Thứ tư, 29 Tháng 5 2019 20:12

Giữ tâm thanh thản

Nếu còn thấy người khác xấu ác thì tâm ta chưa xả. Tâm chưa xả tức là tâm chưa thanh thản, tâm chưa thanh thản mà vội tu thiền định thì không bao giờ nhập định được. Chỉ khi nào thấy mọi người đều tốt, không có ác ý với ta dù bất cứ việc gì thì tâm ta đã xả, tâm ta đã xả thì nhập định dễ như trở bàn tay. Xả tâm không phải trong một ngày, một tháng, một năm mà phải nhiều năm tháng. Xả tâm không phải trong một lần, hai lần mà hết được, mà phải nhiều lần, hàng vạn lần. Thiền định cũng vậy, không phải một ngày, hai ngày mà đóng sáu căn được, phải nhiều ngày, nhiều năm tháng. Vì thế, phải bền chí, phải kiên cường không chùn bước, không thối chuyển tâm.

Đăng trong Bao la tình thầy
Thứ tư, 16 Tháng 5 2018 21:26

Tu tập và làm việc

Người mới tu phải lấy sự xả tâm làm điều quan trọng, nếu không thấy được điều này mà cứ nhập thất tu tập ức chế tâm thì tu tập chẳng đi đến đâu, chỉ uổng cho một đời mang tiếng tu hành. Người mới tu, lấy lao động làm sự tu tĩnh giác, thì tĩnh giác ấy tu tập dễ dàng. Người mới tu mà không lao động thì dễ rơi vào vô ký, thùy miên, hôn trầm, sanh ra lười, mệt mỏi, bần thần, thích ngủ, thích ăn, thích chạy theo dục lạc. Người mới tu mà quá say mê trong lao động, tìm việc làm hoài thì đó là tu sai. Người mới tu mà say mê trong việc làm thì tu sai, làm vừa sức để mà tu chứ không phải ráng làm cho xong việc. Người mới tu mà tâm cứ nảy sanh việc làm này đến việc làm khác là tu sai (mê việc làm). Người mới tu biết lấy việc làm để tu tập xả tâm, phòng hộ 6 căn và tỉnh thức, ...

Đăng trong Vấn đạo

Các con có nghe Phật dạy tu tập thiền định không? Tu tập thiền định của Phật giáo là NGĂN ÁC DIỆT ÁC PHÁP, SINH THIỆN TĂNG TRƯỞNG THIỆN PHÁP, có nghĩa là các con sống trong các pháp dù thiện hay ác mà không bị pháp nào làm tâm các con dao động được, đó là các con đang tu tập thiền định, chứ không phải ngồi trong thất ức chế tâm cho hết vọng tưởng là tu tập thiền định, tu tập như vậy là tu tập tà thiền, tà định. Tu trong cảnh động không bị ức chế tâm mà còn có lợi ích cho mình, cho người. Còn tu trong cảnh tịnh, chỉ có lợi ích cho mình nhưng phải sống độc cư trọn vẹn, nếu không sống độc cư trọn vẹn thì bị ức chế tâm lọt vào các pháp tưởng dễ rối loạn thần kinh, rất nguy hiểm. Tu trong cảnh động sống như một người bình thường, ...

Đăng trong Tâm thư
Thứ tư, 17 Tháng 1 2018 08:51

Tạo Duyên Giáo Hóa Chúng Sanh (gốc)

Khi tu tập làm chủ bốn sự đau khổ: sinh, già, bệnh, chết xong, chúng tôi có những ước nguyện muốn đem những kinh nghiệm tu hành này dựng lại Chánh pháp của đức Phật, để giúp cho mọi người tu tập không còn lọt vào tà pháp ngoại đạo. Đó cũng là làm sống lại con đường tu tập giải thoát mà từ lâu đã bị kinh sách Phát triển dìm mất. Chính đó là mục đích của chúng tôi và mọi người đang tu hành theo Phật giáo đều mong ước. Chứng đạt chân lí của Phật giáo là chứng đạt tâm Bất Động, chớ không phải chứng đạt một cái gì khác lạ như mọi người đã từng nghĩ tưởng: nào là Phật tánh; nào là thần thông, phép thuật, tàng hình, biến hóa; nào là phóng hào quang, bay lên trời hay xuống địa ngục, v.v.. Mà chính tâm Bất Động là tâm vô lậu. Tâm vô lậu tức là chừng quả A La Hán.

Đăng trong Bút tích gốc
Thứ sáu, 12 Tháng 1 2018 09:25

Dục thiện, dục ác (Thiện Tâm)

Do không hiểu dục thiện và dục ác nên con không biết ly dục nào. Phải không con? Cái hiểu ly dục của con là cái hiểu của kiến giải ly hết ý thức ham muốn để trở thành con người không ham muốn. Theo con nghĩ: Người nào không ham muốn là Phật phải không? Nếu đức Phật ly hết lòng ham muốn như vậy thì đức Phật đâu có để lại giáo pháp và đạo đức nhân bản- nhân quả cho chúng ta ngày nay. Còn thương chúng sinh tức là còn dục muốn con ạ! Đó là dục thiện con có biết không? Con nên phân biệt dục gồm có hai loại: dục ác và dục thiện. Dục thiện là lòng ham muốn tu tập để được giải thoát ra khỏi mọi sự khổ đau trong cuộc đời và chấm dứt luân hồi; dục thiện là không làm khổ mình khổ người và khổ tất cả chúng sinh; ...

