Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Chủ nhật, 26 Tháng 5 2019 22:46

Lòng thương yêu

Bởi có người nghiên cứu Đạo Phật, đến chỗ dạy về “ái kiết sử” hay “sống không nhà cửa, không gia đình” hoặc “ghét cũng khổ, thương cũng khổ” thì người ta hiểu ngay là Đạo Phật DIỆT LÒNG THƯƠNG YÊU. HIỂU NHƯ VẬY LÀ HIỂU SAI, hiểu sai thì ta tu hành chẳng có kết quả. NGƯỜI KHÔNG CÓ LÒNG THƯƠNG YÊU THÌ CHÚNG TA SẼ TRỞ THÀNH CÂY ĐÁ. Nếu một người tu mà DIỆT LÒNG THƯƠNG THÌ HỌ là người KHÔNG CÓ ĐẠO ĐỨC, đạo đức đối với con người và đạo đức đối với mọi loài chúng sanh. Nếu con người không có LÒNG THƯƠNG YÊU thì hành tinh này sẽ bị hủy diệt, nhờ thương yêu mà con người không hủy diệt hành tinh này.

Đăng trong Bao la tình thầy

Này các thầy! Thầy dạy giáo án này là nhằm phục hồi giáo pháp chơn chính của đạo phật, có đầy đủ lý pháp và hành pháp để giúp cho mọi người tự thắp đuốc lên mà đi, không còn lầm đường lạc lối. Mục đích của nó là cho quý thầy biết pháp nào là bất thiện, pháp nào là thiện. Pháp bất thiện thì hãy cố gắng từ bỏ vì nó đưa lại sự khổ đau cho mình cho người, chứ không phải đem ra để quý thầy thấy cái sai cái đúng của thế gian rồi lấy cái chỗ này để tranh luận, chỉ trích, bài bác, chống đối người ta thì điều đó là pháp ác chứ không phải pháp thiện nữa và quý thầy là những người ác pháp chứ không phải là người thiện pháp đâu. Phải hiểu như vậy mới biết được tâm trạng của Thầy khi giảng dạy giáo án này...

Đăng trong Tâm thư
Chủ nhật, 14 Tháng 10 2018 14:22

Nhân quả - (Minh Hoàng)

Một hành động giết hại và ăn thịt chúng sanh tức là một nhân ác. Một nhân ác thì phải trả nhiều quả khổ. Vì thế, quả giết hại và ăn thịt chúng sanh thì phải nhận lấy quả khổ đau bệnh tật, nhiều thứ bệnh tật, chứ không phải một thứ bệnh tật và còn tai nạn nữa, không phải một tai nạn mà nhiều tai nạn không thể tính hết được. Trong những quả khổ đau ấy lại có những nhân từ trường nghiệp ác để tiếp tục tái sinh ra những loài vật đã bị giết hại và ăn thịt. Cho nên, một người ăn thịt gà là nhân, nhưng nhân ăn thịt gà này không phải sinh làm một con gà mà sinh ra nhiều con gà; giết hại và ăn thịt chúng sanh bao nhiêu thì phải sinh ra bấy nhiêu và còn nhiều hơn nữa.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ năm, 12 Tháng 4 2018 09:31

Đạo Đức Nhân Quả - Tập 1

Thiên Đàng, Cực Lạc hay Niết Bàn không phải ở trong các tôn giáo mà ở nơi tâm hồn con người có đạo đứcChỉ có một loại đạo đức, đó là đạo đức không làm khổ mình khổ người, không làm khổ mình khổ người tức là Thiên Đàng, Cực Lạc, Niết Bàn. Đạo đức không làm khổ mình, khổ người tức là đạo đức nhân quả. Nói đến đạo đức tức là nói đến hành động thân, miệng, ý của chúng ta. Bởi vì tất cả đạo đức đều xuất phát từ nơi ba chỗ này. Có đạo đức hay không có đạo đức là do ba chỗ này. Ba chỗ này là đường đi của nhân quả, nói đến nhân quả tức là nói đến thiện và ác. Ác là làm khổ mình khổ người, thiện là không làm khổ mình khổ người. Do đó nó mới có cái tên đạo đức nhân quả tức là đạo đức không làm khổ mình, khổ người...

Suy nghĩ như người phương Tây không đúng con ạ! Người già cần phải nghỉ ngơi, không nên suy nghĩ nhiều. Muốn không suy nghĩ nhiều thì phải có phương pháp ngăn và diệt những niệm quá khứ và tương lai. Người già thường ở không, nên đầu óc hay suy nghĩ nhiều về hồi ức những chuyện đã qua, rồi lo buồn, sầu khổ, nuối tiếc và lo lắng tuổi già yếu không làm được những gì. 2-  Con hiểu TÂM BẤT ĐỘNG là tâm như gốc cây, như cục đất, có nghĩa là tâm không khởi nghĩ một niệm nào. Đó là con đã hiểu sai. TÂM BẤT ĐỘNG có nghĩa là các ác pháp không làm cho tâm tức giận, phiền não, buồn thương, sợ hãi, v.v.. Cho nên, khi thấy người ăn mày nghèo khổ con vẫn nghĩ ngợi giúp người bất hạnh, ...

