Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Thứ sáu, 08 Tháng 11 2019 10:37

Sống là tu

Bước vào Đạo Đế tức là bước vào một chân lý trong bốn chân lý của đạo Phật, mà Đạo Đế là pháp hành của đạo Phật dạy chúng ta để sống trong cuộc sống với mọi người thì làm gì có dạy chúng ta ly gia cắt ái, bỏ vợ, bỏ con, bỏ cha, bỏ mẹ, bỏ gia đình sự nghiệp, v.v.. Khi bắt đầu vào tu theo pháp môn của đạo Phật thì Ngài dạy chúng ta phải sống đúng Chánh kiến, nghĩa là hằng ngày chúng ta phải thấy và hiểu biết: Cái nào thiện thì biết là thiện, cái nào ác thì biết là ác, biết thiện thì tăng trưởng vì thiện không làm khổ mình khổ người, biết ác thì ngăn ngừa và diệt chúng để không làm khổ mình khổ người. Người thấy và biết sống như vậy là tu tập Chánh kiến.

Đăng trong Vấn đạo

Mọi người khi chưa nhận ra đạo đức của Phật giáo nên làm nhiều điều tội ác. Bây giờ hiểu ra, muốn chuyển nghiệp nhân quả quá khứ của mình, điều này không phải khó, vì nhân quả có phương pháp chuyển hóa được. Do chuyển hóa được nhân quả nên Phật mới ra đời dạy người tu tập ngăn ác diệt ác, sinh thiện tăng trưởng thiện để chuyển hết quả khổ từ trong vô lượng kiếp, chứ không phải trong hiện kiếp này. Một người tu theo Phật giáo ngay từ lúc ban đầu họ đã ngăn chặn những nhân ác trong hiện tại và luôn luôn thực hiện những việc lành, vì thế hiện tại không làm ác thì tương lai đâu có quả khổ. Phải không quý Phật tử?

Đăng trong Vấn đạo

Đạo Phật là đạo hòa kính làm đầu, lấy đoàn kết làm phương châm tu tập. Các con không thấy đạo đức của đạo Phật sao? “KHÔNG LÀM KHỔ MÌNH KHỔ NGƯỜI”. Các con học với Thầy theo đường lối tu tập của Phật là để nhắm vào sự giải quyết đau khổ và sanh tử của các con, chớ không phải học theo Thầy mà chỉ trích người khác, làm cho người ta tức giận, phiền não thì đó có đúng không? Ai có duyên gặp được chánh pháp thì tốt, không duyên gặp tà pháp thì phải chịu lấy. Còn riêng các con hãy lo cứu mình, độc cư mà sống trầm lặng, chẳng nên biết việc của ai, chỉ theo lời dạy của Thầy giữ gìn đạo đức “KHÔNG LÀM KHỔ MÌNH KHỔ NGƯỜI”.

Đăng trong Tâm thư

Đức Phật là một ân nhân của nhân loại vì Người đã dựng lại và làm sáng tỏ bốn chân lý của loài người để giúp cho con người sống có đạo đức không làm khổ mình khổ người. Không phải nơi đâu có bậc vĩ nhân xuất hiện là nơi đó được bình an thịnh trị, không có vấn đề đó đâu quý Phật tử ạ! Một bậc vĩ nhân xuất hiện là đem lại lợi ích cho nhân loại, chứ không phải đem lại lợi ích cho riêng một nước nào. Nhưng bậc vĩ nhân xuất hiện trên quê hương nước nào là một danh dự cho đất nước ấy, chứ không thể bậc vĩ nhân ra đời cứu khổ mọi người hay cứu khổ dân nước đó. Cho nên, con hỏi tại sao Phật không giúp cho những đứa con của mình vượt qua đại nạn.

Đăng trong Vấn đạo

Vì sự công bằng công lý của đạo đức nhân quả nên các bậc tu chứng chỉ độ người bằng sự thị hiện để dạy đạo cho người ấy phải tự mình thắp đuốc lên mà đi chứ không dùng tha lực giúp họ được dù bất cứ trường hợp nào, cho đến sự báo hiếu đối với cha mẹ cũng không dùng tha lực mà chỉ dùng duyên nhân quả để giúp cho cha mẹ hiểu rõ thiện và ác và không nên làm các điều ác luôn sống trong thiện pháp thì cha mẹ được an vui hạnh phúc, đó là độ cha mẹ giải thoát. Bậc A La Hán hoặc Phật thị hiện để độ chúng sanh là thể hiện những đức hạnh đạo đức không làm khổ mình khổ người, sống đúng một đời sống phạm hạnh ly dục ly ác pháp, không phạm phải một giới luật nhỏ nhặt nào, ...

