Chuyên mục góc tu sinh

Tìm kiếm

Nhận tin bài qua email

Góc tu sinh

Góc tu sinh (72)

Chuyên mục con

Bài làm

Bài làm (44)

Các bài làm về tri kiến giải thoát của tu sinh

Xem bài viết...
Bài luận

Bài luận (2)

Các bài viết của tu sinh

Xem bài viết...
Tủ sách đạo đức

Tủ sách đạo đức (4)

Tủ sách đạo đức của tu sinh, phật tử

Xem bài viết...
Chép lời Thầy

Chép lời Thầy (22)

Chuyển các pháp âm Thầy thành văn bản

Xem bài viết...
Thứ năm, 14 Tháng 6 2018 16:57

Đạo đức mang lại hạnh phúc cho loài người

Được viết bởi BBT

Nếu con người chúng ta mà sống thiện, thì loài vật sanh ra là loài vật hiền hòa, không bao giờ sanh ra loài hung dữ ăn thịt nhau. Các con thấy con bò, con trâu có ăn thịt nhau đâu, nhưng vẫn ăn cỏ. Bởi vì có những con vật hiền lành, nhưng vẫn có những con vật xé con này, giết con kia ăn. Đó là do ai mà ra những con vật này? - Từ môi trường, mà môi trường có từ trường ác và từ trường thiện. Mà từ trường ác, từ trường thiện này từ đâu lưu xuất ra? Nếu con người chúng ta mà luôn luôn hành động ác thì từ trường ác này càng tăng lên nhiều thì loài động vật ác càng sinh phát nhiều. Sự chết chóc đau thương trên hành tinh này rất là lớn. Cho nên sự tu tập của chúng ta trở về với đạo đức nhân bản - nhân quả, sống không làm khổ mình khổ người, khổ chúng sanh là sẽ đem lại hạnh phúc cho loài người vô cùng. 

Thứ bảy, 03 Tháng 2 2018 20:02

Tranh truyện Lòng Yêu Thương - Tập 1

Được viết bởi

Cuộc sống của mọi người, mọi vật trên hành tinh đều có một sự sống liên kết chặt chẽ với nhau, người này nương tựa vào người kia, người kia nương tựa vào người này mà sống; người nương với vạn vật mà sống, vạn vật nương tựa vào người mà sống. Nếu chúng ta không biết sự sống có liên kết với nhau như vậy nên thường nghĩ rằng: Trên đời này chỉ có mình là trên hết, xem mọi người, mọi vật không ra gì, luôn luôn chà đạp lên sự sống của người khác, vật khác. Bởi vậy, chỉ có đức hiếu sinh mới dung thông người này với người kia, người kia với người nọ; loài vật với con người, con người với loài vật; loài vật với cỏ cây, cỏ cây với loài vật. Nhờ có hiểu biết thương yêu và sống dung thông với nhau như vậy, nên mới đem lại sự bình an cho nhau...

Chủ nhật, 03 Tháng 12 2017 07:02

Đạo Phật là một nền đạo đức chứ không phải tôn giáo

Được viết bởi

Bởi vì Phật giáo không phải tôn giáo của một đất nước nào hết, Phật giáo là cả con người, chứ không phải là của một nước nào. Người nào cũng có thể vào con đường tu tập được. Bởi vì nó huấn luyện đạo đức sống không làm khổ mình khổ người, chứ nó không dạy một cái gì cầu khẩn hay một cái gì khác, một ông thần khác, một bà chúa khác, lạy lễ khác, … không có, không bao giờ có, mà chính hành động đạo đức của chúng ta. Cho nên đối với các tôn giáo, không có tôn giáo nào chướng ngại đối với nó hết, hoàn toàn là chỉ có sống đạo đức không làm khổ mình khổ người, cho nên nó không bị chống trên cái hệ tư tưởng tôn giáo và nó không bị nằm ở trong cái đảng phái nào...

