Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Trên bước đường tu tập đối với người mới tu, sống trong các đối tượng thì chúng ta phải luôn luôn dùng đôi mắt và trí tuệ của chúng ta phải thấy bằng nhân quả thiện ác, chứ không nên sống bằng đúng sai phải trái. Dưới tâm dục của mình thì cái gì của mình cũng đúng hết, cái gì của người khác cũng là sai, do đó mình làm sao biết cái sai, cái đúng được. Cho nên, chúng ta phải thấy bằng nhân quả. Người bị chửi mắng là người đang thọ quả, còn người đang khởi niệm chửi mắng người ta đó là cái nhân. Chúng ta thấy nhân quả tiếp diễn liên tục, vì vậy mà chúng ta sống trong nhân quả thì trong cảnh nghịch nào chúng ta cũng thoát ra hết.

Đăng trong Vấn đạo

Bây giờ các con chỉ là những người muốn thiền định, hỏi Thầy, Thầy mới nói cái đúng của Phật, cái không đúng của Phật thôi. Phải không? Chứ Thầy dạy thật sự ra là cả một giáo trình đạo đức các con phải học, rồi chừng đó các con phải sống đạo đức như thế nào, gần gũi Thầy để thấy gương hạnh đạo đức của Thầy là cái gương sống để các con bắt chước, cái thứ hai Thầy mới dạy. Bởi vì, Thầy sống đúng đạo đức, Thầy mới dạy các con gương hạnh đạo đức, từ đó các con mới thấy cuộc sống của mình đối xử không làm khổ mình khổ người. Bây giờ tiến tới giai đoạn nữa mới thực sự đóng thất, vô đó Thầy dạy các con tu để ly dục ly ác pháp nhập Sơ thiền.

Đăng trong Vấn đạo

Vì sự công bằng công lý của đạo đức nhân quả nên các bậc tu chứng chỉ độ người bằng sự thị hiện để dạy đạo cho người ấy phải tự mình thắp đuốc lên mà đi chứ không dùng tha lực giúp họ được dù bất cứ trường hợp nào, cho đến sự báo hiếu đối với cha mẹ cũng không dùng tha lực mà chỉ dùng duyên nhân quả để giúp cho cha mẹ hiểu rõ thiện và ác và không nên làm các điều ác luôn sống trong thiện pháp thì cha mẹ được an vui hạnh phúc, đó là độ cha mẹ giải thoát. Bậc A La Hán hoặc Phật thị hiện để độ chúng sanh là thể hiện những đức hạnh đạo đức không làm khổ mình khổ người, sống đúng một đời sống phạm hạnh ly dục ly ác pháp, không phạm phải một giới luật nhỏ nhặt nào, ...

Đăng trong Vấn đạo
Thứ bảy, 25 Tháng 8 2018 17:45

Mục Liên Thanh Đề

Như chúng ta đã biết, đức Phật đã từng dạy chúng ta: “Các con tự thắp đuốc lên mà đi”. Giáo pháp của Ngài được xây dựng trên nền tảng “Đạo đức nhân quả”, vì xây dựng tôn giáo của mình trên một nền đạo đức công lý, công bằng và bình đẳng cho mọi người như vậy, nên

chẳng có ai cứu độ cho mình được, chỉ có sức tự lực và trí tuệ của mình mới cứu mình thoát ra cảnh đau khổ của kiếp làm người đang bị luân lưu trong vòng nhân quả luân hồi. Theo luật nhân quả, ai làm ác phải chịu quả khổ, không ai cứu khổ cho kẻ làm ác được, cho nên việc cứu độ bà Thanh Đề trong kinh Vu Lan Bồn bằng cách cúng dường tứ sự cho chư Thánh Tăng và Đức Phật là một việc làm phi nhân quả, phi đạo đức.
Đăng trong Vấn đạo
Thứ năm, 12 Tháng 4 2018 09:31

Đạo Đức Nhân Quả - Tập 1

Thiên Đàng, Cực Lạc hay Niết Bàn không phải ở trong các tôn giáo mà ở nơi tâm hồn con người có đạo đứcChỉ có một loại đạo đức, đó là đạo đức không làm khổ mình khổ người, không làm khổ mình khổ người tức là Thiên Đàng, Cực Lạc, Niết Bàn. Đạo đức không làm khổ mình, khổ người tức là đạo đức nhân quả. Nói đến đạo đức tức là nói đến hành động thân, miệng, ý của chúng ta. Bởi vì tất cả đạo đức đều xuất phát từ nơi ba chỗ này. Có đạo đức hay không có đạo đức là do ba chỗ này. Ba chỗ này là đường đi của nhân quả, nói đến nhân quả tức là nói đến thiện và ác. Ác là làm khổ mình khổ người, thiện là không làm khổ mình khổ người. Do đó nó mới có cái tên đạo đức nhân quả tức là đạo đức không làm khổ mình, khổ người...

