Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Con đã học “nhân quả”, bệnh tật, tai nạn, khổ ách đều chính do nhân quả ác mà ra, họ đã làm ác họ phải gặt quả khổ, đó là luật công bằng nhất của nhân quả mà không có một đấng vạn năng nào có thể cứu họ được, giúp họ được huống là chúng ta. “Làm phúc, làm thiện cứu giúp người bệnh khổ, tai nạn thì chính bản thân mình cũng được tiêu tai, giải hạn”. Làm phúc, làm thiện không phải là gieo nhân lành sao? Mà đã gieo nhân lành thì chuyển được quả khổ nơi bản thân mình. Làm phúc, làm lành với con người mà lại làm ác với tất cả các loài vật, giết hại chúng, ăn thịt chúng, thì có phải thiện không? Làm phúc, làm thiện cứu giúp người bệnh khổ, tai nạn là để cầu danh làm từ thiện, cầu lợi gạt người khác, thì phỏng có thiện không? ...

Đăng trong Vấn đạo

Hỏi: Sự giải thoát của người cư sĩ giữ 5 giới và Thập thiện, sống đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình, khổ người và người tu sĩ khác nhau như thế nào? Đáp: Người cư sĩ giữ năm giới, hành Thập thiện, sống nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả đó là giải thoát được tâm mình bằng thiện pháp, nên tâm hồn thanh thản, an lạc, lúc nào cũng yên vui hạnh phúc. Nhưng không thể làm chủ được sự sống chết của thân, người cư sĩ họ mới chỉ ly được ác pháp, nhưng chưa lìa hết dục. Vì thế, họ khó mà nhập định được, họ phải tu tập ở giai đoạn ly dục của vị Tỳ kheo thì mới có nhập được các loại định. Người cư sĩ chỉ mới giải thoát được ác pháp nơi tâm, còn người tu sĩ thì giải thoát được thân tâm trọn vẹn.

Đăng trong Bản viết tay