Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Thứ tư, 17 Tháng 1 2018 08:51

Tạo Duyên Giáo Hóa Chúng Sanh (gốc)

Khi tu tập làm chủ bốn sự đau khổ: sinh, già, bệnh, chết xong, chúng tôi có những ước nguyện muốn đem những kinh nghiệm tu hành này dựng lại Chánh pháp của đức Phật, để giúp cho mọi người tu tập không còn lọt vào tà pháp ngoại đạo. Đó cũng là làm sống lại con đường tu tập giải thoát mà từ lâu đã bị kinh sách Phát triển dìm mất. Chính đó là mục đích của chúng tôi và mọi người đang tu hành theo Phật giáo đều mong ước. Chứng đạt chân lí của Phật giáo là chứng đạt tâm Bất Động, chớ không phải chứng đạt một cái gì khác lạ như mọi người đã từng nghĩ tưởng: nào là Phật tánh; nào là thần thông, phép thuật, tàng hình, biến hóa; nào là phóng hào quang, bay lên trời hay xuống địa ngục, v.v.. Mà chính tâm Bất Động là tâm vô lậu. Tâm vô lậu tức là chừng quả A La Hán.

Đăng trong Bút tích gốc
Thứ sáu, 05 Tháng 1 2018 15:08

Làm từ thiện

Con làm việc đó mà tâm tham con còn, tức là con gọi người này, người kia đóng góp nhau cho người bất hạnh đó. Cái đó đúng là thiện, nhưng thiện đó coi chừng con mang danh nhà từ thiện, con háo danh. Tâm danh con còn, chứ đâu phải là con người hết danh sao? Cho nên vì vậy mà con còn dục danh, rồi thích nghe người ta nói nhà từ thiện này kia, … Mấy con biết đâu những người nghèo khổ đó là do ích kỷ, nhân quả của họ mà. Con gánh vác mai mốt con sẽ bị, nghĩa là con cũng sẽ nghèo rồi người ta cũng sẽ đem cho con chứ gì? Cho nên, các con thấy luật nhân quả mà, nó rất công bằng, tại sao mấy người đó lại nghèo? Tại sao mấy người đó bị lũ lụt làm cho họ trôi của cải để nghèo đói như vậy? ...

Đăng trong Vấn đạo

Cuộc đời chỉ là một giấc mộng hãi hùng, có gì là danh, có gì là lợi? Đến với cuộc đời, vì lợi ích cho mọi người, chúng ta hãy làm những gì cho đời, chứ không phải làm những gì cho đời để lưu danh thiên cổ. Chúng ta đến với cuộc đời với đôi bàn tay trắng, khi trở về lòng đất, những gì chúng ta đã làm được là vì ích lợi cho đời, chứ không phải là để lưu dấu. Phải không con?Thầy đã nhiều lần nhắc nhở các con, nhưng các con không nghe. Những việc làm của các con là một kẻ hở để những người có ác ý tìm cách bài bác, chỉ trích, nói xấu Thầy... Vô tình chúng ta tạo nên ác nghiệp cho họ. Thật đáng thương các con ạ! Còn riêng Thầy, khen, chê như gió thoảng ngoài tai, như nước đổ lá khoai, như nước chảy qua cầu.

Đăng trong Tâm thư

Về việc biên soạn kinh sách, khi tu hành chưa xong, các con đừng nên biên soạn kinh sách, mà hãy dành tất cả thời gian để cố gắng học tập những gì cần học tập; để cố gắng tu tập những gì cần tu tập; để cố gắng sống đúng đức hạnh những gì chưa đức hạnh; để cố gắng hộ trì và bảo vệ chân lí những gì chưa hộ trì và bảo vệ chân lí; để cố gắng ly dục, ly ác pháp những gì chưa ly dục, ly ác pháp; để cố gắng giữ gìn tâm bất động trước các ác pháp và các cảm thọ, những gì chưa giữ gìn được tâm bất động trước các ác pháp và các cảm thọ; để cố gắng giữ gìn tâm thanh thản, an lạc và vô sự, những gì chưa giữ gìn được tâm thanh thản, an lạc và vô sự. Bởi đó là con đường cứu cánh, giúp các con vượt qua biển khổ sinh tử, luân hồi.

Đăng trong Tâm thư
Thứ hai, 20 Tháng 7 2015 07:00

Bên Thầy Chúng Con Học Đạo - Tập 1

Giáo pháp chân chánh của Đạo Phật luôn luôn chỉ thẳng, nói thật, nói những pháp hành cụ thể, thực tế, rõ ràng như: “Ngăn ác, diệt ác pháp, sinh thiện, tăng trưởng thiện pháp” hoặc “Không nên làm các pháp ác, nên làm các pháp thiện”. Cho nên, giáo pháp của Phật không bao giờ nói sai sự thật, luôn luôn nói đúng đạo đức nhân bản - nhân quả của con người, để mọi người hiểu biết rõ ràng và tự sửa sai những điều lầm lỗi, những điều làm không đúng theo đạo đức làm Người, làm Thánh. Vì Đạo Phật đã xác định Thánh nhân không phải ngoài con người, ngoài con người không thể tìm có Thánh nhân được. Cho nên, giáo pháp của Đức Phật là một giáo pháp không trừu tượng, ảo tưởng, không mê tín, dị đoan, phi đạo đức, v.v.. 

Thứ tư, 01 Tháng 7 2015 07:00

Duyên sanh

Vì thế kinh điển Nguyên Thủy nhắm vào duyên Sanh” để đoạn dứt ưu bi, sầu khổ, bệnh chết nên kinh thường dạy: “Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những việc làm đã làm xong, không còn trở lui trạng thái này nữa”. Như trong giới luật Tỳ kheo Tăng và Ni, đức Phật đã xác định đoạn dứt duyên sanh rất rõ ràng: “Cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà sa, sống không nhà cửa, không gia đình”. Đó là bước đầu vào Đạo Phật là phải đoạn dứt duyên sanh y trước tiên. Nếu còn sanh y mà giải thoát là khó tu. Nếu một người tu tập quyết tìm đường giải thoát ra khỏi cuộc sống trần lao này thì phải buông xả như Phật và các bậc Thánh Tăng: không trang điểm làm đẹp, của cải tài sản bỏ sạch, cha mẹ  anh  em, chị em  vợ con đều  bỏ xuống hết như  trong bài “Vượt thoát” đã dạy. 

Cuộc đời chỉ là một giấc mộng hãi hùng, có gì là danh, có gì là lợi? Đến với cuộc đời, vì lợi ích cho mọi người, chúng ta hãy làm những gì cho đời, chứ không phải làm những gì cho đời để lưu danh thiên cổ. Chúng ta đến với cuộc đời với đôi bàn tay trắng, khi trở về lòng đất, những gì chúng ta đã làm được là vì ích lợi cho đời, chứ không phải là để lưu dấu. Phải không con? Thầy đã nhiều lần nhắc nhở các con, nhưng các con không nghe. Những việc làm của các con là một kẻ hở để những người có ác ý tìm cách bài bác, chỉ trích, nói xấu Thầy... Vô tình chúng ta tạo nên ác nghiệp cho họ. Thật đáng thương các con ạ! Còn riêng Thầy, khen, chê như gió thoảng ngoài tai, như nước đổ lá khoai, như nước chảy qua cầu. 

Đăng trong Tâm thư