Đăng trong Tâm thư

Các con có nghe Phật dạy tu tập thiền định không? Tu tập thiền định của Phật giáo là NGĂN ÁC DIỆT ÁC PHÁP, SINH THIỆN TĂNG TRƯỞNG THIỆN PHÁP, có nghĩa là các con sống trong các pháp dù thiện hay ác mà không bị pháp nào làm tâm các con dao động được, đó là các con đang tu tập thiền định, chứ không phải ngồi trong thất ức chế tâm cho hết vọng tưởng là tu tập thiền định, tu tập như vậy là tu tập tà thiền, tà định. Tu trong cảnh động không bị ức chế tâm mà còn có lợi ích cho mình, cho người. Còn tu trong cảnh tịnh, chỉ có lợi ích cho mình nhưng phải sống độc cư trọn vẹn, nếu không sống độc cư trọn vẹn thì bị ức chế tâm lọt vào các pháp tưởng dễ rối loạn thần kinh, rất nguy hiểm. Tu trong cảnh động sống như một người bình thường, ...

Đăng trong Tâm thư
Thứ sáu, 12 Tháng 1 2018 09:25

Dục thiện, dục ác (Thiện Tâm)

Do không hiểu dục thiện và dục ác nên con không biết ly dục nào. Phải không con? Cái hiểu ly dục của con là cái hiểu của kiến giải ly hết ý thức ham muốn để trở thành con người không ham muốn. Theo con nghĩ: Người nào không ham muốn là Phật phải không? Nếu đức Phật ly hết lòng ham muốn như vậy thì đức Phật đâu có để lại giáo pháp và đạo đức nhân bản- nhân quả cho chúng ta ngày nay. Còn thương chúng sinh tức là còn dục muốn con ạ! Đó là dục thiện con có biết không? Con nên phân biệt dục gồm có hai loại: dục ác và dục thiện. Dục thiện là lòng ham muốn tu tập để được giải thoát ra khỏi mọi sự khổ đau trong cuộc đời và chấm dứt luân hồi; dục thiện là không làm khổ mình khổ người và khổ tất cả chúng sinh; ...

 

Thiền định của đạo Phật không khó mà khó là ở chỗ sống đúng Giới luật, Đức hạnh làm người không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Vì thế, khi mới vào đạo tu hành thì đức Phật dạy: Năm giới và thường nhắc nhở chúng ta: “Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành” hoặc khuyên răn: “Ngăn ác diệt ác pháp, sanh thiện tăng trưởng thiện pháp”. Những lời dạy trên đây là những lời dạy đạo đức nhân bản làm người, không làm khổ mình, khổ người; những lời dạy này quá thiết thực và cụ thể lợi ích cho mình, cho người, cho xã hội và cho loài người trên hành tinh này; nó mang đến cho con người một hạnh phúc, an vui của kiếp sống làm người tuyệt vời, mà đức Phật gọi là giải thoát. Cho nên, đạo Phật là đạo giải thoát là vậy.

Đăng trong Bút tích gốc
Thứ sáu, 23 Tháng 10 2015 16:11

Thời Khóa Tu Tập Thời Đức Phật

Xưa đức Phật đã thành lập thời khóa biểu này cho chúng Tỳ kheo Tăng cũng như Tỳ kheo Ni tu tập, chúng tôi xét thấy không có lỗi thời mà còn rất phù hợp vào thời đại của chúng ta lúc mọi người đang hướng tâm về thiền định. Thiền định theo trong thời khóa biểu này là thiền định xả tâm,còn tất cả các loại thiền định của quí vị đang tu tập là thiền định ức chế tâm. Đó là thiền tưởng, thiền của ngoại đạo mà xưa kia đức Phật đã sáu năm khổ hạnh tu tập không kết quả giải thoát. May mắn thay thời khóa biểu của đức Phật ngày xưa còn lưu lại là một bằng chứng chứng minh hùng hồn, cụ thể xác định được pháp môn và sự tu tập của Phật giáo chân thật mà không thể có một giáo pháp ngoại đạo nào mạo nhận của Phật giáo được.

Luận về nhân quả là phải luận về nhân quả hiện tại thì mọi người không có nghi ngờ vì nhân ở đâu thì quả phải ở đó liền, ai ai cũng nhận ra rõ ràng vì rất cụ thể nên ai cũng phải tin. Còn luận về nhân quả quá khứ nối tiếp với nhân quả hiện tại như các nhà Đại thừa ở trong thấy tàng thức thì những người có kiến thức họ không tin. Bởi vì chúng ta còn trí hữu hạn chưa phải là trí vô hạn thì chúng ta đừng nên hiểu do kiếp trước giết người mà kiếp này người giết lại, mà phải hiểu nhân quả quá khứ là những duyên để gặp nhau ở kiếp này, nói rõ hơn nhân quả quá khứ là mảnh đất để cho nhân quả hiện tại sanh sôi nảy nở ra bông kết quả. Còn cay đắng, ngọt bùi là do trí tuệ con người gieo hạt giống hiện tại, nếu hạt giống hiện tại thiện thì quả phải lành, nếu hạt giống hiện tại ác thì quả phải khổ đau.

Đăng trong Vấn đạo
<12>
Trang1 của2