Đức Phật là một ân nhân của nhân loại vì Người đã dựng lại và làm sáng tỏ bốn chân lý của loài người để giúp cho con người sống có đạo đức không làm khổ mình khổ người. Không phải nơi đâu có bậc vĩ nhân xuất hiện là nơi đó được bình an thịnh trị, không có vấn đề đó đâu quý Phật tử ạ! Một bậc vĩ nhân xuất hiện là đem lại lợi ích cho nhân loại, chứ không phải đem lại lợi ích cho riêng một nước nào. Nhưng bậc vĩ nhân xuất hiện trên quê hương nước nào là một danh dự cho đất nước ấy, chứ không thể bậc vĩ nhân ra đời cứu khổ mọi người hay cứu khổ dân nước đó. Cho nên, con hỏi tại sao Phật không giúp cho những đứa con của mình vượt qua đại nạn.

Đăng trong Vấn đạo

Vì sự công bằng công lý của đạo đức nhân quả nên các bậc tu chứng chỉ độ người bằng sự thị hiện để dạy đạo cho người ấy phải tự mình thắp đuốc lên mà đi chứ không dùng tha lực giúp họ được dù bất cứ trường hợp nào, cho đến sự báo hiếu đối với cha mẹ cũng không dùng tha lực mà chỉ dùng duyên nhân quả để giúp cho cha mẹ hiểu rõ thiện và ác và không nên làm các điều ác luôn sống trong thiện pháp thì cha mẹ được an vui hạnh phúc, đó là độ cha mẹ giải thoát. Bậc A La Hán hoặc Phật thị hiện để độ chúng sanh là thể hiện những đức hạnh đạo đức không làm khổ mình khổ người, sống đúng một đời sống phạm hạnh ly dục ly ác pháp, không phạm phải một giới luật nhỏ nhặt nào, ...

Đăng trong Vấn đạo

Người tu hành xem mọi việc không quan trọng là vì tâm họ bất động trước các pháp và các cảm thọ, vì thế mà mọi sự việc không còn quan trọng, còn với chúng ta thì tâm luôn luôn bị động nên nó phải quan trọng. Khi chúng ta còn là phàm phu thì mọi việc quanh ta đều là quan trọng cả, nhờ biết nó quan trọng nên chúng ta đã cẩn thận, cân nhắc, kỹ lưỡng mọi sự việc. Nhờ thế chúng ta mới thoát ra mọi sự khổ đau. Và chính vì vậy mới không làm khổ mình khổ người. Đạo lý làm người không cho phép chúng thiếu sự cân nhắc mọi sự việc quanh ta. Đạo lý làm người không cho phép chúng ta xem thường mọi sự việc, vì mọi sự việc đều quan trọng đến với đời sống của chúng ta. 

Đăng trong Tâm thư

Đạo Phật nói đời khổ là để vượt qua mọi sự đau khổ của cuộc đời, chứ không có nghĩa là trốn tránh khổ, nói cách khác cho đúng nghĩa của đạo Phật là làm cho đời hết khổ. Làm cho đời hết khổ là phải tích cực hết mình: tự lực chiến đấu với nội tâm của mình khi có ác pháp xâm chiếm để đem lại sự thanh bình cho tâm hồn; phải tích cực chiến đấu với ngoại pháp để đem lại cho mọi người một sự an ổn, một xã hội có trật tự. Một người học Phật phải nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả, nên không tiêu cực, vô cảm, lãnh đạm. Vì thế mà đạo đức của đạo Phật là đạo đức không làm khổ mình khổ người.

Đăng trong Vấn đạo

Nghĩa là mọi dục lạc thế gian không còn cám dỗ được Thầy, bệnh tật, già yếu, lụm cụm không tác động được vào tâm của Thầy, và Thầy muốn sống là sống, muốn chết là chết dễ như trở bàn tay. Từ nay, trên hành tinh này đã xuất hiện một bậc giải thoát kể từ sau khi những Thánh đệ tử cuối cùng của đức Phật nhập diệt cách đây đã gần 26 thế kỷ. Thầy vẫn sống trong thế gian mà tâm hồn thì đã vượt thoát thế gian, Thầy vẫn sống bình thường mà phi thường vì không còn bị nhân quả chi phối, tâm luôn luôn bất động, thanh thản, an lạc và vô sự.

