Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Thứ năm, 31 Tháng 8 2017 13:48

Tuệ - Pháp tác ý - Mê tín - (Quảng Lợi)

Tuệ do định sanh là tuệ Tam Minh, chứ không phải tri kiến. Còn tuệ trong kinh Sonadana là tri kiến giải thoát. Vì tri kiến giải thoát giúp cho giới luật thanh tịnh, giới luật giúp cho tri kiến thanh tịnh. Bởi vì giới chưa có làm sao có định được, định chưa có làm sao có tuệ được? Pháp tác ý của Phật dạy mục đích luyện nội lực của tâm mà đức Phật gọi là niệm lực. Tâm con tác ý tâm con là huấn luyện tâm hay dẫn tâm vào đạo. Cho nên, tâm thuần hóa mới ly tham, sân, si. Thuyết âm dương là những hành động tuần hoàn của nhân quả, chứ không có gì đặc biệt cả. Các nhà khoa học nói ma mà chưa xác định được ma là thứ gì thì chưa phải nhà khoa học, chỉ là một nhóm người mê tín có học thức.

Đăng trong Tâm thư

 

Thiền định của đạo Phật không khó mà khó là ở chỗ sống đúng Giới luật, Đức hạnh làm người không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Vì thế, khi mới vào đạo tu hành thì đức Phật dạy: Năm giới và thường nhắc nhở chúng ta: “Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành” hoặc khuyên răn: “Ngăn ác diệt ác pháp, sanh thiện tăng trưởng thiện pháp”. Những lời dạy trên đây là những lời dạy đạo đức nhân bản làm người, không làm khổ mình, khổ người; những lời dạy này quá thiết thực và cụ thể lợi ích cho mình, cho người, cho xã hội và cho loài người trên hành tinh này; nó mang đến cho con người một hạnh phúc, an vui của kiếp sống làm người tuyệt vời, mà đức Phật gọi là giải thoát. Cho nên, đạo Phật là đạo giải thoát là vậy.

Đăng trong Bút tích gốc

Hỏi: Sự giải thoát của người cư sĩ giữ 5 giới và Thập thiện, sống đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình, khổ người và người tu sĩ khác nhau như thế nào? Đáp: Người cư sĩ giữ năm giới, hành Thập thiện, sống nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả đó là giải thoát được tâm mình bằng thiện pháp, nên tâm hồn thanh thản, an lạc, lúc nào cũng yên vui hạnh phúc. Nhưng không thể làm chủ được sự sống chết của thân, người cư sĩ họ mới chỉ ly được ác pháp, nhưng chưa lìa hết dục. Vì thế, họ khó mà nhập định được, họ phải tu tập ở giai đoạn ly dục của vị Tỳ kheo thì mới có nhập được các loại định. Người cư sĩ chỉ mới giải thoát được ác pháp nơi tâm, còn người tu sĩ thì giải thoát được thân tâm trọn vẹn.

Đăng trong Bản viết tay
Thứ hai, 02 Tháng 3 2015 07:00

Làm chủ bệnh

 

Như vậy, chỉ có sự gan dạ can đảm trước cơn bệnh khổ, ngặt nghèo ôm chặt pháp NHƯ LÝ TÁC Ý và ĐỊNH NIỆM HƠI THỞ thì các con sẽ vượt qua bệnh khổ. Cho nên,khi thân không bệnh thì nên cố gắng tu tập ĐỊNH NIỆM HƠI THỞ, cố gắng như thế nào để nhiếp tâm trong hơi thở mà không có niệm vọng tưởng hay hôn trầm xen ra xen vào thì sự làm chủ bệnh không còn khó khăn nữa. Làm chủ được bệnh là các con đã chứng đạo, các con có biết không? Đọc thư cô Liên Hạnh, cô Hạnh Bảo cũng như nhiều thư phật tử ở khắp mọi miền đất nước đã gửi về đều đã xác định có những người theo Thầy tu tập đã làm chủ SINH, GIÀ, BỆNH, như vậy họ là những người đã CHỨNG ĐẠO trọn ba phần còn một phần cuối nữa. Cớ sao có người bảo rằng không chứng đạo?

Đăng trong Tâm thư
Thứ tư, 04 Tháng 2 2015 07:00

Đặc San Sinh Nhật Thầy - 2004

Trong thư Thầy dạy rằng: “Các Phật tử muốn mừng sinh nhật của Thầy, thì hãy giữ gìn tám giới nghiêm chỉnh và nỗ lực tu tập trong một ngày một đêm. Có tu tập như vậy thì mới mừng sinh nhật của Thầy đúng chánh pháp. Tu tập trong một ngày một đêm để mừng sinh nhật của Thầy, thì phải nhiếp tâm trong thân hành nội, hay thân hành ngoại, hoặc an trú tâm cho được trong hơi thở, hay bước đi, thì mới đạt được những kết quả tu tập, và khi xả được một tâm dục nào hay một ác pháp nào trong thân tâm thì hãy đem công đức ấy dâng lên mừng ngày sinh nhật của Thầy - mừng sinh nhật như vậy mới có đầy ý nghĩa, mới đúng chánh pháp của Phật. 