Chủ nhật, 25 Tháng 10 2015 09:50

Vọng tưởng

Con tu như vậy không đúng cách nên vọng tưởng không dừng được. Muốn tu đúng thì con phải hiểu vọng tưởng từ đâu sanh? Vọng tưởng sanh ra từ gốc lòng ham muốn và các ác pháp. Muốn dứt trừ vọng tưởng thì con phải sống trong đạo đức nhân quả và tu Định vô lậu. Muốn sống đúng nhân quả và tu Định vô lậu có kết quả tốt có lợi ích lớn thì con phải tập sống đúng đời sống giới luật (chính là Thầy của con). Còn Định niệm hơi thở chỉ là một lộ trình tỉnh thức để thực hiện các loại thiền định. Nếu dùng Định niệm hơi thở ức chế tâm là sai, nên phải xả bỏ lối tu không đúng cách. 

Đăng trong Vấn đạo

Năm giới của đạo Phật là năm giới dạy về đạo đức nhân bản - nhân quả sống không làm khổ mình, khổ người và khổ tất cả chúng sinh. Đạo đức này nói lên được những hành động nhân cách con người về thân, miệng, ý. Cho nên, những lời nói và những hành động lúc nào cũng nhẹ nhàng, ôn tồn, nhã nhặn, cung kính, tôn trọng, lễ độ, v.v.. Những hành động đạo đức ấy đầy đủ văn hóa và đạo đức rất cụ thể rõ ràng. Cho nên, mọi người cần phải học hiểu và áp dụng vào cuộc sống hằng ngày, thì mới đem lại sự bình an, yên ổn và hạnh phúc cho mình, cho người, cho gia đình và xã hội. 

Sau ba tháng học tập và rèn luyện nhân cách đạo đức hiếu sinh, các tu sinh đã làm quen dần với lối tu tập mới mẻ. Nếu thật tâm một người quyết chí tu hành để tìm cầu sự giải thoát, thì lối tu học này được truyền đạt từ giảng viên đến học viên để thấm nhuần đạo đức mỗi ngày một ít. Nhưng nhờ nhiều ngày cắp sách đến lớp học tập và trau dồi thân tâm bằng phương pháp thực hành đạo đức hiếu sinh, thì trong một năm, đạo đức hiếu sinh sẽ trở thành con người, con người sẽ trở thành đạo đức hiếu sinh. Chừng đó tu sinh không còn tu pháp nào nữa, vì đã giải thoát, tâm vô lậu thật sự.

Năm giới của đạo Phật là năm giới dạy về đạo đức nhân bản - nhân quả sống không làm khổ mình, khổ người và khổ tất cả chúng sinh. Đạo đức này nói lên được những hành động nhân cách con người về thân, miệng, ý. Cho nên, những lời nói và những hành động lúc nào cũng nhẹ nhàng, ôn tồn, nhã nhặn, cung kính, tôn trọng, lễ độ, v.v.. Những hành động đạo đức ấy đầy đủ văn hóa và đạo đức rất cụ thể rõ ràng. Cho nên, mọi người cần phải học hiểu và áp dụng vào cuộc sống hằng ngày, thì mới đem lại sự bình an, yên ổn và hạnh phúc cho mình, cho người, cho gia đình và xã hội. 

Đăng trong Sách xuất bản

Sau ba tháng học tập và rèn luyện nhân cách đạo đức hiếu sinh, các tu sinh đã làm quen dần với lối tu tập mới mẻ. Nếu thật tâm một người quyết chí tu hành để tìm cầu sự giải thoát, thì lối tu học này được truyền đạt từ giảng viên đến học viên để thấm nhuần đạo đức mỗi ngày một ít. Nhưng nhờ nhiều ngày cắp sách đến lớp học tập và trau dồi thân tâm bằng phương pháp thực hành đạo đức hiếu sinh, thì trong một năm, đạo đức hiếu sinh sẽ trở thành con người, con người sẽ trở thành đạo đức hiếu sinh. Chừng đó tu sinh không còn tu pháp nào nữa, vì đã giải thoát, tâm vô lậu thật sự. 

Đăng trong Sách xuất bản