Đăng trong Tiểu sử

Trưởng lão Thích Thông Lạc đã nêu câu hỏi cho ĐHPGTG - VESAK 2008: "Pháp nào thực tế cụ thể của Phật giáo để ngăn chặn xung đột và chiến tranh?", nhưng không ai trả lời được. Thầy nói rằng: Phật giáo có nền đạo đức nhân bản là năm giới và có nền đạo đức nhân quả là thập thiện, mà họ không xoáy vào cái cụ thể đó của Đạo Phật để ngăn chặn xung đột và chiến tranh, đem lại hòa bình cho thế giới thì không phải là nền đạo đức này sao? Nền đạo đức này nó thực tế khi soạn thảo thành ra một chương trình giáo dục. Bây giờ trong đất nước nào có con cái thì ai cũng phải cho con đi học, nhà nước nào cũng có Bộ giáo dục, thì chương trình học đạo đức đó được đưa vào giáo dục...

Đăng trong Tâm thư

Người sinh ra trên đời có ai không có những phút lầm lạc, nhưng lầm lạc thì cần phải sửa sai, thì đó là một sự chuyển đổi làm cho đời sống tốt lại. Thánh nhân cũng từ phàm phu tội lỗi, nhưng các Ngài biết khắc phục sửa sai mình mà trở thành Thánh nhân, chứ đâu có Thánh nhân sẵn, Thánh nhân có sẵn là Thánh nhân do con người tưởng tượng ra. Đức Khổng Phu Tử còn sai kia mà! Chúng ta là Phật tử, là tu sinh Chơn Như không nên bắt chước họ, nay phê bình người này, mai chỉ trích người khác, nhất là huynh đệ với nhau cùng một thầy, một lò mà ra, sao các con làm như vậy. Các con đã đi sai tông chỉ của Phật giáo.

Đăng trong Tâm thư
Thứ bảy, 16 Tháng 2 2019 09:45

Hướng lưu, nhập lưu đạo đức nhân bản

Trên con đường tu theo đạo Phật, đâu phải một ngày mà nhiều ngày, nhiều năm tháng để chúng ta thực hiện thật sự lòng thương yêu thật chứ không phải là thương yêu ngoài miệng. Cho nên, ở đây đạo Phật dạy chúng ta lần lượt triển khai lòng thương yêu chúng ta thật sự là chúng ta thương yêu, bởi vì có thật sự thương yêu thì người khác chửi mình mình không giận, có thật sự thương yêu thì mình mới có sự tỉnh thức bước đi chúng ta tránh đạp từ con kiến, con trùng dưới chân chúng ta.Cho nên , đức Phật dạy chúng ta hướng lưu và nhập lưu lòng thương yêu. Mấy con có lòng thương yêu, nhưng sự nhập vào lòng thương yêu nó chưa có, nên đức Phật dạy hướng lưu và nhập lưu.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ ba, 27 Tháng 11 2018 17:39

Thắp hương đúng chánh pháp

Còn một điều sai bị ảnh hưởng tập quán mà không biết chớ Đức Phật đã chỉ dạy lấy tâm hương giải thoát mà cúng Phật là có ý nghĩa cao đẹp tuyệt vời, nghĩa là lấy sự không làm khổ mình, khổ người dâng lên cúng Phật, cúng tổ tiên thì hạnh phúc và lợi ích biết bao nhiêu cho loài người. Nếu người đời biết dùng hương giải thoát mà dâng cúng cho người thì đâu có sự tranh danh đoạt lợi, thì đâu có sự tranh dành của cải, tài sản giết hại lẫn nhau hoặc tranh tụng thưa kiện anh em cùng máu mủ, cùng giòng họ, thì xã hội đâu có nạn trộm cướp gian tham và thế giới đâu có nạn chiến tranh tàn phá giết chóc khốc hại.

Đăng trong Vấn đạo
Chủ nhật, 14 Tháng 10 2018 14:22

Nhân quả - (Minh Hoàng)

Một hành động giết hại và ăn thịt chúng sanh tức là một nhân ác. Một nhân ác thì phải trả nhiều quả khổ. Vì thế, quả giết hại và ăn thịt chúng sanh thì phải nhận lấy quả khổ đau bệnh tật, nhiều thứ bệnh tật, chứ không phải một thứ bệnh tật và còn tai nạn nữa, không phải một tai nạn mà nhiều tai nạn không thể tính hết được. Trong những quả khổ đau ấy lại có những nhân từ trường nghiệp ác để tiếp tục tái sinh ra những loài vật đã bị giết hại và ăn thịt. Cho nên, một người ăn thịt gà là nhân, nhưng nhân ăn thịt gà này không phải sinh làm một con gà mà sinh ra nhiều con gà; giết hại và ăn thịt chúng sanh bao nhiêu thì phải sinh ra bấy nhiêu và còn nhiều hơn nữa.

Đăng trong Vấn đạo
<123>
Trang1 của3