Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Thứ sáu, 14 Tháng 9 2018 11:08

Tác hại của việc đốt vàng mã

Đốt vàng mã, giáo lý Đạo Phật không có dạy điều này, cho đến việc cúng bái, tế lễ Đức Phật còn dạy điều này không có phước báo lợi lạc bằng giữ gìn năm giới: (không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không vọng ngữ, không uống rượu). Bài kinh “Thập nhị nhân duyên” Đức Phật đã xác định không có linh hồn khi người đã chết. Nếu không có linh hồn thì đốt vàng mã cho ai sử dụng đây? Người thắp tâm hương (giới hương, định hương, tuệ hương, giải thoát tri kiến hương) có lợi ích cụ thể thiết thực hơn là người thắp hương bột vỏ cây. Người bỏ tiền ra in kinh sách dạy đạo đức không làm khổ mình khổ người ấn tống bố thí cho người khác, đó là sự lợi ích lớn cho người còn sống và người đã chết có lợi ích gì chăng?

Đăng trong Vấn đạo
Thứ ba, 13 Tháng 2 2018 09:52

Uống nước nhớ nguồn

Ngày Tết, ngày giỗ là ngày truyền thống đạo đức ân nghĩa để tỏ lòng biết ơn sâu xa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, nhưng người ta không hiểu ý nghĩa của nó, nên đã lạm dụng ngày đó ăn chơi theo dục vọng tầm thường của kẻ phàm phu tục tử, biến dần thành những ngày tội lỗi sát hại sanh linh, chỉ để thỏa thích cho lòng ham muốn theo dục lạc vui chơi trần tục “ăn nhậu” say sưa mất hết tư cách đạo đức làm người, tự chúng ta đã biến dần chúng ta trở thành những con thú vật mà không hay biết, mất hết lương tri, chẳng biết xấu hổ và còn hung ác như loài thú dữ. Lúc bấy giờ chúng ta đâu còn biết nghĩa lý gì đạo đức hiếu sinh, sống trước cảnh tàn ác, tàn nhẫn, nhẫn tâm giết hại và ăn thịt các loài vật như vậy, không có một chút lòng yêu thương...

Đăng trong Vấn đạo
Thứ tư, 18 Tháng 10 2017 15:42

Tu xong (Chơn Thành)

HỏiBạch Thầy, con xin Thầy chỉ dạy: Khi trong thân tâm không còn có dục lậu khởi lên thì được coi là mình đã tu xong? Tuy nhiên phải trắc nghiệm qua nhiều lần. Đáp: Khi thân tâm không còn lậu hoặc thì hành giả biết rất rõ: 1-    Không tham muốn. 2-    Không sân hận. 3-    Lúc nào cũng sáng suốt và bình tĩnh. 4-    Thân tâm thanh thản, an lạc và vô sự, không thấy mình hơn người, bằng người, thua người. 5-    Không thấy ai là sai, là ác, ... 6-    Tâm thường quay vô, không phóng dật ra ngoài. 7-    Tâm ra lệnh gì thì thân làm theo lệnh ấy (pháp hướng hiệu quả). Người mà tâm vô lậu tức là đã tu xong.

Đăng trong Vấn đạo

Trong kinh Phật có dạy tu tập tỉnh thức, bốn giai đoạn: 1-  Tỉnh thức khi bỏ thân này vào thai mẹ biết rõ ràng, nhưng khi đã vào thai mẹ thì không còn biết nữa. 2-  Tỉnh thức khi bỏ thân này vào thai mẹ và ở trong bụng mẹ đều biết rõ ràng nhưng đến khi sanh thì không biết. 3-  Tỉnh thức khi bỏ thân này vào thai mẹ, ở trong bụng mẹ và và đến khi sanh ra đều nhớ biết rõ ràng, đến khi sanh ra thì không còn biết nữa. 4-  Tỉnh thức khi bỏ thân này vào thai mẹ, ở trong bụng mẹ, sanh ra và lớn lên đều nhớ biết rõ ràng. Các vị Lạt Ma Tây Tạng đã tu tập tỉnh thức thứ tư, nên nhớ lại được 1 đời quá khứ của mình. Đó cũng không có gì đặc biệt, chỉ cần ta tỉnh thức đúng cách mà đức Phật đã dạy pháp Chánh Niệm Tĩnh Giác Định, ...

Đăng trong Vấn đạo
Thứ hai, 31 Tháng 10 2016 06:38

Phóng sanh đúng chánh pháp - (Chơn Thành)

“Phóng sanh” đúng chánh pháp của Phật là phải phóng sanh đúng với tâm từ, bi, hỷ, xả. 1-   Phóng sanh với tâm từ là tránh tất cả mọi hành động cố ý hay vô ý đều không làm đau khổ chúng sanh. 2-  Phóng sanh với tâm bi là thương nổi khổ của chúng sanh trước mắt (gặp phải) thì bỏ công sức ra chăm sóc an ủi hoặc mua thả (không được đi kiếm mua thả, chỉ có duyên thình lình gặp phải chúng sanh bị bắt hoặc bị hành hạ khổ đau thì nên mua thả).  3- Phóng sanh với tâm hỷ. Thấy người buồn phiền, khổ đau, sợ hãi ta tìm cách làm cho họ vui và không còn sợ hãi, lo lắng nữa, gặp các loài vật khác cũng vậy.  4-    Phóng sanh với tâm xả, gặp duyên nghiệp nhân quả khi phóng sanh ta an vui xem như mình đã trả xong một nhân quả đời trước,...

