Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Thứ sáu, 27 Tháng 3 2020 11:21

Xả sạch Nổi bật

Được viết bởi

Buông xuống không có nghĩa trốn tránh, tiêu cực trong cuộc sống như có một số nhà học giả hiểu Phật giáo như vậy, hiểu trong tinh thần tiêu cực, thụ động. Ngược lại, Phật giáo buông xuống nhưng có nghĩa là tích cực, năng nổ làm việc để đem lại cho mình cho người có một cuộc sống ấm no đầy đủ, nhưng không vì vật chất mà chà đạp, xâu xé lên nhau để chiếm đoạt về phần mình nhiều hơn. Do đó, buông xuống có nghĩa là không dính mắc, chứ không có nghĩa tiêu cực không làm việc. Nhàm chán không có nghĩa là chán đời, ở đây có nghĩa là thấu suốt được vạn pháp không có thực thể nên tâm không còn tham đắm và dính mắc nó nữa.

Xem toàn bộ bài vấn đạo: (dạng bản in chuẩn pdf, dạng web html)

- Xem bằng trình duyệt

- Đọc trực tiếp như sau:

1. Tài liệu dạng pdf

Xem bằng trình đọc google

2. Tài liệu dạng html (unicode)

Tham khảo:

Xả tâm là chứng đạo - Tâm thư ngày 7/10/2006

Tu tập ở đây là xả những chướng ngại pháp, còn giải quyết công việc là dùng tri kiến giải thoát thì cũng như tu tập xả tâm có gì khác đâu mà các con ngại. Cho nên, tu theo đạo Phật là sống xả tâm cho hết lậu hoặc, chứ có tu tập cái gì đâu. Lậu hoặc còn là tu tập; lậu hoặc hết là hết tu tập; hết tu tập là chứng quả. Tu đúng là giải thoát, giải thoát là chứng quả. Cho nên, đang tu cũng thấy giải thoát, chứng quả cũng thấy giải thoát. Chỉ những người không biết pháp tu mới thấy tu khác, chứng quả khác. Ở đây, các con nên hiểu có tu là có giải thoát, tu ít giải thoát ít, tu nhiều giải thoát nhiều. Có giải thoát là có chứng đạo, dù chứng đạo trong một phút, một giây cũng là chứng đạo. 

Chiến thắng chính mình - Liễu Ngọc

Theo bản thời khóa tu tập con ghi lại giờ giấc tu tập, nếu cố gắng giữ theo thời khóa này tu tập luôn luôn ôm pháp, giữ pháp nhớ phải nhiệt tâm xả và ly ác pháp và tâm đời. Chừng nào tâm như cục đất thời mới xong, cố gắng lên con ạ: “Chiến thắng ngàn quân địch không bằng chiến thắng tâm mình”. Điều con nên chú ý: Lúc nào, thời nào luôn luôn phải nhớ pháp hướng tâm: “Tâm ly dục ly ác pháp”“Tâm phải từ bỏ lòng ham muốn và ác pháp”“Tâm phải đoạn diệt lòng ham muốn và ác pháp”“Tâm phải như cục đất, không còn được giận hờn, phiền não và ham muốn”“Tâm phải rộng như đất trời”; Con hãy cố gắng tu hành “diệt ngã, xả tâm, ly dục ly ác pháp cho rốt ráo”

Mục đích tu hành - (Liễu Pháp)

Phật pháp nhiệm mầu cứu nguy cho mọi người, nhưng các con phải tự lực buông xả bằng cách biết nhân quả, biết các pháp vô thường không thật có, biết không ai phù hộ mình bằng chính mình, mình phải vượt lên. Phải không con? Tu hành cũng chỉ vượt qua các nghiệp khổ của cuộc sống, để đem lại an vui cho mình, cho người, tức là thoát khổ, chứ không phải tu để thành Tiên, để thành Phật, tu hành có mục đích trở thành người có đạo đức không làm khổ mình, khổ người, dù cho bất cứ một ác pháp nào cũng không tác động được vào thân tâm khiến cho cuộc sống được thanh thản, an lạc và vô sự. Bởi sự tu hành như vậy chỉ có sự tự lực và pháp hướng tâm mới giúp mình tu hành tốt con ạ!

Thấy lỗi mình đừng thấy lỗi người (Liễu Đức)

Đúng là các con không nghe lời Phật dạy: “Thấy lỗi mình, đừng thấy lỗi người” và cũng không nghe lời Thầy dạy: “Thấy nhân quả thiện ác, đừng thấy đúng sai phải trái”. Vậy mà các con đã xả tâm làm ồn náo ở Hà Nội chống đối nhau thật là đau buồn. Rút ra từng kinh nghiệm, các con hãy tu tập lại để có sự đoàn kết thì mới làm việc lớn. Các con chia rẽ như thế này thì không bao giờ làm nên việc lớn. Thăm và chúc con mạnh, nhớ tu tập xả tâm tốt!