Thứ sáu, 24 Tháng 11 2017 08:31

Các pháp vô thường - (Diệu Quang)

Được viết bởi

Trên quả địa cầu này, tất cả các pháp có gì bền chặt đâu! Vạn vật trong vũ trụ cũng như thân người cũng biến đổi liên tục, không có gì đứng yên, cũng vô thường như thân con người vậy. Tại sao? Vì tất cả vạn pháp kể cả con người đều theo quy luật: “Thành, trụ, hoại, diệt”. Tất cả vạn vật, cái gì có hình tướng đều chịu chung quy luật trên. Thí dụ như từ những vật lớn như núi, sông, biển, đất đai, cỏ cây, rừng rậm, … đến nhà cửa, ruộng vườn, … đến những vật xung quanh gần con như cái bàn, cái ghế, tủ, giường… tất cả cũng đều vô thường cả! Tóm lại, con thiết nghĩ nhờ sự vô thường của vạn pháp mà con người loại bỏ dần tính ích kỷ, tính hiếu chiến, chiếm đoạt, độc đoán… thay dần vào tính vị tha, hòa đồng, cởi mở… làm cho cuộc sống cùng khắp được chan hòa hạnh phúc.

Thứ sáu, 27 Tháng 10 2017 08:01

Quán thân vô thường - (Diệu Quang)

Được viết bởi

Phần đông trong cuộc sống, con người ít ai nghĩ đến sự vô thường của cuộc đời mình. Chỉ khi có một sự cố, một bước ngoặc thình lình ập đến người ta mới giựt mình nghĩ lại: “À, đời người là không chắc, là vô thường!”. Vậy vô thường là gì? Đó là sự không thường còn, không đứng yên, mà là sự biến dịch không ngừng liên tục, âm thầm hằng giờ, hằng phút, hằng giây, chứ không phải đợi đến sự biến đổi thấy rõ như: Chết chóc, thương tật xảy đến thình lình mới gọi là vô thường. Ngạn ngữ Pháp có câu: “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông!”, chỉ có một tíc tắc thôi dòng sông cũng đã đổi chất rồi! Chúng ta chỉ quan sát con người của chính mình để thấy rõ sự biến đổi liên tục sanh diệt, diệt sanh theo quy luật: Thành, trụ, hoại, không trong tự thân chúng ta.

Thứ tư, 16 Tháng 8 2017 08:34

Các pháp vô thường - (Nguyên Thanh)

Được viết bởi BBT

Các pháp đều do các nhân duyên mà sinh và do có các duyên mà diệt. Chỉ các nhân duyên đến hay đi, nào có mặt sự sinh diệt của các ngã tướng ấy. Thực pháp thì cũng vô sinh vì nó vô ngã tướng. Nếu hiểu rõ hết thảy các pháp đều là vô thường thì liền ngay đó sẽ thấy cái bất động tâm của chính mình, do biết cái bất động tâm nên không còn sự giận hờn, ích kỷ, nhỏ mọn, tranh hơn tranh thua nữa, phải không các bạn ?! Do liễu ngộ các pháp vô thường mà chúng ta lìa xa hết tham, sân, si, mạn, nghi, lìa xa mọi nhân khổ đau, tự thân được hạnh phúc, giải thoát ngay trong hiện tại. Do liễu ngộ các pháp vô thường màphát khởi tâm đại từ bi, thương người, thương mình, có thái độ vô chấp, dễ dàng thể hiện sự đoàn kết, thống nhất các dị biệt (sự sai khác).

Thứ bảy, 12 Tháng 8 2017 17:34

Triển khai tri kiến giải thoát (Hòn Sơn) - 2012

Được viết bởi

Mà đạo Phật triển khai tri kiến của chúng ta làm cho chúng ta hiểu biết một cách rộng rãi, làm cho chúng ta giải thoát. Cho nên, trong con đường tu tập của đạo Phật là con đường trí tuệ. Thầy từng nhắc là phải triển khai tri kiến. Mà muốn triển khai tri kiến đó, chúng ta thường có những tâm niệm, tâm niệm thiện có, tâm niệm ác có. Chúng ta triển khai để tìm hiểu cái thiện này nó đem lại lợi ích cho mình, cho người hay hoặc là chỉ có cho một mình mình hay chỉ cho một mình người khác. Cái thiện của đạo Phật là làm thế nào cho chúng ta sống đạo đức không làm khổ mình khổ người. Còn nếu còn làm khổ người khác, khổ mình là không phải thiện của đạo Phật. Cho nên cần phải học Chánh kiến...

