Chuyên mục góc tu sinh

Tìm kiếm

Nhận tin bài qua email

Chép lời Thầy

Chép lời Thầy (18)

Chuyển các pháp âm Thầy thành văn bản

Thứ hai, 12 Tháng 12 2016 07:53

Trau dồi Tứ vô lượng tâm

Được viết bởi

Tâm có một giá trị hay không là do ở chỗ rộng hẹp của nó. Muốn tâm có giá trị thì phải trau dồi, tập sống được như tâm Phật, tâm thương chúng sanh rộng lớn vô bờ, vô biên. Tứ là bốn, Vô Lượng Tâm là bốn tâm rộng lớn mênh mông, phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể lường, tính được. Đó là Tứ Vô Lượng Tâm, là cái nghĩa của nó, là cái tâm rộng lớn phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể tính lường được chỗ nào hết, nghĩa là vô bờ bến. Vô lượng tâm là tâm vô cùng rộng lớn, thoát ra khỏi mọi sự ràng buộc các dây mơ rễ má của mọi tâm lý tình cảm, thương ghét, giận hờn, tị hiềm, kiêu căng, nghi ngờ, ngã mạn của phàm phu, phá vỡ tà kiến, thân kiến, chấp kiến trước mọi trí tuệ mê mờ, lầm lạc.

Thứ năm, 06 Tháng 10 2016 20:49

Nghiệp giải thoát và sức tỉnh thức

Được viết bởi

Hằng ngày Thầy tác ý như thế này nay: “Tâm như cục đất không tham sân si”, không ngờ nó trở thành cái nghiệp không tham sân si, cái tác ý này nó mới tạo thành cái nghiệp không tham sân si, cái lực của nó. Cho nên cuối cùng Thầy còn có được cái này, chứ một người tu rồi chết thì ngũ uẩn này nó không còn một cái vật gì nữa mà nó còn cái nghiệp của nó, cái sức tác ý của nó, tâm không có tham sân si. Nhưng mà tới chừng mà tác ý tới mức mà tham sân si nó không còn thì cái lệnh này lại là cái lực không tham sân si gọi là nghiệp không tham sân si, còn cái nghiệp tham sân si nó luôn luôn tái sanh luân hồi; còn cái nghiệp không tham sân si luôn luôn nó vĩnh viễn nó chấm dứt không còn tái sanh luân hồi bởi vì nó không còn tham sân si nữa. 

Thứ ba, 27 Tháng 10 2015 17:23

Yếu Chỉ Tu Tập - Phần 2

Được viết bởi

Suy ngẫm rồi chứng đạo, biết cách suy ngẫm rồi, biết cách của mình để ngăn diệt tất cả chướng ngại pháp. Ngăn cái bị sanh, bị già, bị chết để cho mình sống trong cái vô sự. Bởi vì trong Tứ Diệu Đế các con thấy cái trạng thái, an lạc, vô sự đó là cái vô sanh, cái không bị già, bị chết. Thầy đã dạy rồi, chỉ cần mình xả cái kia là cái này hiện ra, chứ đâu phải là đem cái này mà gò bó ức chế nó để cho nó có cái cái này hoài… Tâm thanh thản, an lạc, vô sự mà cứ nhè trên đó mà tu tập trên thân tâm thì bị ức chế. Mình cứ xả cái này thì cái kia nó có, mà cái này chưa xả mà nó lòi ra thì xả nữa, mà hễ xả hết thì nó lòi ra hết, còn xả chưa hết thì nó che phủ lại thì mình cứ xả. Cho nên, mình cứ dừng ác pháp thì thiện pháp nó hiện ra, ...

Thứ ba, 13 Tháng 10 2015 07:00

Yếu Chỉ Tu Tập - Phần 1

Được viết bởi

Chứng đạo là làm chủ sanh, già, bệnh, chết, khi tâm ham muốn điều gì thì ý thức bảo không được ham muốn thì tâm mình không được ham muốn. Khi tâm sân hận thì ý thức bảo tâm không được sân hận thì tâm không sân hận đó là chứng đạo chứ sao? Nó còn giận nữa không, đã bảo là không giận mà giận thì tát vào mặt, lấy bạt tai tát vào đầu nó vài cái mày còn giận là mày chết, tao bảo không giận mày phải nghe chứ. Mình bảo mình không được sao, mình đánh mình không được sao? Có gì đâu mà ngồi đó gìm gìm cái đầu cho nó giận lung, có phải không, còn tát cho nó mấy tát tai nó còn giận thì tát thì nó hết giận, có phải sung sướng không, nó hết giận rồi, cái nào khỏe,...

Thứ hai, 31 Tháng 8 2015 07:00

Nghề nghiệp sống chân chánh

Được viết bởi

Theo đúng như đạo Phật thì không nên cho chài lưới, không cho nghề săn bắn thú vật ở trong rừng, đó là những cái nghề mà không nên làm. Cái nghề nông thì làm, nhưng các con phải ước nguyện như thế này: “Con sẽ làm, và đồng thời những thóc lúa mà con làm thu hoạch được, con sẽ chia cho những loài xung quanh con, chuột bọ gì ăn phải chừa cho tui một mớ”. Nó sẽ ăn và sẽ chừa lại con đó con, chứ không phải nó ăn hết của con đâu. Con sẵn sàng lấy công của mình để bố thí cho những loài vật đó. Nhưng các con biết những loài vật đó không ai xa lạ, là những người thân của mình trong tiền kiếp. Nó có cái duyên để mà bám theo mình. Mình thấy nó là chuột bọ, nó phá hoại mùa màng mình, mình bắt giết, tức mình giết dòng họ, người thân của mình trong tiền kiếp hết đó mấy con. 

