Bên Thầy học đạo (Minh Điền - Mỹ Châu)


Đánh dấu

Thông tin album

Phát hành Tháng 1 2006
Định dạng MP3
Dạng Vấn đạo
Được thêm vào Thứ năm, 03 Tháng 9 2015
Thể loại Tu sinh vấn đạo
Năm phát hành Tháng 9 2015
Đất nước Việt Nam
Pháp loại Chánh Pháp
Từ khóa (Tags) Không làm khổ mình khổ người Giới luật Ly dục ly ác pháp Tứ Niệm Xứ Thân Hành Niệm Định Niệm Hơi Thở Tưởng đức hạnh pháp đuổi bệnh Tĩnh giác Dẫn tâm vào đạo Bảy Giác Chi Thọ ấm ma Tâm không niệm Tu hành không khó Tâm định tĩnh Nhập thất Mê tín

Sơ lược

Album pháp âm đức Trưởng lão dạy cư sĩ Minh Điền và Mỹ Châu cách thức thiện xảo dẫn tâm vào đạo.

Thầy dạy về:

- Cách thức rèn luyện tĩnh giác, cách thức giữ tâm không niệm mà không bị ức chế, thiện xảo dẫn tâm.

- Cách phá Thọ ấm ma.

- Về Bảy giác chi.

- Định Niệm Hơi Thở.

- Thầy giải thích tại sao đức Phật tu 49 ngày mà Thầy phải tu tới 6 tháng?

- Giới luật còn là đạo Phật còn.

- Giữ đúng hạnh thì tu hành không khó.

- Cách thức ly dục ly ác pháp: ly tức là không làm theo ý muốn của nó, tâm không sai bảo được mình tức là ly dục.

- Kinh nghiệm tu tập Tứ Niệm Xứ

- Tâm định tĩnh, không phóng dật thì 7 Giác Chi xuất hiện.

- Thầy kể kinh nghiệm tu tập của Thầy, động viên tu sinh ráng tu tập trong một đời này.

- Cách thức phá tưởng, đuổi cảm thọ

....

 

Trích đoạn:

Hỏi: Kính bạch Thầy Mỹ Châu xin Hòa thượng chỉ dạy cho con: thiện xảo cách nào để tập trung cao độ sự tĩnh giác?

Đáp: Cái sự tập trung cao độ của đạo Phật là cách thức thiện xảo để dẫn tâm thôi, chứ không phải mình tập trung vào một đối tượng để mình chú tâm, cho nên cái đó gọi là thiện xảo. Còn cái mà mình tập trung ức chế, thí dụ như mình nương vào hơi thở mình cố gắng mình tập trung trong hơi thở để không có niệm khởi, cái đó không phải là thiện xảo mà ức chế tâm. Còn cái thiện xảo của đạo Phật rất khéo mà đức Phật đã dạy trong đề mục của Định Niệm Hơi Thở, thí dụ như muốn cái tâm yên tịnh, đừng có cái niệm khởi, nếu mình muốn như vậy thì mình phải làm đúng cách của nó, nó sẽ không có niệm nhưng mà cái gốc của cái niệm khởi ra thì nó còn chứ nó chưa phải hết. Do mình sống hàng ngày mình ly được tâm tham, sân, si của mình, tức là ly dục ly ác pháp thì cái đó là cách thức tu để ly.

Còn bây giờ là cách thức thiện xảo để làm cho cái tâm nó tập trung, không có niệm, cho nên trong đề mục thứ 6 Định Niệm Hơi Thở, đức Phật có dạy cách thiện xảo. Thí dụ như mình muốn tâm của mình an tịnh, nó không có niệm thì mình có phương pháp để làm cho tâm mình an ổn, thì phương pháp đó đức Phật nói, lấy ý thức của mình nhắc cái tâm của mình: “An tịnh thân hành tôi biết tôi hít vô, an tịnh thân hành tôi biết tôi thở ra”, mình cứ 5 hơi thở hay là 10 hơi thở nhắc một lần thì mình cứ nhắc, nhắc thời này nó chưa hết, thời sau nó hết hoặc thời sau nữa nó sẽ hết.

Không niệm, không phải là mình dẫn cái tâm vào chổ không niệm đó để rồi nó hoàn toàn nó ly dục ly ác pháp, mà chính cái chổ không niệm đó để cái tâm của mình, cái thân của mình nó thanh tịnh không niệm. Khi mà thân, tâm thanh tịnh không niệm thì mình dùng phương pháp tác ý: “Quán ly tham”, “Quán vô ngã” thì bây giờ ngầm ở trong đó nó làm cho ngũ triền cái tức là tham, sân, si, mạn, nghi của mình, 5 cái màn che nó bị phá nát, đổ vỡ màn che đi để làm cho tâm mình thanh tịnh hoàn toàn. Năm màn ngăn che này gọi là ngũ triền cái.

Cho nên, khi dẫn đề mục thứ 6 trong Định Niệm Hơi Thở thì cái tâm nó đến không có vọng tưởng, nghĩa là người mới tu thì chúng ta hơi khó, nhưng mà người tu lâu rồi chúng ta chỉ nhắc chút xíu nó sẽ không có niệm và đồng thời suốt thời gian mình tu nó không có niệm đâu, đó là cách thức thiện xảo bằng phương pháp huấn luyện tâm. Ví dụ như Thầy ngồi kiết già, Thầy muốn không niệm mà Thầy tập trung trong hơi thở thì Thầy dùng đối tượng đó Thầy ức chế nó, còn trái lại Thầy không ức chế nó, để cho tự nhiên hơi thở ra vô mình biết hết sức tự nhiên chứ không tập trung gôm vô, con hiểu không? Do như vậy mà “An tịnh tâm hành tôi biết tôi hít vô, an tịnh tâm hành tôi biết tôi thở ra”, tâm hành là cái tâm của mình nó có hai hoạt động, hoạt động tịnh và hoạt động động.

