Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Thứ ba, 09 Tháng 5 2017 20:29

Mười Hai Cửa Vào Đạo

Đạo Phật đã xác định rõ ràng, phàm làm một vị thầy dạy người tu hành là tự thân mình phải tu hành chứng đạo. Chứng đạo của Phật giáo không có gì khó khăn, chỉ có tâm mình Vô Lậu, nếu tâm chưa Vô Lậu thì không nên dạy người tu tập, nhất là những vị thầy Thuyết Giảng (giảng sư). Căn cứ vào 12 cửa vào đạo Đức Phật còn dạy tiếp: “Nếu một vị thầy không thông suốt 12 cửa vào đạo thì không xứng đáng làm thầy Thuyết Giảng”. Như vậy, 12 cửa vào đạo rất quan trọng nên Đức Phật mới dạy như vậy. Chúng ta hãy lắng nghe Đức Phật giải thích của 12 cửa vào đạo: “Muốn làm một giảng sư phải Thuyết Pháp về sự yểm ly, ly tham, đoạn diệt, sanh, hữu, thủ, ái, thọ, xúc, sáu xứ, danh sắc, thức, hành, vô minh, như vậy là đủ để làm một giảng sư Thuyết Pháp”.

Đăng trong Sách xuất bản

Quý vị là cư sĩ còn tại gia, thì nên bắt đầu tu tập xả tâm bằng tri kiến biết “các pháp vô thường, vô ngã đều do nhân quả”. Khi mọi việc xảy ra trong đời sống hằng ngày, thì quý vị nên thấy nó là nhân quả, là pháp vô thường, thì tâm quý vị sẽ được giải thoát ngay liền. 1-       Khi có người thân mất, chúng ta là những người thân trong gia đình, vì thế, đối với những người thân họ đều có nhân quả với chúng ta. Vậy khi có người thân mất, chúng ta dùng từ trường thiện bằng cách sống đúng NĂM GIỚI NHÂN BẢN, hướng về người mất đã tái sinh làm người mới, để họ được gặp năm giới, khiến cho người thân tái sinh người mới thân không bệnh tật và được hưởng đầy đủ phước báo làm người. 

Đăng trong Tâm thư
Thứ sáu, 27 Tháng 11 2015 14:31

Giới thiệu pháp Thân Hành Niệm

ĐẠO là những pháp môn tu tập để làm chủ bốn sự đau khổ của kiếp người. Pháp tu tập đó gọi là THÂN HÀNH NIỆM.THÂN HÀNH NIỆM là một pháp môn lấy thân hành mà tu tập như: ĐI, ĐỨNG, NẰM, NGỒI, HÍT, THỞ, ĐƯA TAY, DUỖI CHÂN, NHÌN, LIẾC, NGÓ, SUY TƯ, NGHĨ NGỢI. Khi tất cả những thân hành này được kết hợp tạo thành một CỖ XE KIÊN CỐ, được kết hợp tạo thành một CĂN CỨ ĐỊA thì tất cả những ác pháp HÔN TRẦM, THÙY MIÊN, VÔ KÝ, NGOAN KHÔNG VÀ VỌNG NIỆM đều bị diệt sạch. Pháp THÂN HÀNH NIỆM này tuỳ theo THÂN HÀNH mà chia ra làm tám lớp tu tập như sau:

Đăng trong Học tập
Thứ ba, 27 Tháng 10 2015 17:23

Yếu Chỉ Tu Tập - Phần 2

Suy ngẫm rồi chứng đạo, biết cách suy ngẫm rồi, biết cách của mình để ngăn diệt tất cả chướng ngại pháp. Ngăn cái bị sanh, bị già, bị chết để cho mình sống trong cái vô sự. Bởi vì trong Tứ Diệu Đế các con thấy cái trạng thái, an lạc, vô sự đó là cái vô sanh, cái không bị già, bị chết. Thầy đã dạy rồi, chỉ cần mình xả cái kia là cái này hiện ra, chứ đâu phải là đem cái này mà gò bó ức chế nó để cho nó có cái cái này hoài… Tâm thanh thản, an lạc, vô sự mà cứ nhè trên đó mà tu tập trên thân tâm thì bị ức chế. Mình cứ xả cái này thì cái kia nó có, mà cái này chưa xả mà nó lòi ra thì xả nữa, mà hễ xả hết thì nó lòi ra hết, còn xả chưa hết thì nó che phủ lại thì mình cứ xả. Cho nên, mình cứ dừng ác pháp thì thiện pháp nó hiện ra, ...

Đăng trong Chép lời Thầy
Thứ ba, 13 Tháng 10 2015 07:00

Yếu Chỉ Tu Tập - Phần 1

Chứng đạo là làm chủ sanh, già, bệnh, chết, khi tâm ham muốn điều gì thì ý thức bảo không được ham muốn thì tâm mình không được ham muốn. Khi tâm sân hận thì ý thức bảo tâm không được sân hận thì tâm không sân hận đó là chứng đạo chứ sao? Nó còn giận nữa không, đã bảo là không giận mà giận thì tát vào mặt, lấy bạt tai tát vào đầu nó vài cái mày còn giận là mày chết, tao bảo không giận mày phải nghe chứ. Mình bảo mình không được sao, mình đánh mình không được sao? Có gì đâu mà ngồi đó gìm gìm cái đầu cho nó giận lung, có phải không, còn tát cho nó mấy tát tai nó còn giận thì tát thì nó hết giận, có phải sung sướng không, nó hết giận rồi, cái nào khỏe,...