Thứ bảy, 27 Tháng 6 2015 07:00

Đạo đức nhân bản - nhân quả (Phần 2)

Được viết bởi

Thỉnh thoảng rảnh rang mấy con về, khi nào mà Thầy sẽ thông báo cái lớp học, Thầy sẽ thông báo cho con biết 1 tháng có mấy ngày để học, trong những cái ngày chủ nhật, ngày nào đó, trong 1 tháng có mấy ngày, ngày đó Thầy đến. Thí dụ trong 1 tuần lễ, Thầy chọn ngày chủ nhật đi, hoặc là ngày thứ 5 hoặc ngày nào đó, Thầy thông báo cho mấy con biết hết, thì trong cái ngày đó mấy con sẽ về nghe Thầy dạy. Khi gặp Thầy thì mấy con ráng tu tập nha mấy con. Thầy ở đây Thầy cũng nguyện là đem cái điều kiện hiểu biết về đạo đức để dạy cho bà con lối xóm của Thầy, tội lắm mấy con. Những bác nông dân rồi con cháu ở quê này họ cũng chẳng hiểu gì hết, Thầy mà không tạo dựng cho họ những lớp học thì tội lắm mấy con.

Thứ ba, 17 Tháng 3 2015 07:00

Đạo đức nhân bản - nhân quả (Phần 1)

Được viết bởi

Ông Phật ông dạy mình thấy nhân quả, đừng biết đúng biết sai, mà hãy thấy nhân quả, tâm mình sẽ được giải thoát. Bất cứ cái gì ở trên đời này, mà người nào làm cái gì thì không ngoài nhân quả, thiện ác thôi chứ có gì đâu. Khen mình thì là thiện, mà chê mình là ác, mà tâm mình thì đừng thấy lỗi người mà hãy thấy lỗi mình.Các con ghi chép nhớ kỹ như vậy thì ngay đó là tâm mấy con bất động, mấy con giải thoát liền, mấy con làm A la hán, làm Phật ngay đó. Phật là giải thoát là không bị chấp trước một ác pháp, mắt - tai - mũi - miệng - thân - ý không phải đui, không phải không nghe, không thấy mà ý ở trong này nó theo đó mà nó khởi ra thì dừng lại, quay vô đây đừng có nghe ra bên ngoài, nhân quả có gì mà phải nghe, các con thấy. 

Thứ sáu, 20 Tháng 2 2015 07:00

Ý thức lực

Được viết bởi

 

Trong số các con, có người tu trong các giáo phái Thiền tông hay Tịnh độ tông, trong các giáo phái này mục đích là tu ức chế ý thức của ta, làm cho cái ý thức không còn khởi niệm. Ở đây đạo Phật dạy chúng ta ly dục ly ác pháp chứ không dạy chúng ta ức chế ý thức. Nhớ kỹ điều đó. Khi ly dục ly ác pháp thì tự nhiên nó không niệm. Để tự nhiên cho nó không niệm. Nên nhớ điều này. Chúng ta không chủ trương hết vọng tưởng là thành Phật. Không phải vậy. Ở đây không diệt ý thức của chúng ta. Phải để tâm tự nhiên không niệm khi nó đã ly dục ly ác pháp, chứ không phải ngồi cố gắng giữ tâm bất động cho nó không vọng tưởng bằng cách này hay cách khác; làm vậy là chúng ta đã ức chế tâm. 

Thứ tư, 21 Tháng 1 2015 07:00

Khai thị phật tử Khánh Hòa (2004)

Được viết bởi

Một con người sanh ra đời mà muốn được hạnh phúc chân thật thì thứ nhất là không nên làm khổ mình, thứ hai là không nên làm khổ người, thứ ba là không nên làm khổ chúng sanh. Đó là mục đích của đạo Phật ra đời để giúp cho nhân loại không làm khổ mình, khổ người, khổ chúng sanh, chớ không phải đạo Phật chỉ dạy cho chúng ta tu tập để cầu có thần thông, cũng không phải cầu nơi tha lực ban cho mình có phước báu giàu sang hay được bình an mạnh giỏi, đạo Phật không làm điều đó mà Đạo Phật dạy cho chúng ta biết cách thức sống thế nào để đem lại hạnh phúc cho mình, cho người. Đó chính là bảy lớp học đầu tiên của đạo Phật được gọi là lớp Giới luật. 

Thứ năm, 15 Tháng 1 2015 07:00

Đạo Đức Giải Thoát

Được viết bởi

Bởi vậy, Đạo Đức Giải Thoát là đạo đức giải quyết tâm con người. Nó không phải giải quyết mọi sự việc vì nó biết mọi sự việc là duyên khởi trùng trùng. Giải quyết sự việc ví như “con dã tràng xe cát”. Bởi giải quyết tâm mà mọi sự việc đều được an bài và yên ổn. Tại sao vậy? Tại vì tâm là chủ của các pháp. Tâm an thì pháp an. Tâm thanh tịnh thì pháp thanh tịnh. Tâm không sân thì pháp không sân. Do đó, giải quyết tâm là giải quyết đầu mối của các pháp. Bởi vậy, người học Đạo Đức Giải Thoát phải rõ mọi sự việc, mọi hoàn cảnh là nhánh lá của một cái cây - còn tâm chính là gốc cây. Cũng như mọi sự việc và mọi hoàn cảnh là quả mà chính tâm là nhân. Nếu giải quyết tâm là giải quyết nhân, giải quyết nhân thì quả không có.

Start<<12>>End
Page 1 of 2