Thứ năm, 12 Tháng 4 2018 09:31

Đạo Đức Nhân Quả - Tập 1

Thiên Đàng, Cực Lạc hay Niết Bàn không phải ở trong các tôn giáo mà ở nơi tâm hồn con người có đạo đứcChỉ có một loại đạo đức, đó là đạo đức không làm khổ mình khổ người, không làm khổ mình khổ người tức là Thiên Đàng, Cực Lạc, Niết Bàn. Đạo đức không làm khổ mình, khổ người tức là đạo đức nhân quả. Nói đến đạo đức tức là nói đến hành động thân, miệng, ý của chúng ta. Bởi vì tất cả đạo đức đều xuất phát từ nơi ba chỗ này. Có đạo đức hay không có đạo đức là do ba chỗ này. Ba chỗ này là đường đi của nhân quả, nói đến nhân quả tức là nói đến thiện và ác. Ác là làm khổ mình khổ người, thiện là không làm khổ mình khổ người. Do đó nó mới có cái tên đạo đức nhân quả tức là đạo đức không làm khổ mình, khổ người...

Tìm đến đức Thầy, được nghe Thầy giảng, giải thích về nghiệp và nhân quả: “Quả khổ chúng sanh hôm nay là do gieo nhân xấu, nhân ác trong quá khứ”, tôi giựt mình bừng tỉnh! Các nhà tiên tri ở phương Tây như Rốt-ca-đa-but, và Trạng Trình, Khổng Minh, Quản Lộ, Trần Đoàn… cũng chỉ là những bậc có khả năng phát hiện ra cái quả mà không hiểu nguyên nhân tại sao lại xảy ra như vậy, không ai trong các ngài nói số phận, định mệnh đó do đâu mà thành? Đến khi nghe Đức Thầy giảng nhân quả tôi bừng tỉnh. Lâu nay khắc khoải tìm hiểu thuyết định mệnh, số phận, thượng đế hay đấng tối cao đã  ban cho mỗi con người một số phận. Suy tư về thượng đế, đấng tối cao rất vô tư công bằng, đã ban cho mà sao trước mắt lại có người giàu kẻ nghèo; ...

Đăng trong Bài làm

Đức Phật có dạy: “Con người là thừa tự nhân quả” và nếu muốn biết nhân quá khứ hãy nhìn quả hiện tại mà ta gặp phải, cũng như hãy xem những gì chúng ta đang làm đây mà biết được quả tương lai. Con nhìn lại bản thân: thấy trong cuộc sống mình luôn phải chứng kiến cảnh dối gian, thất hứa, nói thêm, nói bớt, nói lật lọng, nói vu oan, nói những lời hung ác... thì con biết chắc chắn trong quá khứ con đã từng tham gia tất cả những việc đó rồi, không việc nào con không có mặt, nên giờ này con mới chứng kiến nhiều chuyện quá!

Đăng trong Bài làm

Người đời thường bảo: “Chết vì cái miệng”. Tại sao cái miệng độc hại đến như thế? Trong kinh Thập Thiện: nhân quả của thân hành có hình tướng rõ ràng, còn về khẩu hành chỉ có lời nói, nói ra gió thoảng bay đi, không để lại dấu vết cụ thể nào, thế mà rất có ảnh hưởng tai hại làm người khác đau khổ, có khi đi đến quyên sinh, nếu khi chúng ta nói ra không kịp suy nghĩ. Bốn nhân ác về khẩu hành trong kinh Thập Thiện là: nói dối, nói lời thêu dệt, nói lưỡi đôi chiều, nói lời hung dữ sẽ trổ quả ác trùng trùng, thế nên Phật dạy nên tránh để đem lợi lạc cho mọi người. Về nói dối tại sao ta phải nói dối? Người thiếu đạo đức, tham danh, tham lợi, … hoặc ích kỷ, khoe khoang, muốn mọi người chú ý đến mình, cái ta quá lớn ”,

Đăng trong Bài làm