Trong kiếp này cháu gặp nhiều điều không may mắn, cuộc sống hiện tại có nhiều điều bất an, đó là do kiếp trước cháu gieo duyên chẳng lành mà tạo thành quả cho đời nay, do đó khi sanh ra làm người cháu phải gặp nhiều hoàn cảnh và những đối tượng không như ý, để trả quả khiến cho cháu cuộc đời lỡ dở và nhiều khổ đau. Cháu nên hiểu và chấp nhận mình là một người đang thiếu nợ, mà đã chấp nhận mình là một người thiếu nợ thì phải chấp nhận trả nợ, chấp nhận trả nợ thì phải vui lòng mà trả nợ, có vui lòng trả nợ thì nợ mới dứt, còn nếu cháu không vui mà trả nợ thì làm sao nợ dứt được phải không cháu? Trả nợ mà không vui tức là vừa trả mà cũng vừa vay, cháu có nhận ra điều này không? 

Đăng trong Tâm thư

Suy nghĩ như người phương Tây không đúng con ạ! Người già cần phải nghỉ ngơi, không nên suy nghĩ nhiều. Muốn không suy nghĩ nhiều thì phải có phương pháp ngăn và diệt những niệm quá khứ và tương lai. Người già thường ở không, nên đầu óc hay suy nghĩ nhiều về hồi ức những chuyện đã qua, rồi lo buồn, sầu khổ, nuối tiếc và lo lắng tuổi già yếu không làm được những gì. 2-  Con hiểu TÂM BẤT ĐỘNG là tâm như gốc cây, như cục đất, có nghĩa là tâm không khởi nghĩ một niệm nào. Đó là con đã hiểu sai. TÂM BẤT ĐỘNG có nghĩa là các ác pháp không làm cho tâm tức giận, phiền não, buồn thương, sợ hãi, v.v.. Cho nên, khi thấy người ăn mày nghèo khổ con vẫn nghĩ ngợi giúp người bất hạnh, ...

Đăng trong Tâm thư

Nhân quả quá khứ là nền tảng cho nhân quả hiện tại, con gặp được Phật pháp quá muộn và tu tập chưa được bao nhiêu, do đó con chưa chuyển được nhân quả quá khứ nên phải thọ khổ như ngày hôm nay. Với trí hữu hạn mà muốn hiểu nhân quả quá khứ thì con sẽ hiểu bằng tưởng, mà hiểu bằng tưởng thì không đúng, nhân quả quá khứ phải hiểu bằng trí vô hạn thì mới cụ thể. Hiện tại nhân quả mình tốt thì vị lại sẽ được hưởng phước báu có thân ít bệnh tật, cơm ăn áo mặc dư thừa. Nhân quả quá khứ không tốt nên hiện đời có thân phải chịu bệnh tật khổ đau mà không ai thoát khỏi.

Đăng trong Tâm thư

Nhân quả không phải trong một đời, đời nay chúng ta thấy ở hiền lành rất tốt, nhưng mà cái nhân đời trước chúng ta gieo được quả lành đó cho nên đời nay chúng ta sanh vào gia đình nào đó, nhưng quả đời trước chúng ta trả chưa hết. Tức là Đức Phật nói: “Có người sanh ra trong thiện pháp mà lại sống ác pháp” như mấy đứa con này nó sanh ra trong gia đình có người cha hiền lành mà sống ác pháp; “Có người sống trong ác pháp mà lại thiện pháp” thì cái ông này đời trước ông sống trong ác pháp mà ông đã từng gieo được thiện pháp. Nhưng mà trong ác pháp đó nó tạo cái nhân quả ông còn nợ một số người cho nên sau này ông phải trả tiếp tục những đứa con đó, con hiểu chưa? 

Đăng trong Vấn đạo

Luận về nhân quả là phải luận về nhân quả hiện tại thì mọi người không có nghi ngờ vì nhân ở đâu thì quả phải ở đó liền, ai ai cũng nhận ra rõ ràng vì rất cụ thể nên ai cũng phải tin. Còn luận về nhân quả quá khứ nối tiếp với nhân quả hiện tại như các nhà Đại thừa ở trong thấy tàng thức thì những người có kiến thức họ không tin. Bởi vì chúng ta còn trí hữu hạn chưa phải là trí vô hạn thì chúng ta đừng nên hiểu do kiếp trước giết người mà kiếp này người giết lại, mà phải hiểu nhân quả quá khứ là những duyên để gặp nhau ở kiếp này, nói rõ hơn nhân quả quá khứ là mảnh đất để cho nhân quả hiện tại sanh sôi nảy nở ra bông kết quả. Còn cay đắng, ngọt bùi là do trí tuệ con người gieo hạt giống hiện tại, nếu hạt giống hiện tại thiện thì quả phải lành, nếu hạt giống hiện tại ác thì quả phải khổ đau.

Đăng trong Vấn đạo
Chủ nhật, 13 Tháng 9 2015 07:00

Mười Hai Nhân Duyên

Từ xưa đến giờ, các nhà học giả triển khai 12 nhân duyên theo lối mòn của nhau, họ là những người tu hành chưa đến nơi, đến chốn, sự tu hành của họ phần nhiều rơi vào thiền tưởng nên phát triển tưởng tuệ. Từ đó, giáo pháp của đức Phật họ đều suy tưởng qua tưởng tuệ này, nên giảng kinh thuyết pháp không giảng nổi (triển khai) pháp hành, phần nhiều là lý luận suông và giảng sai ý Phật. Họ đã chia 12 nhân duyên thành 3 thời gian quá khứ, hiện tại và vị lai, đó là lối lý luận theo tưởng pháp không đúng nghĩa của 12 nhân duyên. Trong ngũ duyên hay còn gọi là ngũ uẩn gồm có: 1-       Sắc; 2-     Thọ; 3-     Tưởng; 4-   Hành; 5-     Thức. Đó là đức Phật dạy về ngũ uẩn chỉ cho cái thân con người gồm có năm duyên hợp lại...

Đăng trong Vấn đạo