Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Thứ năm, 12 Tháng 4 2018 09:31

Đạo Đức Nhân Quả - Tập 1

Thiên Đàng, Cực Lạc hay Niết Bàn không phải ở trong các tôn giáo mà ở nơi tâm hồn con người có đạo đứcChỉ có một loại đạo đức, đó là đạo đức không làm khổ mình khổ người, không làm khổ mình khổ người tức là Thiên Đàng, Cực Lạc, Niết Bàn. Đạo đức không làm khổ mình, khổ người tức là đạo đức nhân quả. Nói đến đạo đức tức là nói đến hành động thân, miệng, ý của chúng ta. Bởi vì tất cả đạo đức đều xuất phát từ nơi ba chỗ này. Có đạo đức hay không có đạo đức là do ba chỗ này. Ba chỗ này là đường đi của nhân quả, nói đến nhân quả tức là nói đến thiện và ác. Ác là làm khổ mình khổ người, thiện là không làm khổ mình khổ người. Do đó nó mới có cái tên đạo đức nhân quả tức là đạo đức không làm khổ mình, khổ người...

Đầu tiên muốn tu Thiền định của Đạo Phật thì phải sống đúng giới luật. Muốn sống đúng giới luật thì phải sống thiểu dục tri túc, phòng hộ sáu căn; muốn sống đời thiểu dục tri túc và phòng hộ sáu căn cho được trọn vẹn thì lấy ba hạnh “ăn, ngủ, độc cư” làm tiêu chuẩn khép chặt mình trong khuôn khổ của nó. Đó là những pháp đầu tiên tu tập về Thiền định của Đạo Phật. Đạo Phật lấy thân, thọ, tâm và pháp thanh tịnh, tức là loại trừ 10 điều ác và tăng trưởng 10 điều thiện, là đoạn trừ tâm tham, sân và si. Ba mươi bảy phẩm trợ đạo từ Bát chánh đạo đến Tam minh thì Tứ diệu đế là pháp đầu tiên cần phải thông hiểu, nên đức Phật chuyển pháp luân lần đầu tiên tại vườn Lộc uyển là pháp “Tứ Diệu Đế”. Còn pháp tu đầu tiên lại là Tứ Chánh Cần. 

Đăng trong Vấn đạo

I- Đức VƯỢT QUA NHÂN QUẢ có nghĩa là nhân quả đến mà không tác động được thân tâm của chúng ta. Ví dụ, có người mắng chửi chúng ta, chúng ta nghe thấy biết rất rõ ràng, nhưng tâm chúng ta không có chút sân giận, và cũng không phân bua trái phải với người ta, thường sẵn sàng giúp đỡ người mắng chửi mình khi họ gặp nhân quả xấu. II- Đức LÀM CHỦ NHÂN QUẢ có nghĩa là từ hành động thân, miệng, ý của mình, trước khi làm hay nói chúng ta đều có sự suy tư tính toán mỗi hành động không làm khổ mình, khổ người và khổ tất cả chúng sinh, rồi mới nói hay làm. III- Đức CHẤP NHẬN NHÂN QUẢ có nghĩa là biết NHẪN NHỤC, TÙY THUẬN, BẰNG LÒNG dù bất cứ một nhân quả nào xảy đến. 

Thứ tư, 15 Tháng 7 2015 07:00

Đối cảnh vô tâm chớ vấn thiền

Bất Động Tâm Định là tên gọi một kết quả thiền định xả tâm của đạo Phật, để chỉ cho một quá trình tu tập đức hạnh và giới luật của bậc Thánh tăng, để diệt ngã xả tâm, ly dục ly ác pháp, chứ không phải là những danh từ suông như Thiền tông dùng“đối cảnh vô tâm”. Bất Động Tâm Định là chỉ cho một trạng thái vô tham, sân, si của một hành giả tu tập đúng giáo pháp Nguyên thủy, mà xưa kia đức Phật đã thành tựu viên mãn và đã từng dạy cho các đệ tử của mình. Vậy khi chúng ta bị đánh rất đau, thì lúc bấy giờ chúng ta có VÔ TÂM được hay không? Trái lại, BẤT ĐỘNG TÂM khi bị đánh chúng ta không vô tâm nên biết đau rất rõ, nhưng chúng ta không giận người đánh, không phiền não cho số phận của mình, mà chúng ta biết nhân quả rất rõ, 

