Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Thứ ba, 17 Tháng 4 2018 09:57

Người tu làm chủ cái gì?

Có người sẽ hỏi: “Người tu hành chứng đạo, làm chủ sanh, già, bệnh chết, cớ sao còn bị phiền não, bị già, bệnh chết, và bị tai nạn?”. Thưa quý vị, ở đây chúng tôi nói bậc tu hành chứng đạo chỉ làm chủ sanh, già, bệnh, chết, chớ không làm chủ cái thân giả tạo, vô thường, duyên hợp. Do đó, làm chủ sanh, già, bệnh, chết ở phần thứ nhất là làm chủ tâm, tâm bất động trước cảnh sanh, già, bệnh, chết; phần thứ hai là làm chủ những trạng thái sanh, già, bệnh, chết xảy đến cho thân, tức là trực tiếp tịnh chỉ các trạng thái đau khổ của sanh, già, bệnh, chết. Ta không thể ngăn chặn sanh, già, bệnh, chết, hoặc tai nạn không xảy đến với thân này, vì thân này là thân nhân quả nên những điều thiện ác mà ta đã tạo ra từ trước thì ta phải nhận lấy hậu quả mà thôi.

Đăng trong Tâm thư
Thứ ba, 30 Tháng 1 2018 14:06

Nhân quả ý hành (Diệu Hiền)

Cho nên, cái ý của chúng ta là cái nhân, chứ chưa thành cái quả đâu. Nhưng mà mọi mọi cái hành động của chúng ta đều qua cái ý hết. Nhưng mà cái ý nó quá nhanh, cho nên khi mà nó vừa tiếp nhận một cái gì đó, cái ý nó phát khởi nó bắt. Cũng như người ta vừa chửi mình, mình chưa kịp, nhưng mà cái ý của mình nó đã theo thói quen nó phản ứng liền, nó chửi lại, nó đánh lại liền, nó không có tha. Cho nên từ đó mà nhân quả thiện ác nó chồng lên ngay liền. Cho nên đức Phật dạy mình chánh niệm tỉnh thức để mình tỉnh táo, để khi mà có trường hợp đó, mình đừng có bị cái nghiệp lực nó đẩy. Cho nên, cái ý của mình muốn chửi người ta, mình suy nghĩ không có nên chửi như vậy được, vì vậy mà cái lời nói của mình nó nhẹ nhàng, êm dịu hơn, nó không có hung hăng nữa.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ hai, 12 Tháng 12 2016 07:53

Trau dồi Tứ vô lượng tâm

Tâm có một giá trị hay không là do ở chỗ rộng hẹp của nó. Muốn tâm có giá trị thì phải trau dồi, tập sống được như tâm Phật, tâm thương chúng sanh rộng lớn vô bờ, vô biên. Tứ là bốn, Vô Lượng Tâm là bốn tâm rộng lớn mênh mông, phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể lường, tính được. Đó là Tứ Vô Lượng Tâm, là cái nghĩa của nó, là cái tâm rộng lớn phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể tính lường được chỗ nào hết, nghĩa là vô bờ bến. Vô lượng tâm là tâm vô cùng rộng lớn, thoát ra khỏi mọi sự ràng buộc các dây mơ rễ má của mọi tâm lý tình cảm, thương ghét, giận hờn, tị hiềm, kiêu căng, nghi ngờ, ngã mạn của phàm phu, phá vỡ tà kiến, thân kiến, chấp kiến trước mọi trí tuệ mê mờ, lầm lạc.

Đăng trong Chép lời Thầy

Làm người ai cũng phải tìm cho mình một phương pháp sống. Một phương pháp sống như thế nào để đời sống của mình không làm khổ mình, không làm khổ người và không làm khổ cả hai. Một phương pháp sống không làm khổ mình, không làm khổ người và không làm khổ cả hai là một phương pháp sống có nghệ thuật, sống có đạo đức nhân bản - nhân quả theo đúng tiêu chuẩn chương trình giáo dục đào tạo của lớp học NGŨ GIỚI. Lớp học NGŨ GIỚI là lớp học đầu tiên của chương trình giáo dục đào tạo đức hạnh của Phật giáo tại tu viện Chơn Như đang giảng dạy về đạo đức hiếu sinh ý hành, thân hành, khẩu hành. Đây là một nghệ thuật sống làm chủ thân tâm, ...

Học đạo đức hiếu sinh mà không biết áp dụng đức hiếu sinh vào đời sống hằng ngày thì đó là học chơi, học để cho biết, chứ học như vậy không có lợi ích gì, nếu có lợi ích cũng chỉ bằng một phần mười. Cho nên, học đạo đức cần phải biết áp dụng thực hành vào đời sống hằng ngày thì mới có lợi ích thiết thực cho mình, cho người và cho tất cả muôn loài chúng sinh. Tập sách “Áp dụng đức hiếu sinh vào đời sống hằng ngày” của nhiều tác giả tu sinh tại Tu Viện Chơn Như đã nói lên được sự quyết tâm áp dụng đạo đức hiếu sinh vào bản thân của mình để không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Những sự áp dụng này rất thực tế và cụ thể, vì thế chúng tôi cho in thành sách để những ai hữu duyên gặp được sách đạo đức này sẽ áp dụng vào đời sống, ...

