Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Thứ tư, 06 Tháng 7 2016 16:07

Phóng sanh

Phóng sanh với lòng từ là luôn luôn lúc nào cũng không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh. Phóng sanh với lòng bi là khi nào chúng sanh đang đau khổ có duyên gặp mình thì sẵn sàng phóng sanh, không có duyên gặp mình thì không nên đi tìm. Vì tất cả chúng sanh đang bị luật nhân quả nghiệp báo đang chi phối (trả vay, vay trả). Luật nhân quả do chúng sanh tạo ra, vì thế chúng sanh phải gánh chịu, ta không thể cứu hay giúp chúng được, chỉ có duyên gặp nhau trong lúc tai họa thì ta không thể làm ngơ mà phải thực hiện tâm bi của mình “phóng sanh”. “Phóng sanh” người ta hiểu theo nghĩa thông thường là đem chim cá hoặc loài vật khác đem xuống sông, ao, hồ hoặc vào rừng thả. 

Đăng trong Vấn đạo

Học đạo đức hiếu sinh mà không biết áp dụng đức hiếu sinh vào đời sống hằng ngày thì đó là học chơi, học để cho biết, chứ học như vậy không có lợi ích gì, nếu có lợi ích cũng chỉ bằng một phần mười. Cho nên, học đạo đức cần phải biết áp dụng thực hành vào đời sống hằng ngày thì mới có lợi ích thiết thực cho mình, cho người và cho tất cả muôn loài chúng sinh. Tập sách “Áp dụng đức hiếu sinh vào đời sống hằng ngày” của nhiều tác giả tu sinh tại Tu Viện Chơn Như đã nói lên được sự quyết tâm áp dụng đạo đức hiếu sinh vào bản thân của mình để không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Những sự áp dụng này rất thực tế và cụ thể, vì thế chúng tôi cho in thành sách để những ai hữu duyên gặp được sách đạo đức này sẽ áp dụng vào đời sống, ...

Hỏi: Sự giải thoát của người cư sĩ giữ 5 giới và Thập thiện, sống đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình, khổ người và người tu sĩ khác nhau như thế nào? Đáp: Người cư sĩ giữ năm giới, hành Thập thiện, sống nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả đó là giải thoát được tâm mình bằng thiện pháp, nên tâm hồn thanh thản, an lạc, lúc nào cũng yên vui hạnh phúc. Nhưng không thể làm chủ được sự sống chết của thân, người cư sĩ họ mới chỉ ly được ác pháp, nhưng chưa lìa hết dục. Vì thế, họ khó mà nhập định được, họ phải tu tập ở giai đoạn ly dục của vị Tỳ kheo thì mới có nhập được các loại định. Người cư sĩ chỉ mới giải thoát được ác pháp nơi tâm, còn người tu sĩ thì giải thoát được thân tâm trọn vẹn.

Đăng trong Bản viết tay
Thứ sáu, 31 Tháng 10 2014 07:00

Hoàng Việt vấn đạo

1-        Mất tập trung thì phải tu tập bước chân đi kinh hành.

2-        Đúng vậy, tâm bất động là Niết bàn, nếu ngay đó bỏ thân thì vào Niết bàn mà không cần tu tập.

3-        Tâm bất động lúc nào cũng có, làm việc cũng có. Chỉ có người không ý chí, quyết tâm thì tâm bất động mất.

4-        Thiền là tâm bất động cần gì phải xả, chỉ tu hết giờ thì nghỉ.

5-        Tầm là suy nghĩ, tứ là ý tứ mỗi hành động việc làm của thân, tâm.

6-        Không, đạo Phật là đạo tự giác nên không cách nào cứu họ.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ bảy, 17 Tháng 5 2014 07:00

Đường về xứ Phật (tập 10)

Kính thưa các bạn! Các bạn hãy bình tĩnh và suy tư cho đúng đắn đừng chủ quan mà hãy khách quan phán xét: Như đức Phật đã dạy: “Lấy Giới luật làm Thầy”. Thầy ở đây, quý bạn đừng hiểu theo nghĩa ông Thầy, ông Tổ, mà phải hiểu theo nghĩa là người dẫn đường chỉ lối cho chúng ta đi không lạc bước vào nơi nguy hiểm, có hiểu được như vậy các bạn mới xác định được chúng tôi sai hay các Tổ sai. Các bạn đừng nghĩ rằng cái gì của Thầy Tổ biên soạn và viết ra là đúng hết, đúng sao đức Phật lại bảo chúng ta đừng tin gì của Thầy Tổ, đừng tin gì của kinh tạng, ... đúng sao Thầy Tổ tu hành không giải thoát mà chết trong đau khổ như vậy.

Đăng trong Sách xuất bản