Hoạt động động thì nó có cái niệm, còn hoạt động tịnh thì nó không niệm. Cho nên, mình bảo “an tịnh” tức là nó phải thanh tịnh không có niệm, phải an ổn, nó không có lăng xăng. Cho nên vì vậy mà bảo: “An tịnh tâm hành tôi biết tôi hít vô, an tịnh tâm hành tôi biết tôi thở ra” thì cái hít vô và thở ra là vấn đề phụchính phương pháp tác ý “an tịnh” là cái chính, cho nên luôn luôn mình phải nhắc, nhắc đến khi nó thuần thục thì nhắc nó một lần, hai lần thì bắt đầu nó không có niệm, con ngồi suốt 30 phút hay một giờ, không bao giờ có cái niệm vô, đó là cái thiện xảo để tâm nó không có niệm.

Nhưng khi mà chúng ta thiện xảo được rồi thì bắt đầu chúng ta mới “Quán vô ngã tôi biết tôi hít vô, quán vô ngã tôi biết tôi thở ra”. Cái ngã của mình ngầm nó chấp chặt lắm, cái thân kiến nó chấp chặt lắm, cho nên vì vậy khi cái tâm của mình hoàn toàn không có niệm, nó hết niệm rồi. Đề mục thứ 6 nó làm cho tâm chúng ta không có niệm nữa, thì bây giờ chúng ta mới quán ly tham, quan ly sân, quán vô ngã, quán thân này không phải của ta thì lúc mấy giờ nó mới có hiệu quả. Còn cái tâm mình nó còn lăng xăng thì nó không hiệu quả, con hiểu chổ đó chưa? Con đường đi của đạo Phật là như vậy!

Cho nên, khi tới đề mục thứ 17, tức là quán ly tham, quán ly sân cho nó ly tham, sân, si, vô ngã,… tất cả đều là vô ngã, không còn cái gì mà dính mắc ở trong cái thân kiến của mình nữa hết rồi thì lúc bấy giờ tâm nó sẽ định tĩnh. Tâm định tĩnh thì trong đề mục thứ 17 đức Phật dạy: “Với tâm định tĩnh tôi biết tôi hít vô, với tâm định tĩnh tôi biết tôi thở ra” thì cái hiện tượng tâm định tĩnh nó có hiện trạng thái trên đề mục đó, nhưng khi đó chúng ta lại chuyển nó qua thân hành niệm. Thân hành niệm là hành động làm theo lệnh truyền, cứ như vậy mình tập cho nó quen từng hành động để cấu kết nó thành cỗ xe, do đó tâm nó sẽ bám chặt ở trên thân hành đó, nó định tĩnh trên thân hành đó vì vậy mà bảy cái giác chi nó xuất hiện ra đủ.

Đó là cách thức thiện xảo mình tu như vậy là cái lối mình thiện xảo để cho nó không có niệm để cho mình quán ly tham, quán ly sân, quán vô ngã,… cho ngầm ở trong đó nó tạo thành ý thức lực, ý thức lực nó ngầm quét ra. Cho nên, người tu thì người ta bền chí, người ta không có lo nó có niệm. Bây giờ, “An tịnh tâm hành tôi biết tôi hít vô, an tịnh tâm hành tôi biết tôi thở ra” nó vẫn có niệm chứ chưa phải hết, nhưng mình cứ bền chí đi mình sẽ nhắc, rồi nó sẽ hết. Mình tin rằng, đức Phật dạy cái pháp này giúp cho cái tâm của mình không còn niệm, chớ không phải ức chế. Cho nên, mình cứ thiện xảo trên cái pháp mình cứ nhắc hoài, ngày nay mình tu, ngày mai mình tu thì bỗng dưng sao nó lại rỗng rang. Cái đầu óc nó rỗng rang, bởi vì mình nhắc cái nó bắt đầu an tịnh rồi, nó rỗng rang, cái tâm nó không phóng dật ra, thì lúc bấy giờ con mới tác ý: “Quán ly tham tôi biết tôi hít vô, quán ly tham tôi biết tôi thở ra”, thì lúc bấy giờ cái năng lực ly tham con thấy nó rất mạnh vì bây giờ cái tâm nó thanh tịnh rồi. Bởi vì nó không có niệm thì nó đang ở trong cái dạng vô niệm rồi, nó thanh tịnh thì mình quán ly tham, quán ly sân nó có cái lực hơn là tâm mình còn niệm. Thì như vậy, cách thức đó gọi là thiện xảo.

...

 

p/s: Bài pháp này do cư sĩ Minh Điền thưa hỏi về các trạng thái tu tập của cư sĩ Mỹ Châu, và có một số Phật tử Nghệ An, tu sinh khác cũng vấn đạo, trình pháp, vào ngày 06/01/2006, tại Tu viện Chơn Như.

 

Ý kiến

Đánh giá tổng thể (0)

0 trên 5 stars

Để lại ý kiến của bạn

Góp ý kiến như là khách

0
Ý kiến của bạn phải chịu kiểm duyệt của quản trị viên.
terms and condition.
  • Không có ý kiến nào
Hits 2167
Khai thị đạo pháp (Mồng 1 Tết 2006) « Khai thị đạo pháp (Mồng 1 Tết 2006) TRƯỞNG LÃO THÍCH THÔNG LẠC MP3 Chronology Sự hiểu biết không khổ đau (Pt Hà nội) » Sự hiểu biết không khổ đau (Pt Hà nội)

Danh mục Pháp âm