Thứ sáu, 23 Tháng 1 2015 07:00

Trả lời câu hỏi tu sinh (22/4/2009)

THANH ĐỊNH: Cứ nương pháp dẫn tâm vào đạo thì sẽ thấy tâm bất động. Bởi ĐẠO là chỗ tâm im lặng bất động. Đừng nghĩ tưởng điều gì  khác, đừng dẫn hơi thở mà cứ để tự nhiên trong sự im lặng của tâm bất động là đúng. Con nên nhớ kỹ chỗ dẫn tâm vào đạo rất dễ tu tập với phương pháp này không bị ức chế tâm.

 

NGUYÊN TRUNG: Cứ theo pháp dẫn tâm vào đạo mà nhiếp tâm thì tâm con sẽ bất động, chính tâm bất động là ĐẠO, nếu 30 giây tác ý một lần mà còn niệm khởi thì con hãy lui lại 15 giây tác ý một lần (15 giây chỉ có 5 hơi thở). Tu tập thời gian ngắn lại thì không còn vọng tưởng và hôn trầm, đó là tu tập có căn bản.

Đăng trong Tâm thư
Thứ tư, 17 Tháng 12 2014 07:00

Làm chủ tâm

Kính gửi: Các con thân thương! Sau khi trắc nghiệm 10 câu hỏi, Thầy nhận ra sự tu tập của các con còn yếu lắm, chưa biết sử dụng pháp để làm chủ được tâm. Vậy bây giờ các con hãy ngồi bán già, hay kiết già lưng thẳng nhìn về phía trước, cách chỗ ngồi 1,50 m, hai bàn tay để trên lòng bàn chân theo kiểu nắm chéo nhau. Bắt đầu giữ gìn thân tâm im lặng một phút rồi tác ý: “TÂM PHẢI BẤT ĐỘNG, THANH THẢN, AN LẠC, VÔ SỰ”. Tác ý xong liền giữ gìn thân tâm im lặng chỉ khoảng 30 giây thì lại tác ý câu trên: “TÂM PHẢI BẤT ĐỘNG, THANH THẢN, AN LẠC, VÔ SỰ”. Các con nên nhớ khi tác ý xong thì tĩnh giác giữ gìn tâm im lặng 30 giây rồi mới tác ý câu trên nữa. 

Đăng trong Tâm thư
Thứ hai, 01 Tháng 12 2014 07:00

Thiền Căn Bản (Tập 1)

Cách đây mười hai năm chúng tôi đã dạy Thiền căn bản, một loại thiền của Phật giáo Nguyên Thuỷ, nhưng chúng tôi giảng miệng thu băng, chứ không có viết thành sách, vì chúng tôi nghĩ rằng viết thành sách là điều kiện tạo danh và lợi dễ dàng trong giới Tăng Ni và Phật tử. Đức Phật dạy: “Có danh có lợi thì nên ẩn bóng”, do lời dạy này, nên khi tu chứng chúng tôi dạy miệng không ghi chép lại thành sách, mãi cho đến một hôm chúng tôi nhận được một cuốn băng cassette do một Phật tử trao và nhờ chúng tôi nhuận lại. Thấy nhân duyên vừa đủ để nhuận lại bài giảng này, vì trước kia chúng tôi giảng vừa đủ để cho tu sĩ tại tu viện Chơn Như chuyên tu, không được phổ biến, nên ý nghĩa được cô đọng lại trong pháp LY và XẢ. 

Đăng trong Sách xuất bản
Thứ ba, 04 Tháng 11 2014 07:00

Tu tập mất căn bản

Kính gửi: Các con thân thương! Vì muốn các con tu tập từ thấp đến cao để có một cơ bản vững chắc, nên Thầy phải kiểm tra trắc nghiệm sự tu tập của các con. Sau khi dùng 10 câu hỏi để trắc nghiệm thì Thầy nhận xét sự tu tập của các con đã mất căn bản và nhất là các con tự kiến giải ra phương cách tu tập thay vì làm chủ thân tâm nó lại trở thành phương pháp ức chế tâm. Thứ nhất: Các con nghĩ sai mục đích nên nghĩ ra cách thức tu tập làm cho ý thức không hoạt động. Do ý thức bị ức chế không hoạt động nên các loại tưởng xuất hiện dẫn dắt các con vào con đường thiền tưởng của ngoại đạo và thiền Bà La Môn.

Đăng trong Tâm thư
Thứ hai, 20 Tháng 10 2014 07:00

Trả lời 10 câu hỏi

Nếu tâm còn hôn trầm, thùy miên, vô ký, ngoan không thì nên tu tập pháp môn THÂN HÀNH NIỆM; nếu tâm còn vọng tưởng thì nên tu tập pháp môn NHƯ LÝ TÁC Ý. Pháp môn THÂN HÀNH NIỆM là pháp thứ năm. Pháp môn ĐỊNH NIỆM HƠI THỞ là pháp thứ năm. Còn vọng tưởng thì tu tập pháp môn NHƯ LÝ TÁC Ý; hết vọng tưởng thì tu tập TỨ NIỆM XỨ. Còn hôn trầm thì tu tập pháp môn THÂN HÀNH NIỆM; hết hôn trầm thì tu tập TỨ NIỆM XỨ. Bắt đầu tu tập LUÔN LUÔN IM LẶNG SÁNG SUỐT TRÊN TÂM BẤT ĐỘNG, THANH THẢN, AN LẠC, VÔ SỰ là pháp môn NHƯ LÝ TÁC Ý. 

Đăng trong Tâm thư
<12>
Trang1 của2