Chuyên mục góc tu sinh

Tìm kiếm

Nhận tin bài qua email

Thứ tư, 14 Tháng 3 2018 10:12

Người mới tu cần nên tu tập

Trong mọi thời gian đều nhắc tâm: “Tâm phải ly dục ly ác pháp, tâm như cục đất không giận hờn thương ghét ai hết, phải thanh thản, phải bất động, phải vô sự”. 6-      Quán xét thực phẩm bất tịnh để tâm không còn ưa thích ăn uống. 7-      Quán xét đời sống con người khổ để xa lìa tâm tham đắm vật chất thế gian. 8-      Quán xét thân vô thường, sự sống chết như chỉ mành treo chuông. 9-      Quán xét bệnh là khổ để siêng năng, tinh tấn tu hành. 10-  Quán xét tâm tham, sân, si, mạn, nghi là nguy hiểm, là đau khổ. 11-  Quán xét thân bất tịnh để phá ngã chấp. 12-  Quán xét tâm vô thường để không bị lầm chấp là linh hồn, là Phật tánh. 13-  Quán xét thọ vô thường để tâm bất động khi gặp thọ khổ. 14-  Quán xét các pháp vô thường để tâm không tham đắm và dính mắc.

Đăng trong Tâm thư
Thứ năm, 09 Tháng 3 2017 20:59

Quán thân vô thường - (Diệu Vân)

Khi quán kỹ về cái thân vô thường qua 4 giai đoạn sanh, già, bệnh, chết của một đời người, mới thấy sự sống là một chân lý nhiệm mầu: Mỗi sát na vô thường của sự sống là bài học buông xả của tự bản thân con, nó giúp con không còn ham vui thú dục lạc thế gian hay lo sợ, đau khổ nữa trước bệnh tật. Vì con biết thân không phải của mình, là do nhân quả thiện ác mà thành. Bệnh trên thân là quả ác pháp (có sinh, có diệt, có đến rồi có đi). Bệnh chỉ là khách trọ tạm trú trong nhà thân giả tạm vô thường, rồi sẽ qua tất cả, rời xa tất cả, không gì tồn tại vĩnh hằng, nhờ thế mà con có thể bình tâm trước mọi việc. Xin cám ơn cái thân vô thường, thay cho sự buồn phiền, lo lắng do thiếu hiểu biết trước đây bởi không có chánh kiến.

Đăng trong Bài làm
Thứ hai, 09 Tháng 1 2017 09:45

Quán thân vô thường - (Thanh Quang)

Thế giới này là thường hay vô thường? Một câu hỏi tưởng như thật đơn giản mà không đơn giản... Tất cả đều trong nhân quả, đều là tất yếu nên mới có duyên hợp duyên tan. Mọi thứ sinh ra để rồi chết. Chết để có cái lại sinh ra. Tất cả cứ nối nhau, một vòng tròn khép kín mãi mãi sinh sinh, hoá hoá, tưởng như thường mà đích thực vô thường. Tất cả mọi tồn tại ta thấy đều là các pháp, các pháp đều sinh diệt không có tự tính. Chẳng là ta, chẳng có ta, ta chỉ là cái huyễn giả mà thôi. Càng chấp đắm càng chuốc khổ. Thật bẽ bàng rẻ rúm chẳng khác gì kẻ thương vay khóc mướn. Kiếp người chỉ là ảo ảnh mê lầm từ không đến có! Chết! Lại từ có đến không, vì thân ta là VÔ THƯỜNG.

Đăng trong Bài làm
Thứ bảy, 13 Tháng 6 2015 07:00

Quán thân vô thường - Nguyên Thanh

Chúng ta đã là chúng sanh thì ít nhiều đều có tham vọng, lòng tham vọng ấy bám víu chặt chẽ vào sự vật mà chúng ta đã cấu tạo, nắm bắt được. Chúng ta chỉ buông thả chúng ra sau khi trút hơi thở cuối cùng. Chúng ta đã bất lực, không còn đủ sức để nắm giữ chúng nữa, nên đành buông xuôi tay để chúng tuôn đi, chứ nếu còn hơi sức, chúng ta vẫn còn muốn nắm lại và giam giữ một cách tuyệt vọng những gì đã nắm được. Suốt đời, chúng ta vẫn lập đi lặp lại mãi cái cử chỉ nắm bắt, giữ gìn ấy. Và suốt đời biết bao nhiêu lần, chúng ta đã đau khổ, thất vọng, vì mọi sự vật ở đời không bao giờ chiều theo ý muốn của chúng ta mà chịu ở yên một chỗ.  Mỗi sự vật đều luôn biến chuyển, đổi thay, nay đây mai đó như một dòng sông, như một đám mây, như vó ngựa. Nói theo danh từ nhà Phật, thì sự biến chuyển đổi thay ấy gọi là luật vô thường.

Đăng trong Bài làm