Thứ ba, 17 Tháng 4 2018 09:57

Người tu làm chủ cái gì?

Có người sẽ hỏi: “Người tu hành chứng đạo, làm chủ sanh, già, bệnh chết, cớ sao còn bị phiền não, bị già, bệnh chết, và bị tai nạn?”. Thưa quý vị, ở đây chúng tôi nói bậc tu hành chứng đạo chỉ làm chủ sanh, già, bệnh, chết, chớ không làm chủ cái thân giả tạo, vô thường, duyên hợp. Do đó, làm chủ sanh, già, bệnh, chết ở phần thứ nhất là làm chủ tâm, tâm bất động trước cảnh sanh, già, bệnh, chết; phần thứ hai là làm chủ những trạng thái sanh, già, bệnh, chết xảy đến cho thân, tức là trực tiếp tịnh chỉ các trạng thái đau khổ của sanh, già, bệnh, chết. Ta không thể ngăn chặn sanh, già, bệnh, chết, hoặc tai nạn không xảy đến với thân này, vì thân này là thân nhân quả nên những điều thiện ác mà ta đã tạo ra từ trước thì ta phải nhận lấy hậu quả mà thôi.

Đăng trong Tâm thư
Thứ hai, 12 Tháng 12 2016 07:53

Trau dồi Tứ vô lượng tâm

Tâm có một giá trị hay không là do ở chỗ rộng hẹp của nó. Muốn tâm có giá trị thì phải trau dồi, tập sống được như tâm Phật, tâm thương chúng sanh rộng lớn vô bờ, vô biên. Tứ là bốn, Vô Lượng Tâm là bốn tâm rộng lớn mênh mông, phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể lường, tính được. Đó là Tứ Vô Lượng Tâm, là cái nghĩa của nó, là cái tâm rộng lớn phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể tính lường được chỗ nào hết, nghĩa là vô bờ bến. Vô lượng tâm là tâm vô cùng rộng lớn, thoát ra khỏi mọi sự ràng buộc các dây mơ rễ má của mọi tâm lý tình cảm, thương ghét, giận hờn, tị hiềm, kiêu căng, nghi ngờ, ngã mạn của phàm phu, phá vỡ tà kiến, thân kiến, chấp kiến trước mọi trí tuệ mê mờ, lầm lạc.

Đăng trong Chép lời Thầy

Làm người ai cũng phải tìm cho mình một phương pháp sống. Một phương pháp sống như thế nào để đời sống của mình không làm khổ mình, không làm khổ người và không làm khổ cả hai. Một phương pháp sống không làm khổ mình, không làm khổ người và không làm khổ cả hai là một phương pháp sống có nghệ thuật, sống có đạo đức nhân bản - nhân quả theo đúng tiêu chuẩn chương trình giáo dục đào tạo của lớp học NGŨ GIỚI. Lớp học NGŨ GIỚI là lớp học đầu tiên của chương trình giáo dục đào tạo đức hạnh của Phật giáo tại tu viện Chơn Như đang giảng dạy về đạo đức hiếu sinh ý hành, thân hành, khẩu hành. Đây là một nghệ thuật sống làm chủ thân tâm, ...

Học đạo đức hiếu sinh mà không biết áp dụng đức hiếu sinh vào đời sống hằng ngày thì đó là học chơi, học để cho biết, chứ học như vậy không có lợi ích gì, nếu có lợi ích cũng chỉ bằng một phần mười. Cho nên, học đạo đức cần phải biết áp dụng thực hành vào đời sống hằng ngày thì mới có lợi ích thiết thực cho mình, cho người và cho tất cả muôn loài chúng sinh. Tập sách “Áp dụng đức hiếu sinh vào đời sống hằng ngày” của nhiều tác giả tu sinh tại Tu Viện Chơn Như đã nói lên được sự quyết tâm áp dụng đạo đức hiếu sinh vào bản thân của mình để không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Những sự áp dụng này rất thực tế và cụ thể, vì thế chúng tôi cho in thành sách để những ai hữu duyên gặp được sách đạo đức này sẽ áp dụng vào đời sống, ...

Đức Phật có dạy: “Con người là thừa tự nhân quả” và nếu muốn biết nhân quá khứ hãy nhìn quả hiện tại mà ta gặp phải, cũng như hãy xem những gì chúng ta đang làm đây mà biết được quả tương lai. Con nhìn lại bản thân: thấy trong cuộc sống mình luôn phải chứng kiến cảnh dối gian, thất hứa, nói thêm, nói bớt, nói lật lọng, nói vu oan, nói những lời hung ác... thì con biết chắc chắn trong quá khứ con đã từng tham gia tất cả những việc đó rồi, không việc nào con không có mặt, nên giờ này con mới chứng kiến nhiều chuyện quá!