Tu hành nên tránh pháp ức chế

Muốn sống một đời sống Phạm hạnh thì phải sống đúng như lời dạy đức Phật dạy, thì phải hết sức tránh sự ức chế thân tâm. Giáo pháp của đức Phật là giáo pháp xả tâm, nếu không khéo tu sai một chút xíu, hành lệch lạc thì sẽ bị ức chế tâm ngay liền. Hầu hết tu sĩ Phật giáo ngày nay tu sai lệch rơi vào pháp ức chế tâm mà không biết. Sự giảm thiểu bớt bữa ăn, bớt giờ ngủ, tức là con phải thay thế bằng những việc làm khác có mục đích ly tham đoạn ác pháp để giúp tâm thanh thản, an lạc. Ví dụ: Hằng ngày, 9 giờ chúng ta đi ngủ lúc bây giờ chỉ cần thức thêm 5’, 10’ hoặc 30’. Trong lúc thức thêm thì chúng ta tu tập tỉnh thức và xả tâm trong khi đi kinh hành, vừa đi vừa tác ý nhắc tâm để xả tham, sân, si“Quán ly tham tôi biết tôi đi kinh hành”.

Xả tâm - (Liễu Tâm)

Trong ba loại định, Định vô lậu là định chánh trong đạo Phật, người nào có duyên với pháp môn này tu tập xả tâm nhanh chóng, và kết quả giải thoát thực tế và cụ thể nhất. Con đã tìm thấy lợi ích của pháp môn này, tức là con đã có duyên với nó, phải nỗ lực gắn bó tu tập cho thật rốt ráo. Khi xả sạch tâm rồi, con mới thấy pháp môn này tuyệt vời, cứu người thoát ra biển khổ, cứu người chấm dứt tái sanh, cứu người vượt qua sanh - già - bệnh - chết, kiến tạo thế giới con người thành Thiên đàng, biến con người phàm phu thành Thánh nhân, thoát kiếp loài thú vật. Xả tâm là một loại thiền độc đáo nhất của đạo Phật mà khắp trên thế gian này, dù bất cứ tôn giáo nào cũng không có pháp môn này, “Định Vô Lậu”.

Nhập Tứ Thánh Định không ngoài Định Vô Lậu

Người tu thiền tâm đạt được định tĩnh, thuần tịnh, nhu nhuyễn, dễ sử dụng, không phiền não, không cấu uế, vững chắc và bình thản, thì người ấy luôn luôn sống trầm lặng, ít nói và không nói cho ai biết mình tu tập như thế nào? Tâm người ấy thường quay vào trong nên không tham dự chuyện thiên hạ bên ngoài, nên thường sống một mình nhưng hòa hợp với mọi người, ai làm sao cũng được. Bốn Thánh định đều do Định Vô Lậu mà nhập được, ngoài Định Vô Lậu không có định nào nhập được. Định Niệm Hơi Thở và Định Chánh Niệm Tĩnh Giác chỉ là tu tập tỉnh thức để tâm thường ở trong chánh niệm để ngăn chặn và diệt tà niệm, tức là ly dục ly ác pháp. Câu hỏi đến nay con mới hiểu đúng, từ lâu hiểu sai, tu tập sai thành ra mất thì giờ rất nhiều.

Tu tập và làm việc

Người mới tu phải lấy sự xả tâm làm điều quan trọng, nếu không thấy được điều này mà cứ nhập thất tu tập ức chế tâm thì tu tập chẳng đi đến đâu, chỉ uổng cho một đời mang tiếng tu hành. Người mới tu, lấy lao động làm sự tu tĩnh giác, thì tĩnh giác ấy tu tập dễ dàng. Người mới tu mà không lao động thì dễ rơi vào vô ký, thùy miên, hôn trầm, sanh ra lười, mệt mỏi, bần thần, thích ngủ, thích ăn, thích chạy theo dục lạc. Người mới tu mà quá say mê trong lao động, tìm việc làm hoài thì đó là tu sai. Người mới tu mà say mê trong việc làm thì tu sai, làm vừa sức để mà tu chứ không phải ráng làm cho xong việc. Người mới tu mà tâm cứ nảy sanh việc làm này đến việc làm khác là tu sai (mê việc làm). Người mới tu biết lấy việc làm để tu tập xả tâm, phòng hộ 6 căn và tỉnh thức, ...

Thông tin bổ sung

  • Khổ giấy: 13 x 20.5 cm
  • Số trang: 5
  • Ngày trả lời: 1998
  • Tiêu đề: Trưởng lão đặt
  • Loại tư liệu: Vấn đạo
  • Chương trình đào tạo: Giai đoạn 1997 - 2000
  • Gửi tới: Tu sinh
  • Nguồn tư liệu: Sách
  • Đặc tả tài liệu: định dạng pdf, định dạng trang web (html)
  • Mã lưu trữ: (TVD-1800002)
  • Tên tệp lưu trữ: (TVD-1800002)-XaSach-(HaiTam).pdf
  • Năm hiệu đính / biên tập lại: 2020
Sửa đổi lần cuối Thứ sáu, 27 Tháng 3 2020 18:18
BBT

Đánh giá tổng thể (0)

0 trên 5 stars

Để lại ý kiến của bạn

Góp ý kiến như là khách

0
Ý kiến của bạn phải chịu kiểm duyệt của quản trị viên.
terms and condition.
  • Không có ý kiến nào