Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Thứ bảy, 25 Tháng 8 2018 17:45

Mục Liên Thanh Đề

Như chúng ta đã biết, đức Phật đã từng dạy chúng ta: “Các con tự thắp đuốc lên mà đi”. Giáo pháp của Ngài được xây dựng trên nền tảng “Đạo đức nhân quả”, vì xây dựng tôn giáo của mình trên một nền đạo đức công lý, công bằng và bình đẳng cho mọi người như vậy, nên

chẳng có ai cứu độ cho mình được, chỉ có sức tự lực và trí tuệ của mình mới cứu mình thoát ra cảnh đau khổ của kiếp làm người đang bị luân lưu trong vòng nhân quả luân hồi. Theo luật nhân quả, ai làm ác phải chịu quả khổ, không ai cứu khổ cho kẻ làm ác được, cho nên việc cứu độ bà Thanh Đề trong kinh Vu Lan Bồn bằng cách cúng dường tứ sự cho chư Thánh Tăng và Đức Phật là một việc làm phi nhân quả, phi đạo đức.
Đăng trong Vấn đạo
Thứ tư, 16 Tháng 5 2018 21:26

Tu tập và làm việc

Người mới tu phải lấy sự xả tâm làm điều quan trọng, nếu không thấy được điều này mà cứ nhập thất tu tập ức chế tâm thì tu tập chẳng đi đến đâu, chỉ uổng cho một đời mang tiếng tu hành. Người mới tu, lấy lao động làm sự tu tĩnh giác, thì tĩnh giác ấy tu tập dễ dàng. Người mới tu mà không lao động thì dễ rơi vào vô ký, thùy miên, hôn trầm, sanh ra lười, mệt mỏi, bần thần, thích ngủ, thích ăn, thích chạy theo dục lạc. Người mới tu mà quá say mê trong lao động, tìm việc làm hoài thì đó là tu sai. Người mới tu mà say mê trong việc làm thì tu sai, làm vừa sức để mà tu chứ không phải ráng làm cho xong việc. Người mới tu mà tâm cứ nảy sanh việc làm này đến việc làm khác là tu sai (mê việc làm). Người mới tu biết lấy việc làm để tu tập xả tâm, phòng hộ 6 căn và tỉnh thức, ...

Đăng trong Vấn đạo
Thứ năm, 31 Tháng 8 2017 13:48

Tuệ - Pháp tác ý - Mê tín - (Quảng Lợi)

Tuệ do định sanh là tuệ Tam Minh, chứ không phải tri kiến. Còn tuệ trong kinh Sonadana là tri kiến giải thoát. Vì tri kiến giải thoát giúp cho giới luật thanh tịnh, giới luật giúp cho tri kiến thanh tịnh. Bởi vì giới chưa có làm sao có định được, định chưa có làm sao có tuệ được? Pháp tác ý của Phật dạy mục đích luyện nội lực của tâm mà đức Phật gọi là niệm lực. Tâm con tác ý tâm con là huấn luyện tâm hay dẫn tâm vào đạo. Cho nên, tâm thuần hóa mới ly tham, sân, si. Thuyết âm dương là những hành động tuần hoàn của nhân quả, chứ không có gì đặc biệt cả. Các nhà khoa học nói ma mà chưa xác định được ma là thứ gì thì chưa phải nhà khoa học, chỉ là một nhóm người mê tín có học thức.

Đăng trong Tâm thư
Thứ năm, 08 Tháng 10 2015 07:00

Tứ Bất Hoại Tịnh

Định vô lậu câu hữu với niệm Phật nghĩa là thân tâm Phật không lậu hoặc, thân tâm ta niệm Phật tức là thân tâm ta phải sống giống như thân tâm Phật. Ví dụ: thân Phật ăn ngày một bữa, không ăn phi thời, không ngủ phi thời, thường đi kinh hành, ăn khất thực không trồng trọt làm việc gì khác ngoài vấn đề học thiền, giám xét tâm mình sống trầm lặng, không tranh luận hơn thua với ai, biết nhẫn nhục, biết tùy thuận và bằng lòng mọi cảnh huống, v.v.. Tâm Phật không ham muốn, không tham, sân, si, v.v.. tâm mình niệm Phật cũng không ham muốn, không tham, sân, si giống như Phật vậy, gọi là thân tâm vô lậu kết hợp bất hoại tịnh. Niệm Pháp câu hữu Định vô lậu nghĩa là pháp dạy như thế nào thân tâm ta tùy pháp, sống đúng pháp không làm sai pháp...

Đăng trong Vấn đạo

Vì thế, đệ tử của đức Phật không có người nào toàn diện đầy đủ oai lực, thần lực, tuệ lực, v.v.. nên không đủ khả năng thừa kế Phật để nắm giềng mối đạo Phật. Cho nên, đức Phật di chúc lại người có đủ oai thần, oai lực thừa kế Phật làm Thầy trời, người và các vị tỳ kheo sau này là: “GIỚI LUẬT”. Giới luật là vị tổ đầu tiên và cũng là vị tổ cuối cùng. Ai theo đạo Phật là phải theo sự hướng dẫn của vị tổ này, làm sai lời dạy của vị tổ này kẻ đó không phải đệ tử của Phật. Thầy tu theo đạo Phật là do vị tổ này hướng dẫn, con tu theo đạo Phật cũng do vị tổ này hướng dẫn, như vậy Thầy không phải là người thừa kế để làm tổ thứ mấy của đạo Phật. 

Đăng trong Vấn đạo