Đăng trong Vấn đạo

Người tu hành xem mọi việc không quan trọng là vì tâm họ bất động trước các pháp và các cảm thọ, vì thế mà mọi sự việc không còn quan trọng, còn với chúng ta thì tâm luôn luôn bị động nên nó phải quan trọng. Khi chúng ta còn là phàm phu thì mọi việc quanh ta đều là quan trọng cả, nhờ biết nó quan trọng nên chúng ta đã cẩn thận, cân nhắc, kỹ lưỡng mọi sự việc. Nhờ thế chúng ta mới thoát ra mọi sự khổ đau. Và chính vì vậy mới không làm khổ mình khổ người. Đạo lý làm người không cho phép chúng thiếu sự cân nhắc mọi sự việc quanh ta. Đạo lý làm người không cho phép chúng ta xem thường mọi sự việc, vì mọi sự việc đều quan trọng đến với đời sống của chúng ta. 

Đăng trong Tâm thư

Đạo Phật nói đời khổ là để vượt qua mọi sự đau khổ của cuộc đời, chứ không có nghĩa là trốn tránh khổ, nói cách khác cho đúng nghĩa của đạo Phật là làm cho đời hết khổ. Làm cho đời hết khổ là phải tích cực hết mình: tự lực chiến đấu với nội tâm của mình khi có ác pháp xâm chiếm để đem lại sự thanh bình cho tâm hồn; phải tích cực chiến đấu với ngoại pháp để đem lại cho mọi người một sự an ổn, một xã hội có trật tự. Một người học Phật phải nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả, nên không tiêu cực, vô cảm, lãnh đạm. Vì thế mà đạo đức của đạo Phật là đạo đức không làm khổ mình khổ người.

Đăng trong Vấn đạo

Nghĩa là mọi dục lạc thế gian không còn cám dỗ được Thầy, bệnh tật, già yếu, lụm cụm không tác động được vào tâm của Thầy, và Thầy muốn sống là sống, muốn chết là chết dễ như trở bàn tay. Từ nay, trên hành tinh này đã xuất hiện một bậc giải thoát kể từ sau khi những Thánh đệ tử cuối cùng của đức Phật nhập diệt cách đây đã gần 26 thế kỷ. Thầy vẫn sống trong thế gian mà tâm hồn thì đã vượt thoát thế gian, Thầy vẫn sống bình thường mà phi thường vì không còn bị nhân quả chi phối, tâm luôn luôn bất động, thanh thản, an lạc và vô sự.

Đăng trong Tiểu sử

Trưởng lão Thích Thông Lạc đã nêu câu hỏi cho ĐHPGTG - VESAK 2008: "Pháp nào thực tế cụ thể của Phật giáo để ngăn chặn xung đột và chiến tranh?", nhưng không ai trả lời được. Thầy nói rằng: Phật giáo có nền đạo đức nhân bản là năm giới và có nền đạo đức nhân quả là thập thiện, mà họ không xoáy vào cái cụ thể đó của Đạo Phật để ngăn chặn xung đột và chiến tranh, đem lại hòa bình cho thế giới thì không phải là nền đạo đức này sao? Nền đạo đức này nó thực tế khi soạn thảo thành ra một chương trình giáo dục. Bây giờ trong đất nước nào có con cái thì ai cũng phải cho con đi học, nhà nước nào cũng có Bộ giáo dục, thì chương trình học đạo đức đó được đưa vào giáo dục...

Đăng trong Tâm thư

Người sinh ra trên đời có ai không có những phút lầm lạc, nhưng lầm lạc thì cần phải sửa sai, thì đó là một sự chuyển đổi làm cho đời sống tốt lại. Thánh nhân cũng từ phàm phu tội lỗi, nhưng các Ngài biết khắc phục sửa sai mình mà trở thành Thánh nhân, chứ đâu có Thánh nhân sẵn, Thánh nhân có sẵn là Thánh nhân do con người tưởng tượng ra. Đức Khổng Phu Tử còn sai kia mà! Chúng ta là Phật tử, là tu sinh Chơn Như không nên bắt chước họ, nay phê bình người này, mai chỉ trích người khác, nhất là huynh đệ với nhau cùng một thầy, một lò mà ra, sao các con làm như vậy. Các con đã đi sai tông chỉ của Phật giáo.

Đăng trong Tâm thư
<123>
Trang1 của3