Đăng trong Vấn đạo
Thứ hai, 18 Tháng 5 2015 07:00

Tâm nguyện của chúng con

Chúng con là những người hữu duyên được Thầy cho học lớp Chánh Tư Duy để đào tạo những người làm chủ sanh, già, bệnh, chết và chấm dứt tái sanh luân hồi của kiếp làm người đầy khổ đau triền miên kéo dài từ đời này sang đời khác, từ kiếp này đến kiếp khác. Chúng con vô cùng sung sướng không sao nói hết được nổi lòng của mình. Từng giọt nước mắt tri ân Thầy không sao dừng được, chỉ có người Thầy vĩ đại mới dám tuyên bố lời nói làm rung chuyển cả đất trời. Cách đây hơn hai mươi lăm thế kỷ đã trôi qua, có một người Ấn Độ dám tuyên ngôn: “Chỉ có con người mới làm chủ sanh, già, bệnh, chết”. Lời tuyên ngôn vẫn còn văng vẳng bên tai chúng con. Chúng con làm sao quên được. Hỡi quý bạn! 

TÂM KHÔNG PHÓNG DẬT TRÊN TỨ NIỆM XỨ: TRÊN THÂN QUÁN THÂN, TRÊN THỌ QUÁN THỌ, TRÊN TÂM QUÁN TÂM, TRÊN PHÁP QUÁN PHÁP. Quán là quan sát, xem xét trên toàn thân. Đây là pháp tu, chứ mục đích của nó là không phóng dật. Nếu chúng ta không quán, không có pháp quán thì tâm sẽ phóng dật; cho nên chúng ta tập quán cho thuần thục để tâm không phóng dật, rồi chúng ta không quán nữa. Các con hiểu như vậy mới đúng, chứ đừng hiểu lúc nào cũng quán, lúc nào cũng quán hoài hoài. Quán hoài thành ra là ôm pháp hoài, rồi làm sao giải thoát?

Đăng trong Vấn đạo
Thứ tư, 27 Tháng 8 2014 07:00

Đường về xứ Phật (tập 4)

Người  đi  tu  mà  không  học  là  tu mù,  người  có  học  mà  không  tu  như  cái  tủ đựng kinh sách”. Người tu có học hiểu mà không thưa hỏi kinh nghiệm của thiện hữu tri thức, tự kiến giải, tự tu thì cũng giống như người đi lạc trong rừng sâu chẳng biết đườngra.  Cho  nên  sự  tu  hành  theo  Phật  giáo không thưa hỏi, không nghiên cứu thông suốt giáo pháp tu tập thì trăm ngàn người đều tu sai, tu không tới nơi tới chốn, tu vô ích.  

Thứ tư, 27 Tháng 8 2014 07:00

Những lời gốc Phật dạy (tập 3)

Kho tàng văn hóa đạo đức Phật giáo rất phong phú và tuyệt vời, thường có những văn hóa thực tế, không mơ hồ, trừu tượng, ảo giác, không mê tín, dị đoan v.v.. Nhưng chưa có người tu chứng triển khai đúng mức. Vì thế, những văn hoá ấy gần như mai một, bị chôn vùi dưới lớp văn hoá Bà La Môn và những kiến giải tưởng của các Tổ sư học giả, chúng biến văn hoá chân lý của đức Phật thành văn hoá triết học siêu hình tưởng, ảo giác, trừu tượng và mê tín (Đại Thừa, Thiền Tông).

Đăng trong Sách xuất bản