giáo pháp của đức Phật là giáo pháp xả tâm, nếu không khéo tu sai một chút xíu, hành lệch lạc thì sẽ bị ức chế tâm ngay liền. Hầu hết tu sĩ Phật giáo ngày nay tu sai lệch rơi vào pháp ức chế tâm mà không biết. Sự giảm thiểu bớt bữa ăn, bớt giờ ngủ, tức là con phải thay thế bằng những việc làm khác có mục đích ly tham đoạn ác pháp để giúp tâm thanh thản, an lạc. Ví dụ: Hằng ngày, 9 giờ chúng ta đi ngủ lúc bây giờ chỉ cần thức thêm 5’, 10’ hoặc 30’. Trong lúc thức thêm thì chúng ta tu tập tỉnh thức và xả tâm trong khi đi kinh hành, vừa đi vừa tác ý nhắc tâm để xả tham, sân, si“Quán ly tham tôi biết tôi đi kinh hành”.

Đăng trong Vấn đạo

Văn Hoá Truyền Thống là những bài pháp dạy về đời sống đức hạnh cho mọi người, không riêng cho những tu sĩ và cư sĩ Phật giáo. Cho nên những ai muốn sống đúng đức hạnh làm người, dù có tôn giáo hay không tôn giáo thì Văn Hoá Truyền Thống vẫn là những bài học đạo đức tốt cho họ. Văn Hóa Truyền Thống chính là những bài học đạo đức làm Người, làm Thánh của Phật giáo, nhưng nó là của chung của loài người, vì nó là đức hạnh nhân bản – nhân quả, sống không làm khổ mình, khổ người, khổ cả hai, nó là những hành động đạo đức sống cao thượng biết thưong mình thương người tuyệt vời mà mọi người cần phải trau dồi hằng ngày, 

Đăng trong Bút tích gốc
Chủ nhật, 07 Tháng 9 2014 07:00

Những lời gốc Phật dạy (tập 3) - 2004

Kho tàng văn hóa đạo đức Phật Giáo rất phong phú và tuyệt vời, thường có những văn hóa thực tế, không mơ hồ, trừu tượng, ảo giác, không mê tín, dị đoan v.v.. Nhưng chưa có người tu chứng triển khai đúng mức. Vì thế những văn hoá ấy gần như mai một, bị chôn vùi dưới lớp văn hoá Bà La Môn và những kiến giải tưởng của các Tổ sư học giả, chúng biến văn hoá chân lý của Đức Phật thành văn hoá triết học siêu hình tưởng, ảo giác, trừu tượng và mê tín (Đại Thừa, Thiền Tông). Hôm nay chúng tôi triển khai những văn hoá đạo đức mà Đức Phật đã dạy từ ngày xưa. 

Đăng trong Bút tích gốc
<123>
Trang1 của3