Đăng trong Vấn đạo

Đạo đức nhân bản là một bộ sách lớn dạy về những hành động đạo đức nhân bản của thân, khẩu, ý. Thân không làm những điều ác, khẩu không nói những điều ác, ý không suy nghĩ những điều ác, không làm khổ mình, không làm khổ người, không làm khổ muôn loài chúng sinh, không kể người có tôn giáo hay người không có tôn giáo. Hễ bất kỳ những ai sống trong cộng đồng xã hội cũng như sống trên hành tinh này, trái đất này đều cần phải học và cần am hiểu. Hầu hết con người sinh ra đều vô minh, không am hiểu về đạo đức nhân bản nên thân hay làm 3 điều ác, đó là: sát sinh, trộm cắp, tà dâm. Khẩu hay nói 4 điều ác, đó là: nói dối, nói thêu dệt, nói lật lọng và nói lời hung ác. Ý hay suy nghĩ 3 điều ác, đó là: tham lam, sân hận, si mê. 

Đăng trong Bài làm
Thứ năm, 19 Tháng 11 2015 10:10

Trả lời câu hỏi của Kim Quang (26-4-2008)

Hỏi 6:Theo con biết, người tu xong không còn bị chi phối bởi thời gian và không gian. Vậy thưa Thầy, đối với chúng con còn con mắt hữu hạn phải hiểu về thời gian và không gian như thế nào, để không bị ác pháp chi phối? Hay rõ hơn là làm sao làm chủ được thời gian và không gian để xả tâm cho tốt? Con không biết câu hỏi này có thực tế không, nhưng con có cảm giác rằng nếu bị thời gian chi phối thì mình vẫn thường sống trong ác pháp. Kính mong Thầy dạy bảo! Đáp:Phải ở trong thời gian hiện tại mà ngăn ác, diệt ác pháp thì không bị không gian và thời gian chi phối.

Đăng trong Tâm thư

Hỏi: Sự giải thoát của người cư sĩ giữ 5 giới và Thập thiện, sống đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình, khổ người và người tu sĩ khác nhau như thế nào? Đáp: Người cư sĩ giữ năm giới, hành Thập thiện, sống nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả đó là giải thoát được tâm mình bằng thiện pháp, nên tâm hồn thanh thản, an lạc, lúc nào cũng yên vui hạnh phúc. Nhưng không thể làm chủ được sự sống chết của thân, người cư sĩ họ mới chỉ ly được ác pháp, nhưng chưa lìa hết dục. Vì thế, họ khó mà nhập định được, họ phải tu tập ở giai đoạn ly dục của vị Tỳ kheo thì mới có nhập được các loại định. Người cư sĩ chỉ mới giải thoát được ác pháp nơi tâm, còn người tu sĩ thì giải thoát được thân tâm trọn vẹn.

Đăng trong Bản viết tay
Thứ tư, 27 Tháng 5 2015 07:00

Thư gửi Thanh Quang (30-11-2006)

Về vấn đề Thanh Đức Phù Đổng nên để thầy Chơn Thành kết hợp xin phép, nhưng đất Phù Đổng là đất thuê Phật tử phải chịu một số tiền quá lớn hằng năm. Vậy khuyên chú Thanh Đức nên trả lại khu đất, vì mỗi năm phải trả tiền thuê đất là hai chục triệu (20.000.000đ), trong khi Trung Tâm An Dưỡng là một cơ sở từ thiện lâu dài làm lợi ích cho nước, cho dân thì khu đất phải có chủ quyền của Phật tử. Trước kia Thầy khuyên Thanh Đức lo giấy phép cho xong thì mới hoạt động, nhưng không nghe lời Thầy. Không phải riêng Thanh Đức mà còn một số Phật tử tập trung cất thất tu tập. Nếu không có chuyến thăm Hà Nội của Thầy và các con, mà cứ sinh hoạt cho đến lúc Nhà nước lập biên bản kết tội giỡn mặt Nhà nước thì Hà Nội không còn có dịp xin phép được nữa. 

Đăng trong Tư liệu
Thứ hai, 18 Tháng 5 2015 07:00

Tâm nguyện của chúng con

Chúng con là những người hữu duyên được Thầy cho học lớp Chánh Tư Duy để đào tạo những người làm chủ sanh, già, bệnh, chết và chấm dứt tái sanh luân hồi của kiếp làm người đầy khổ đau triền miên kéo dài từ đời này sang đời khác, từ kiếp này đến kiếp khác. Chúng con vô cùng sung sướng không sao nói hết được nổi lòng của mình. Từng giọt nước mắt tri ân Thầy không sao dừng được, chỉ có người Thầy vĩ đại mới dám tuyên bố lời nói làm rung chuyển cả đất trời. Cách đây hơn hai mươi lăm thế kỷ đã trôi qua, có một người Ấn Độ dám tuyên ngôn: “Chỉ có con người mới làm chủ sanh, già, bệnh, chết”. Lời tuyên ngôn vẫn còn văng vẳng bên tai chúng con. Chúng con làm sao quên được. Hỡi quý bạn! 

<12>
Trang1 của2