Thứ tư, 03 Tháng 5 2017 14:55

Xuất gia (Minh Đạo)

Bởi vậy, đạo Phật lấy đạo đức nhân bản - nhân quả để đưa con người từ khổ đau đến giải thoát; từ bất hòa đến hòa hợp; từ hung ác đến hiền lành; từ gian xảo đến thành thật; từ ghét bỏ đến thương yêu; từ hận thù đến tha thứ, v.v.. Đời sống xuất gia tu không khó, đời sống tại gia tu rất khó, nhưng người nào tránh tu tại gia (ly dục ly ác pháp) mà tu xuất gia thì rất khó ly dục ly ác pháp vì thiếu đối tượng, cho nên tu chỉ ức chế tâm vào định mà định ấy không phải là chánh định, nó là tà định. Đệ tử của Phật chia làm hai giới: Xuất gia và tại gia. Nếu không chuẩn bị những pháp môn tu hành của người “tại gia” mà vội bước vào cửa người “xuất gia” thì sự tu hành đó mất căn bản. Hiện giờ, các con xem giới “xuất gia” đạo chẳng ra đạo, đời chẳng ra đời, phải không các con?

Đăng trong Vấn đạo
Thứ ba, 27 Tháng 10 2015 17:23

Yếu Chỉ Tu Tập - Phần 2

Suy ngẫm rồi chứng đạo, biết cách suy ngẫm rồi, biết cách của mình để ngăn diệt tất cả chướng ngại pháp. Ngăn cái bị sanh, bị già, bị chết để cho mình sống trong cái vô sự. Bởi vì trong Tứ Diệu Đế các con thấy cái trạng thái, an lạc, vô sự đó là cái vô sanh, cái không bị già, bị chết. Thầy đã dạy rồi, chỉ cần mình xả cái kia là cái này hiện ra, chứ đâu phải là đem cái này mà gò bó ức chế nó để cho nó có cái cái này hoài… Tâm thanh thản, an lạc, vô sự mà cứ nhè trên đó mà tu tập trên thân tâm thì bị ức chế. Mình cứ xả cái này thì cái kia nó có, mà cái này chưa xả mà nó lòi ra thì xả nữa, mà hễ xả hết thì nó lòi ra hết, còn xả chưa hết thì nó che phủ lại thì mình cứ xả. Cho nên, mình cứ dừng ác pháp thì thiện pháp nó hiện ra, ...

Đăng trong Chép lời Thầy
Chủ nhật, 25 Tháng 10 2015 09:50

Vọng tưởng

Con tu như vậy không đúng cách nên vọng tưởng không dừng được. Muốn tu đúng thì con phải hiểu vọng tưởng từ đâu sanh? Vọng tưởng sanh ra từ gốc lòng ham muốn và các ác pháp. Muốn dứt trừ vọng tưởng thì con phải sống trong đạo đức nhân quả và tu Định vô lậu. Muốn sống đúng nhân quả và tu Định vô lậu có kết quả tốt có lợi ích lớn thì con phải tập sống đúng đời sống giới luật (chính là Thầy của con). Còn Định niệm hơi thở chỉ là một lộ trình tỉnh thức để thực hiện các loại thiền định. Nếu dùng Định niệm hơi thở ức chế tâm là sai, nên phải xả bỏ lối tu không đúng cách. 

Đăng trong Vấn đạo

Muốn diệt lòng dục không có pháp nào hơn pháp môn sống MỘT MÌNH. Bởi sống MỘT MÌNH thì dục không sai khiến chúng ta được nên nó bị triệt tiêu. Bởi vậy, hạnh sống MỘT MÌNH là một pháp môn diệt dục hơn tất cả các pháp môn khác. Vì thế, đức Phật tỉ mỉ dạy cho chúng ta biết có 42 tâm niệm phá hạnh sống MỘT MÌNH, đó là bốn mươi hai bài kệ CON TÊ NGƯU MỘT SỪNG. Khi chúng ta biết rõ như vậy thì những tâm niệm đó khởi lên chúng ta đều tác ý diệt sạch không để chúng sai khiến chúng ta. Nếu chúng ta cần mẫn siêng năng hằng giây, hằng phút, hằng giờ, hằng ngày, hằng tuần lễ, hằng tháng quyết tâm tiêu diệt chúng thì dục sẽ không thể ló đầu lên sai khiến chúng ta được.

Đăng trong Bút tích gốc
Thứ hai, 28 Tháng 9 2015 07:00

Sống Một Mình Như Con Tê Ngưu

Mỗi bài kệ CON TÊ NGƯU MỘT SỪNG là đã xác định được tâm niệm của những người tu hành theo Phật giáo, cho nên người nào sống như con TÊ NGƯU MỘT SỪNG thì tâm họ luôn luôn BẤT ĐỘNG, THANH THẢN, AN LẠC VÀ VÔ SỰ. Có sống được như vậy tâm mới không còn tham, sân, si, mạn, nghi nữa. Và tâm không còn tham, sân si mạn, nghi nữa thì mới thấy sự giải thoát chân thật của Phật giáo là chấm dứt khổ đau. Đúng vậy! Muốn sống NHƯ CON TÊ NGƯU MỘT SỪNG thì phải sống không có tâm niệm giận hờn, thương ghét, sợ hãi, v.v.. Còn có tâm niệm giận hờn, thương ghét và sợ hãi thì không thể nào sống MỘT MÌNH NHƯ CON TÊ NGƯU MỘT SỪNG. Bài kệ này đã dạy rất rõ chúng ta không còn nghi nan gì nữa.

Đăng trong Sách xuất bản
<123>
Trang1 của3