Đăng trong Chép lời Thầy
Chủ nhật, 13 Tháng 9 2015 07:00

Mười Hai Nhân Duyên

Từ xưa đến giờ, các nhà học giả triển khai 12 nhân duyên theo lối mòn của nhau, họ là những người tu hành chưa đến nơi, đến chốn, sự tu hành của họ phần nhiều rơi vào thiền tưởng nên phát triển tưởng tuệ. Từ đó, giáo pháp của đức Phật họ đều suy tưởng qua tưởng tuệ này, nên giảng kinh thuyết pháp không giảng nổi (triển khai) pháp hành, phần nhiều là lý luận suông và giảng sai ý Phật. Họ đã chia 12 nhân duyên thành 3 thời gian quá khứ, hiện tại và vị lai, đó là lối lý luận theo tưởng pháp không đúng nghĩa của 12 nhân duyên. Trong ngũ duyên hay còn gọi là ngũ uẩn gồm có: 1-       Sắc; 2-     Thọ; 3-     Tưởng; 4-   Hành; 5-     Thức. Đó là đức Phật dạy về ngũ uẩn chỉ cho cái thân con người gồm có năm duyên hợp lại...

Đăng trong Vấn đạo

Thầy xin có lời khuyên nhắc các con: tu hành theo Phật giáo chỉ có xa tâm bằng tri kiến, vì thế phải giữ gìn giới luật nghiêm chỉnh thì xả tâm mới không bị ức chế. Các con đừng xem thường giới luật mà hãy xem giới luật là mạng sống của các con thì sự tu tập mới dễ dàng chứng đạo. Như các con đã hiểu, muốn chứng đạo tức là chứng đạt chân lí thì phải giác ngộ chân lí, giác ngộ chân lí là phải hiểu biết rõ chân lí. Có hiểu biết rõ chân lí mới hộ trì và bảo vệ được chân lí. Có hộ trì và bảo vệ được chân lí mới chứng nhập vào chân lí tức là chứng đạo. Vậy, hiện giờ con có ngộ được chân lí hay chưa? Chân lí là một trạng thái tâm bất động, là tâm thanh thản, an lạc và vô sự; là tâm ly dục ly ác pháp; là tâm không phóng dật; 

Đăng trong Tâm thư
Thứ tư, 01 Tháng 7 2015 07:00

Duyên sanh

Vì thế kinh điển Nguyên Thủy nhắm vào duyên Sanh” để đoạn dứt ưu bi, sầu khổ, bệnh chết nên kinh thường dạy: “Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những việc làm đã làm xong, không còn trở lui trạng thái này nữa”. Như trong giới luật Tỳ kheo Tăng và Ni, đức Phật đã xác định đoạn dứt duyên sanh rất rõ ràng: “Cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà sa, sống không nhà cửa, không gia đình”. Đó là bước đầu vào Đạo Phật là phải đoạn dứt duyên sanh y trước tiên. Nếu còn sanh y mà giải thoát là khó tu. Nếu một người tu tập quyết tìm đường giải thoát ra khỏi cuộc sống trần lao này thì phải buông xả như Phật và các bậc Thánh Tăng: không trang điểm làm đẹp, của cải tài sản bỏ sạch, cha mẹ  anh  em, chị em  vợ con đều  bỏ xuống hết như  trong bài “Vượt thoát” đã dạy. 

Thứ bảy, 13 Tháng 6 2015 07:00

Quán thân vô thường - Nguyên Thanh

Chúng ta đã là chúng sanh thì ít nhiều đều có tham vọng, lòng tham vọng ấy bám víu chặt chẽ vào sự vật mà chúng ta đã cấu tạo, nắm bắt được. Chúng ta chỉ buông thả chúng ra sau khi trút hơi thở cuối cùng. Chúng ta đã bất lực, không còn đủ sức để nắm giữ chúng nữa, nên đành buông xuôi tay để chúng tuôn đi, chứ nếu còn hơi sức, chúng ta vẫn còn muốn nắm lại và giam giữ một cách tuyệt vọng những gì đã nắm được. Suốt đời, chúng ta vẫn lập đi lặp lại mãi cái cử chỉ nắm bắt, giữ gìn ấy. Và suốt đời biết bao nhiêu lần, chúng ta đã đau khổ, thất vọng, vì mọi sự vật ở đời không bao giờ chiều theo ý muốn của chúng ta mà chịu ở yên một chỗ.  Mỗi sự vật đều luôn biến chuyển, đổi thay, nay đây mai đó như một dòng sông, như một đám mây, như vó ngựa. Nói theo danh từ nhà Phật, thì sự biến chuyển đổi thay ấy gọi là luật vô thường.

Đăng trong Bài làm

Đi tu không phải là một việc làm khổ mình như các tôn giáo khác từng dạy như: khổ hạnh, ép xác, phải làm cho cơ thể kiệt quệ, tàn tạ; đi tu cũng không phải vào chùa ngồi tụng kinh, niệm Phật ê a theo tiếng chuông, tiếng mõ trong một ngày đêm bốn thời; đi tu cũng không phải ngồi thiền, niệm thần chú, bắt ấn, vẽ bùa, sái đậu thành binh, kêu ma, điều khiển âm binh, âm tướng; đi tu cũng không phải như tập luyện võ công, khí công, khinh công, yoga, nhân điện, xuất hồn, vô vi, v.v.. Chính đi tu là tập luyện cách thức ngồi chơi vô sự, vì con người ít ai ngồi chơi vô sự được. Ngồi chơi vô sự nên thân tâm an nhàn, thanh thản, không bận rộn việc gì cả. Tuy là ngồi chơi nhưng lúc nào cũng phải quan sát lại tâm mình, xem tâm mình còn có buồn khổ, phiền não, lo toan, 

Đăng trong Tâm thư
<12>
Trang1 của2