Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Người tu hành xem mọi việc không quan trọng là vì tâm họ bất động trước các pháp và các cảm thọ, vì thế mà mọi sự việc không còn quan trọng, còn với chúng ta thì tâm luôn luôn bị động nên nó phải quan trọng. Khi chúng ta còn là phàm phu thì mọi việc quanh ta đều là quan trọng cả, nhờ biết nó quan trọng nên chúng ta đã cẩn thận, cân nhắc, kỹ lưỡng mọi sự việc. Nhờ thế chúng ta mới thoát ra mọi sự khổ đau. Và chính vì vậy mới không làm khổ mình khổ người. Đạo lý làm người không cho phép chúng thiếu sự cân nhắc mọi sự việc quanh ta. Đạo lý làm người không cho phép chúng ta xem thường mọi sự việc, vì mọi sự việc đều quan trọng đến với đời sống của chúng ta. 

Đăng trong Tâm thư

Người sinh ra trên đời có ai không có những phút lầm lạc, nhưng lầm lạc thì cần phải sửa sai, thì đó là một sự chuyển đổi làm cho đời sống tốt lại. Thánh nhân cũng từ phàm phu tội lỗi, nhưng các Ngài biết khắc phục sửa sai mình mà trở thành Thánh nhân, chứ đâu có Thánh nhân sẵn, Thánh nhân có sẵn là Thánh nhân do con người tưởng tượng ra. Đức Khổng Phu Tử còn sai kia mà! Chúng ta là Phật tử, là tu sinh Chơn Như không nên bắt chước họ, nay phê bình người này, mai chỉ trích người khác, nhất là huynh đệ với nhau cùng một thầy, một lò mà ra, sao các con làm như vậy. Các con đã đi sai tông chỉ của Phật giáo.

Đăng trong Tâm thư
Chủ nhật, 14 Tháng 10 2018 14:22

Nhân quả - (Minh Hoàng)

Một hành động giết hại và ăn thịt chúng sanh tức là một nhân ác. Một nhân ác thì phải trả nhiều quả khổ. Vì thế, quả giết hại và ăn thịt chúng sanh thì phải nhận lấy quả khổ đau bệnh tật, nhiều thứ bệnh tật, chứ không phải một thứ bệnh tật và còn tai nạn nữa, không phải một tai nạn mà nhiều tai nạn không thể tính hết được. Trong những quả khổ đau ấy lại có những nhân từ trường nghiệp ác để tiếp tục tái sinh ra những loài vật đã bị giết hại và ăn thịt. Cho nên, một người ăn thịt gà là nhân, nhưng nhân ăn thịt gà này không phải sinh làm một con gà mà sinh ra nhiều con gà; giết hại và ăn thịt chúng sanh bao nhiêu thì phải sinh ra bấy nhiêu và còn nhiều hơn nữa.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ năm, 22 Tháng 9 2016 17:08

Vui vẻ trả nhân quả - Thanh Hương

Gặp những khó khăn ác pháp thì nên im lặng như Thánh và nên vui vẻ với mọi người chứ không phải im lặng mà sân hận tức tối thì không đúng. Khi gặp ác pháp mà nói trái phải thì ác pháp càng tăng. Trên đời không có trái phải mà chỉ có nhân quả. Sách đọc thì con nên tìm đọc “Những Chặng Đường Tu Học Của Người Cư Sĩ”. Đặc tính của con nên tu học Đức hiếu sinh. Câu tác ý: “Tâm phải yêu thương mọi người, không được ghét ai hết!”. Khi nào sắp xếp xong con sẽ vào tu viện tu tập. Con hãy nhìn mọi sự việc xảy ra trong cuộc đời của con là nhân quả nghiệp báo. Đã là nhân quả nghiệp báo thì con phải vui lòng mà trả, cớ sao lại phiền lòng, than trách thì biết chừng nào trả xong. Nhờ những người này mà con mới trả nhân quả,...

Đăng trong Tâm thư

Có thân nhân quả vô thường thì có nghiệp báo, nhưng nghiệp báo không tác dụng vào tâm con được vì con có pháp “Như Lý Tác Ý”. Nhờ pháp Như lý tác ý con giữ tâm bất động. Vậy con hãy ôm chặt pháp Như lý tác ý để vượt qua biển nghiệp nhân quả. “Tất cả các pháp đều vô thường, không có pháp nào là ta, là của ta, là bản ngã của ta. Vậy tâm hãy bất động, luôn luôn thanh thản, an lạc và vô sự”. Khi tác ý xong con hãy để tâm sống tự nhiên, thanh thản, an lạc và vô sự. Khi tâm sống trong trạng thái này được chừng một vài phút thì con tác ý như vậy trở lại. Cứ như thế con tu cho đến khi con không tác ý mà tâm con bất động, thanh thản, an lạc và vô sự thì con đã vượt qua biển nghiệp sinh tử luân hồi. 

Đăng trong Tâm thư

Luận về nhân quả là phải luận về nhân quả hiện tại thì mọi người không có nghi ngờ vì nhân ở đâu thì quả phải ở đó liền, ai ai cũng nhận ra rõ ràng vì rất cụ thể nên ai cũng phải tin. Còn luận về nhân quả quá khứ nối tiếp với nhân quả hiện tại như các nhà Đại thừa ở trong thấy tàng thức thì những người có kiến thức họ không tin. Bởi vì chúng ta còn trí hữu hạn chưa phải là trí vô hạn thì chúng ta đừng nên hiểu do kiếp trước giết người mà kiếp này người giết lại, mà phải hiểu nhân quả quá khứ là những duyên để gặp nhau ở kiếp này, nói rõ hơn nhân quả quá khứ là mảnh đất để cho nhân quả hiện tại sanh sôi nảy nở ra bông kết quả. Còn cay đắng, ngọt bùi là do trí tuệ con người gieo hạt giống hiện tại, nếu hạt giống hiện tại thiện thì quả phải lành, nếu hạt giống hiện tại ác thì quả phải khổ đau.

Đăng trong Vấn đạo

Con đã học “nhân quả”, bệnh tật, tai nạn, khổ ách đều chính do nhân quả ác mà ra, họ đã làm ác họ phải gặt quả khổ, đó là luật công bằng nhất của nhân quả mà không có một đấng vạn năng nào có thể cứu họ được, giúp họ được huống là chúng ta. “Làm phúc, làm thiện cứu giúp người bệnh khổ, tai nạn thì chính bản thân mình cũng được tiêu tai, giải hạn”. Làm phúc, làm thiện không phải là gieo nhân lành sao? Mà đã gieo nhân lành thì chuyển được quả khổ nơi bản thân mình. Làm phúc, làm lành với con người mà lại làm ác với tất cả các loài vật, giết hại chúng, ăn thịt chúng, thì có phải thiện không? Làm phúc, làm thiện cứu giúp người bệnh khổ, tai nạn là để cầu danh làm từ thiện, cầu lợi gạt người khác, thì phỏng có thiện không? ...

Đăng trong Vấn đạo