Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Người tu tập tâm bất động có đầy đủ ý chí và nghị lực nên không có cảm thọ nào làm cho họ đầu hàng. Người tu tâm bất động đẩy tất cả cảm thọ trên thân và tâm một cách anh dũng. Vì thế, họ làm chủ được bệnh tật. Do làm chủ được bệnh tật nên họ làm chủ được sinh, già và chết rất dễ dàng. Cho nên người nhát gan không dám tu tập tâm bất động. Vì vậy mà người khôn sống với nó, người dại dột thì buông bỏ nó. Tu mà còn sợ đau, sợ chết mà tu tập cái gì? Chân lý giải thoát của Phật giáo sờ sờ trước mắt mà không giữ gìn bảo vệ nó thì còn tu tập cái gì nữa?

Đăng trong Tâm thư

Cho nên, biết bao nhiêu người theo Thầy tu tập họ đã chứng đạo, các con đã biết chưa? Người ta chửi mình, nói lời nặng nhẹ, oan ức, mà chúng ta thản nhiên tâm bất động là chứng đạo các con có biết không? Tu tập như vậy nhẹ nhàng có ức chế tâm chổ nào không? Tâm không giận hờn, thương ghét ai hết, lúc nào cũng thanh thản, an lạc và vô sự thì đó là chứng đạo chứ đâu phải ngồi kiết già một, hai giờ là chứng đạo sao? Thiền của đạo Phật là chổ tâm bất động chớ không phải tâm không niệm. Có niệm nhưng tâm có giận hờn phiền não đâu? Tâm mà không niệm cũng giống như là cây đá, có lợi ích gì cho các con? Tu hành mà không biết cũng phí một đời tu tập.

Đăng trong Tâm thư
Thứ sáu, 27 Tháng 11 2015 14:31

Giới thiệu pháp Thân Hành Niệm

ĐẠO là những pháp môn tu tập để làm chủ bốn sự đau khổ của kiếp người. Pháp tu tập đó gọi là THÂN HÀNH NIỆM.THÂN HÀNH NIỆM là một pháp môn lấy thân hành mà tu tập như: ĐI, ĐỨNG, NẰM, NGỒI, HÍT, THỞ, ĐƯA TAY, DUỖI CHÂN, NHÌN, LIẾC, NGÓ, SUY TƯ, NGHĨ NGỢI. Khi tất cả những thân hành này được kết hợp tạo thành một CỖ XE KIÊN CỐ, được kết hợp tạo thành một CĂN CỨ ĐỊA thì tất cả những ác pháp HÔN TRẦM, THÙY MIÊN, VÔ KÝ, NGOAN KHÔNG VÀ VỌNG NIỆM đều bị diệt sạch. Pháp THÂN HÀNH NIỆM này tuỳ theo THÂN HÀNH mà chia ra làm tám lớp tu tập như sau:

Đăng trong Học tập

Hỏi: Sự giải thoát của người cư sĩ giữ 5 giới và Thập thiện, sống đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình, khổ người và người tu sĩ khác nhau như thế nào? Đáp: Người cư sĩ giữ năm giới, hành Thập thiện, sống nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả đó là giải thoát được tâm mình bằng thiện pháp, nên tâm hồn thanh thản, an lạc, lúc nào cũng yên vui hạnh phúc. Nhưng không thể làm chủ được sự sống chết của thân, người cư sĩ họ mới chỉ ly được ác pháp, nhưng chưa lìa hết dục. Vì thế, họ khó mà nhập định được, họ phải tu tập ở giai đoạn ly dục của vị Tỳ kheo thì mới có nhập được các loại định. Người cư sĩ chỉ mới giải thoát được ác pháp nơi tâm, còn người tu sĩ thì giải thoát được thân tâm trọn vẹn.

Đăng trong Bản viết tay

Tu tập ở đây là xả những chướng ngại pháp, còn giải quyết công việc là dùng tri kiến giải thoát thì cũng như tu tập xả tâm có gì khác đâu mà các con ngại. Cho nên, tu theo đạo Phật là sống xả tâm cho hết lậu hoặc, chứ có tu tập cái gì đâu. Lậu hoặc còn là tu tập; lậu hoặc hết là hết tu tập; hết tu tập là chứng quả. Tu đúng là giải thoát, giải thoát là chứng quả. Cho nên, đang tu cũng thấy giải thoát, chứng quả cũng thấy giải thoát. Chỉ những người không biết pháp tu mới thấy tu khác, chứng quả khác. Ở đây, các con nên hiểu có tu là có giải thoát, tu ít giải thoát ít, tu nhiều giải thoát nhiều. Có giải thoát là có chứng đạo, dù chứng đạo trong một phút, một giây cũng là chứng đạo. 

Đăng trong Tâm thư
Thứ bảy, 29 Tháng 11 2014 07:00

Mười năng lực pháp môn Thân Hành Niệm

Trên đây là 10 năng lực của pháp môn THÂN HÀNH NIỆM mà Thầy trích ra trong kinh THÂN HÀNH NIỆM để các con có đủ lòng tin với pháp môn này. Với pháp môn này Thầy đã kết hợp được làm cho thành một cỗ xe, được làm cho thành căn cứ địa, được làm cho kiên trì, được làm cho tích tập, nhờ đó hôn trầm, thùy miên, vô ký, ngoan không, vọng tưởng và các cảm thọ không còn dám bén mảng đến thân tâm của các con nữa, nếu các con siêng năng tu tập. Pháp THÂN HÀNH NIỆM tu tập như vậy, đâu có ngồi nhiều, chỉ ngồi có năm hơi thở mà thôi, vậy cớ sao các con lại thích ngồi, ngồi gục tới  gục lui như con gà mổ thóc, như người khòm lưng giả gạo, ngồi thụng lưng như con ếch,

Đăng trong Tâm thư
Thứ hai, 25 Tháng 8 2014 07:00

Đường về xứ Phật (tập 1)

Nếu ai muốn đem những bộ sách này ra bình luận đúng sai thì hãy tu tập như tác giả, có nghĩa là phải tu tập làm chủ sanh, già, bệnh, chết, nếu chưa làm chủ được bốn sự đau khổ này, mà bình luận bộ sách này thì quý vị tự biết khả năng của mình chưa đủ sức bình luận nó.Nếu vì một lý do gì về sự sống của quý vị mà bình luận nó thì quý vị quá nông cạn, đã tự dối mình, dối người để che đậy những điều không phải của Phật Giáo. Đó là quý vị quên đi bổn phận và trách nhiệm của người đệ tử Phật là phải dẹp bỏ những tà kiến ngoại đạo đang ẩn núp trong ngôi nhà chánh pháp.