Thứ tư, 16 Tháng 12 2015 16:30

Nhân quả ý hành con người - Diệu Vân

Mọi hành động, lời nói trong cuộc sống, làm tốt, làm xấu đều từ ý mà ra. Ý là nhân của mọi vấn đề. Tất cả do ý tạo: bởi ý tham lam, sân hận và si mê nên con người mới sát sanh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, nói thêu dệt, nói lưỡi đôi chiều, nói lời hung ác. Nếu không quán xét kỹ lưỡng tầm quan trọng đường đi nhân quả ý hành của con người, ta không thể ngăn chặn và diệt ác pháp len lõi trong ý nghĩ hằng giờ, hằng phút, hằng giây từ thô tới vi tế. Ý có được do mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi, lưỡi nếm, thân xúc chạm. Làm sao biết được ý tham lam của con người? Hãy nhìn vào họ, và đây là những gì con quan sát được: họ thường hấp tấp, vội vã; thấy là “chộp” liền; thấy tiền là mắt sáng rỡ, nịnh hót; ...

Đăng trong Bài làm

Chúng con thường xem mọi người là những đối tượng của mình để tu tập. Nếu lỡ họ có gây ra việc gì, chúng con xem mình có bao dung chưa? Có thật thoải mái chưa? Và mình có câu xin lỗi chân thành hay lời cảm ơn vui vẻ không? Nếu thấy nét mặt sa sầm hay lạnh lùng thì nín thing và tìm cách chúng con phải làm thế nào để hóa giải khiến cho người khác vui, mình cũng vui? Cuộc đời tu thật khó, không phải dễ, vì con người sống bằng thói quen nên chứng nào, tật nấy khó bỏ. Khi con nhận thấy ai ai cũng có ánh mắt trìu mến, lời nói thân thương và nụ cười hoan hỷ thì lúc đó con mới thấy an lòng. Nhưng muốn có được như vậy thì con phải nhẫn nhục, phải hạ mình.

Thứ sáu, 27 Tháng 11 2015 14:31

Giới thiệu pháp Thân Hành Niệm

ĐẠO là những pháp môn tu tập để làm chủ bốn sự đau khổ của kiếp người. Pháp tu tập đó gọi là THÂN HÀNH NIỆM.THÂN HÀNH NIỆM là một pháp môn lấy thân hành mà tu tập như: ĐI, ĐỨNG, NẰM, NGỒI, HÍT, THỞ, ĐƯA TAY, DUỖI CHÂN, NHÌN, LIẾC, NGÓ, SUY TƯ, NGHĨ NGỢI. Khi tất cả những thân hành này được kết hợp tạo thành một CỖ XE KIÊN CỐ, được kết hợp tạo thành một CĂN CỨ ĐỊA thì tất cả những ác pháp HÔN TRẦM, THÙY MIÊN, VÔ KÝ, NGOAN KHÔNG VÀ VỌNG NIỆM đều bị diệt sạch. Pháp THÂN HÀNH NIỆM này tuỳ theo THÂN HÀNH mà chia ra làm tám lớp tu tập như sau:

Đăng trong Học tập

Con muốn hỏi tâm nghi trong ngũ triền cái tham, sân, si, mạn, nghi. Nghi ở đây là ác pháp, vậy nghĩa của nó là như thế nào? Nghi ngờ là cái gì chưa rõ, chưa hiểu nên mới nghi ngờ. Còn đã rõ, đã hiểu thì không nghi ngờ. Con đã hiểu nghĩa này chưa? “Không tin” và “cảnh giác” là không có “nghi ngờ” trong đó, vì “không tin” và “cảnh giác” là biết rõ chứ không phải chưa biết rõ. Ví dụ 1: Biết người ta xấu ác thì còn nghi chổ nào? Nên cảnh giác với những người xấu ác. Ví dụ 2: Biết rõ kinh sách Đại Thừa không phải của Phật thuyết nên không tin, chứ đâu phải nghi ngờ. Nghi ngờ là ác pháp cho nên không bao giờ ai gọi nó là Đức Nghi Ngờ, nhưng không tin và cảnh giác là hai đức: Đức Không Tin và Đức Cảnh Giác. 

Thứ sáu, 25 Tháng 9 2015 07:00

Nhân quả ý hành con người - Diệu Quang

Trong thời đại hiện nay, khoa học kỹ thuật rất tiến bộ, đem lại nhiều tiện nghi cho cuộc sống con người. Phần đông lớp trẻ thích sống hưởng thụ. Cuộc sống đua đòi vật chất bao vây, vì vậy lòng ham muốn khởi sanh, ít ai biết dừng, biết đủ. Ý tham của con người, bắt thân làm thật vất vả, để thỏa mãn nhu cầu vật chất: từ xe cộ, nhà cửa, đến các vật dụng: bàn ghế, tủ giường, ti vi, … tất cả càng ngày càng tối tân, thúc đẩy lòng tham con người đến vô tận. Ở con người lười biếng muốn thỏa mãn thì sinh ra trộm cắp. Và ở người có hiểu biết chút ít đạo đức thì cũng tham hưởng thụ, nên bắt thân làm thêm cực lực, vất vả hơn để có tiền và được hưởng thụ như mọi người. Từ đó không lúc nào thanh thản, an lạc. 

Đăng trong Bài làm
<123>
Trang1 của3