Thứ tư, 02 Tháng 8 2017 17:11

Chống giặc sinh tử - Làm chủ bệnh

Được viết bởi

Hễ cái người biết được Phật pháp là cái phước của họ quá lớn. Họ chuyển được nhân quả chứ đâu có để nhân quả làm chủ họ. Cho nên, con đừng có sợ những điều đó, đừng có nghĩ nghiệp này nó quá nặng. Bây giờ Thầy nói nghiệp như cái núi Hy Mã Lạp Sơn đó, nghĩa là nó lớn như vậy đó. Nhưng mà đối với Phật pháp nó sẽ làm cái núi đó đổ sạch hết không còn đâu, không còn chút nào hết. Chính Thầy biết, Thầy cũng đâu phải không có nghiệp, nghiệp lớn lắm. Nhưng mà đối với Thầy bây giờ đó, không có cái nghiệp nào tác động được Thầy.  Mỗi một đời chúng ta là biết bao nhiêu chuyện ác, mà khi đến đời chúng ta gặp được Chánh pháp thì cái nghiệp của chúng ta nó lớn vô cùng. Thế mà trong một đời chúng ta tu mà cái gan dạ nó chuyển sạch.

Thứ năm, 09 Tháng 3 2017 20:59

Quán thân vô thường - (Diệu Vân)

Được viết bởi

Khi quán kỹ về cái thân vô thường qua 4 giai đoạn sanh, già, bệnh, chết của một đời người, mới thấy sự sống là một chân lý nhiệm mầu: Mỗi sát na vô thường của sự sống là bài học buông xả của tự bản thân con, nó giúp con không còn ham vui thú dục lạc thế gian hay lo sợ, đau khổ nữa trước bệnh tật. Vì con biết thân không phải của mình, là do nhân quả thiện ác mà thành. Bệnh trên thân là quả ác pháp (có sinh, có diệt, có đến rồi có đi). Bệnh chỉ là khách trọ tạm trú trong nhà thân giả tạm vô thường, rồi sẽ qua tất cả, rời xa tất cả, không gì tồn tại vĩnh hằng, nhờ thế mà con có thể bình tâm trước mọi việc. Xin cám ơn cái thân vô thường, thay cho sự buồn phiền, lo lắng do thiếu hiểu biết trước đây bởi không có chánh kiến.

Thứ hai, 09 Tháng 1 2017 09:45

Quán thân vô thường - (Thanh Quang)

Được viết bởi

Thế giới này là thường hay vô thường? Một câu hỏi tưởng như thật đơn giản mà không đơn giản... Tất cả đều trong nhân quả, đều là tất yếu nên mới có duyên hợp duyên tan. Mọi thứ sinh ra để rồi chết. Chết để có cái lại sinh ra. Tất cả cứ nối nhau, một vòng tròn khép kín mãi mãi sinh sinh, hoá hoá, tưởng như thường mà đích thực vô thường. Tất cả mọi tồn tại ta thấy đều là các pháp, các pháp đều sinh diệt không có tự tính. Chẳng là ta, chẳng có ta, ta chỉ là cái huyễn giả mà thôi. Càng chấp đắm càng chuốc khổ. Thật bẽ bàng rẻ rúm chẳng khác gì kẻ thương vay khóc mướn. Kiếp người chỉ là ảo ảnh mê lầm từ không đến có! Chết! Lại từ có đến không, vì thân ta là VÔ THƯỜNG.

Trang1 của6