Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Thứ hai, 12 Tháng 12 2016 07:53

Trau dồi Tứ vô lượng tâm

Tâm có một giá trị hay không là do ở chỗ rộng hẹp của nó. Muốn tâm có giá trị thì phải trau dồi, tập sống được như tâm Phật, tâm thương chúng sanh rộng lớn vô bờ, vô biên. Tứ là bốn, Vô Lượng Tâm là bốn tâm rộng lớn mênh mông, phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể lường, tính được. Đó là Tứ Vô Lượng Tâm, là cái nghĩa của nó, là cái tâm rộng lớn phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể tính lường được chỗ nào hết, nghĩa là vô bờ bến. Vô lượng tâm là tâm vô cùng rộng lớn, thoát ra khỏi mọi sự ràng buộc các dây mơ rễ má của mọi tâm lý tình cảm, thương ghét, giận hờn, tị hiềm, kiêu căng, nghi ngờ, ngã mạn của phàm phu, phá vỡ tà kiến, thân kiến, chấp kiến trước mọi trí tuệ mê mờ, lầm lạc.

Đăng trong Chép lời Thầy
Thứ ba, 10 Tháng 5 2016 10:09

Quán thân bất tịnh - (Nguyên Thanh)

Một khi pháp quán này đã thuần thục, thì chúng ta thấy một cách tường tận như ở trước mặt thân mình và tất cả mọi người đều bất tịnh, không có gì đáng quí chuộng, ham muốn. Do đó có thể đối trị được bệnh tham sắc là một căn bệnh rất trầm trọng và nguy hiểm của con người trên bước đường tu hành. Nhưng quán thân bất tịnh là để trừ lòng tham sắc dục chứ không phải để ghê tởm thân mình, đến nỗi đi huỷ bỏ mạng sống như 60 vị Tỳ kheo trong thời Phật tại thế, sau khi quán thân bất tịnh thuần thục rồi thấy ghê tởm mình và người chung quanh đến nỗi thuê người giết đi. Đấy là một điều mà đức Phật ngăn cấm. Đừng khinh trong túi đất dơ không có ngọc, chớ cho rằng trong bể nước mặn không có vàng, trở nên tưởng rằng trong thân bất tịnh này không có Phật mà đi tìm Phật ở đâu xa.

Đăng trong Bài làm

Hỏi: Sự giải thoát của người cư sĩ giữ 5 giới và Thập thiện, sống đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình, khổ người và người tu sĩ khác nhau như thế nào? Đáp: Người cư sĩ giữ năm giới, hành Thập thiện, sống nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả đó là giải thoát được tâm mình bằng thiện pháp, nên tâm hồn thanh thản, an lạc, lúc nào cũng yên vui hạnh phúc. Nhưng không thể làm chủ được sự sống chết của thân, người cư sĩ họ mới chỉ ly được ác pháp, nhưng chưa lìa hết dục. Vì thế, họ khó mà nhập định được, họ phải tu tập ở giai đoạn ly dục của vị Tỳ kheo thì mới có nhập được các loại định. Người cư sĩ chỉ mới giải thoát được ác pháp nơi tâm, còn người tu sĩ thì giải thoát được thân tâm trọn vẹn.

Đăng trong Bản viết tay