Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Thứ ba, 09 Tháng 5 2017 20:29

Mười Hai Cửa Vào Đạo

Đạo Phật đã xác định rõ ràng, phàm làm một vị thầy dạy người tu hành là tự thân mình phải tu hành chứng đạo. Chứng đạo của Phật giáo không có gì khó khăn, chỉ có tâm mình Vô Lậu, nếu tâm chưa Vô Lậu thì không nên dạy người tu tập, nhất là những vị thầy Thuyết Giảng (giảng sư). Căn cứ vào 12 cửa vào đạo Đức Phật còn dạy tiếp: “Nếu một vị thầy không thông suốt 12 cửa vào đạo thì không xứng đáng làm thầy Thuyết Giảng”. Như vậy, 12 cửa vào đạo rất quan trọng nên Đức Phật mới dạy như vậy. Chúng ta hãy lắng nghe Đức Phật giải thích của 12 cửa vào đạo: “Muốn làm một giảng sư phải Thuyết Pháp về sự yểm ly, ly tham, đoạn diệt, sanh, hữu, thủ, ái, thọ, xúc, sáu xứ, danh sắc, thức, hành, vô minh, như vậy là đủ để làm một giảng sư Thuyết Pháp”.

Đăng trong Sách xuất bản
Chủ nhật, 20 Tháng 9 2015 07:00

Không có dự tính - Tâm thư (31/5/2009)

Lời đức Phật dạy trên đây rất rõ, nếu một người còn VÔ MINH, mà đem hết sức mình ra làm những việc thiện để cầu được phước báo nhân thiên; để cầu hưởng được những công đức lợi lạc cho mình, cho người; để được sự an vui giải thoát, điều này không bao giờ có. Vì còn VÔ MINH nên dù làm thiện pháp hay phi pháp đều không lợi lạc, mà đều gặp quả khổ đau. Vì VÔ MINH nên làm điều thiện vẫn bị chấp thủ, do chấp thủ làm thiện nên người ấy thường sợ hãi,do sợ hãi nên không giải thoát. Cho nên,một người đoạn tận VÔ MINH làm những việc gì họ đều không chấp thủ. Do không chấp thủ nên họ không sợ hãi, không sợ hãi nên được giải thoát. Những lời dạy trên đây của đức Phật rất quan trọng, nếu chúng ta chỉ cần phá vỡ VÔ MINH đạt được MINH thì giải thoát hoàn toàn. 

Đăng trong Tâm thư
Chủ nhật, 13 Tháng 9 2015 07:00

Mười Hai Nhân Duyên

Từ xưa đến giờ, các nhà học giả triển khai 12 nhân duyên theo lối mòn của nhau, họ là những người tu hành chưa đến nơi, đến chốn, sự tu hành của họ phần nhiều rơi vào thiền tưởng nên phát triển tưởng tuệ. Từ đó, giáo pháp của đức Phật họ đều suy tưởng qua tưởng tuệ này, nên giảng kinh thuyết pháp không giảng nổi (triển khai) pháp hành, phần nhiều là lý luận suông và giảng sai ý Phật. Họ đã chia 12 nhân duyên thành 3 thời gian quá khứ, hiện tại và vị lai, đó là lối lý luận theo tưởng pháp không đúng nghĩa của 12 nhân duyên. Trong ngũ duyên hay còn gọi là ngũ uẩn gồm có: 1-       Sắc; 2-     Thọ; 3-     Tưởng; 4-   Hành; 5-     Thức. Đó là đức Phật dạy về ngũ uẩn chỉ cho cái thân con người gồm có năm duyên hợp lại...

Đăng trong Vấn đạo

Hỏi: Sự giải thoát của người cư sĩ giữ 5 giới và Thập thiện, sống đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình, khổ người và người tu sĩ khác nhau như thế nào? Đáp: Người cư sĩ giữ năm giới, hành Thập thiện, sống nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả đó là giải thoát được tâm mình bằng thiện pháp, nên tâm hồn thanh thản, an lạc, lúc nào cũng yên vui hạnh phúc. Nhưng không thể làm chủ được sự sống chết của thân, người cư sĩ họ mới chỉ ly được ác pháp, nhưng chưa lìa hết dục. Vì thế, họ khó mà nhập định được, họ phải tu tập ở giai đoạn ly dục của vị Tỳ kheo thì mới có nhập được các loại định. Người cư sĩ chỉ mới giải thoát được ác pháp nơi tâm, còn người tu sĩ thì giải thoát được thân tâm trọn vẹn.

Đăng trong Bản viết tay
Thứ ba, 02 Tháng 9 2014 07:00

Đường về xứ Phật (tập 9)

Ba mươi bảy phẩm trợ đạo đã được giảng dạy trên hai phần ba, làm sáng tỏ đường lối tu tập của đạo Phật rất cụ thể và rõ ràng, không còn có chỗ nào khiến cho quý vị khó hiểu. Chúng tôi giảng tới đâu thì pháp hành kèm theo tới đó, nếu ai chịu khó tu tập và lập hạnh sống đúng giới luật của Phật, thì chúng tôi tin chắc rằng quý vị sẽ tìm thấy sự giải thoát ngay liền. Sự giải thoát ngay liền đó là một tâm hồn thanh thản, an lạc và vô sự. Còn nếu quý vị không phải là những người đi tìm sự giải thoát nơi tâm hồn của quý vị, thì khi đã đọc sách của chúng tôi,