Đăng trong Bài làm

Chúng con thường xem mọi người là những đối tượng của mình để tu tập. Nếu lỡ họ có gây ra việc gì, chúng con xem mình có bao dung chưa? Có thật thoải mái chưa? Và mình có câu xin lỗi chân thành hay lời cảm ơn vui vẻ không? Nếu thấy nét mặt sa sầm hay lạnh lùng thì nín thing và tìm cách chúng con phải làm thế nào để hóa giải khiến cho người khác vui, mình cũng vui? Cuộc đời tu thật khó, không phải dễ, vì con người sống bằng thói quen nên chứng nào, tật nấy khó bỏ. Khi con nhận thấy ai ai cũng có ánh mắt trìu mến, lời nói thân thương và nụ cười hoan hỷ thì lúc đó con mới thấy an lòng. Nhưng muốn có được như vậy thì con phải nhẫn nhục, phải hạ mình.

Thứ sáu, 27 Tháng 11 2015 14:31

Giới thiệu pháp Thân Hành Niệm

ĐẠO là những pháp môn tu tập để làm chủ bốn sự đau khổ của kiếp người. Pháp tu tập đó gọi là THÂN HÀNH NIỆM.THÂN HÀNH NIỆM là một pháp môn lấy thân hành mà tu tập như: ĐI, ĐỨNG, NẰM, NGỒI, HÍT, THỞ, ĐƯA TAY, DUỖI CHÂN, NHÌN, LIẾC, NGÓ, SUY TƯ, NGHĨ NGỢI. Khi tất cả những thân hành này được kết hợp tạo thành một CỖ XE KIÊN CỐ, được kết hợp tạo thành một CĂN CỨ ĐỊA thì tất cả những ác pháp HÔN TRẦM, THÙY MIÊN, VÔ KÝ, NGOAN KHÔNG VÀ VỌNG NIỆM đều bị diệt sạch. Pháp THÂN HÀNH NIỆM này tuỳ theo THÂN HÀNH mà chia ra làm tám lớp tu tập như sau:

Đăng trong Học tập

Con muốn hỏi tâm nghi trong ngũ triền cái tham, sân, si, mạn, nghi. Nghi ở đây là ác pháp, vậy nghĩa của nó là như thế nào? Nghi ngờ là cái gì chưa rõ, chưa hiểu nên mới nghi ngờ. Còn đã rõ, đã hiểu thì không nghi ngờ. Con đã hiểu nghĩa này chưa? “Không tin” và “cảnh giác” là không có “nghi ngờ” trong đó, vì “không tin” và “cảnh giác” là biết rõ chứ không phải chưa biết rõ. Ví dụ 1: Biết người ta xấu ác thì còn nghi chổ nào? Nên cảnh giác với những người xấu ác. Ví dụ 2: Biết rõ kinh sách Đại Thừa không phải của Phật thuyết nên không tin, chứ đâu phải nghi ngờ. Nghi ngờ là ác pháp cho nên không bao giờ ai gọi nó là Đức Nghi Ngờ, nhưng không tin và cảnh giác là hai đức: Đức Không Tin và Đức Cảnh Giác. 

Qua đường đi nhân quả khẩu hành, chúng con nhận thấy người có tâm từ luôn luôn có lời nói ôn tồn, nhã nhặn, mang đậm tình yêu chân thật làm cho đối tượng ấm lòng, dễ cởi mở, chấp nhận với niềm vui trọn vẹn, tan biến những lo âu, … đó là những lời ái ngữ, trong đạo Phật gọi là chánh ngữ, một lớp trong Bát Chánh Đạo. Ngược lại cũng là lời ái ngữ có tính cách tâng bóc, vuốt ve, có hậu ý lợi dụng khiến người khác xiêu lòng làm theo ý mình để mình thu được lợi, đây là loại ái ngữ ẩn tà ý vì làm hại người. Nên chúng ta luôn luôn cảnh giác hai loại ái ngữ này: một mang theo tình thương chân thật; một với ý đồ tham lam, bóc lột. Ái ngữ đầu tiên thường xuất phát ở người có tâm từ, tâm hoan hỷ, tâm tha thứ, … 

Đăng trong Bài làm

Người đời thường bảo: “Chết vì cái miệng”. Tại sao cái miệng độc hại đến như thế? Trong kinh Thập Thiện: nhân quả của thân hành có hình tướng rõ ràng, còn về khẩu hành chỉ có lời nói, nói ra gió thoảng bay đi, không để lại dấu vết cụ thể nào, thế mà rất có ảnh hưởng tai hại làm người khác đau khổ, có khi đi đến quyên sinh, nếu khi chúng ta nói ra không kịp suy nghĩ. Bốn nhân ác về khẩu hành trong kinh Thập Thiện là: nói dối, nói lời thêu dệt, nói lưỡi đôi chiều, nói lời hung dữ sẽ trổ quả ác trùng trùng, thế nên Phật dạy nên tránh để đem lợi lạc cho mọi người. Về nói dối tại sao ta phải nói dối? Người thiếu đạo đức, tham danh, tham lợi, … hoặc ích kỷ, khoe khoang, muốn mọi người chú ý đến mình, cái ta quá lớn ”,

Đăng trong Bài làm
<12>
Trang1 của2