Tìm kiếm

Nhận tin bài qua email

Thứ tư, 26 Tháng 4 2017 17:47

Chung tay xây dựng Trung Tâm An Dưỡng

Trung Tâm An Dưỡng tiếp nhận mọi người không kể nam, nữ, tuổi tác, thành phần xã hội, nghề nghiệp, tôn giáo hoặc không tôn giáo, ai ai cũng có thể đến xin an dưỡng nghỉ ngơi. Trong thời gian an dưỡng nghỉ ngơi được học tập đạo đức nhân bản - nhân quả, được rèn luyện thân tâm trong sạch bằng phương pháp Chánh Niệm Tĩnh Giác, được phục hồi sức khỏe đẩy lui bệnh tật bằng phương pháp Thân Hành Niệm, nhờ đó cuộc sống mới thực sự có an vui lành mạnh; nhờ đó mọi người mới sống chan hòa tình thương yêu nhau. Mục đích của TTADTTCL giúp cho con người sống có đạo đức, nhà nhà có đạo đức, xã hội có đạo đức và đề cao đạo đức để cùng với sự phát triển đi lên của kinh tế, khoa học, kỷ thuật, nhờ đó cuộc sống mọi người sẽ trở nên an vui và thật sự hạnh phúc biết bao!

Đăng trong Tư liệu
Thứ hai, 12 Tháng 12 2016 07:53

Trau dồi Tứ vô lượng tâm

Tâm có một giá trị hay không là do ở chỗ rộng hẹp của nó. Muốn tâm có giá trị thì phải trau dồi, tập sống được như tâm Phật, tâm thương chúng sanh rộng lớn vô bờ, vô biên. Tứ là bốn, Vô Lượng Tâm là bốn tâm rộng lớn mênh mông, phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể lường, tính được. Đó là Tứ Vô Lượng Tâm, là cái nghĩa của nó, là cái tâm rộng lớn phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể tính lường được chỗ nào hết, nghĩa là vô bờ bến. Vô lượng tâm là tâm vô cùng rộng lớn, thoát ra khỏi mọi sự ràng buộc các dây mơ rễ má của mọi tâm lý tình cảm, thương ghét, giận hờn, tị hiềm, kiêu căng, nghi ngờ, ngã mạn của phàm phu, phá vỡ tà kiến, thân kiến, chấp kiến trước mọi trí tuệ mê mờ, lầm lạc.

Đăng trong Chép lời Thầy
Thứ ba, 27 Tháng 10 2015 17:23

Yếu Chỉ Tu Tập - Phần 2

Suy ngẫm rồi chứng đạo, biết cách suy ngẫm rồi, biết cách của mình để ngăn diệt tất cả chướng ngại pháp. Ngăn cái bị sanh, bị già, bị chết để cho mình sống trong cái vô sự. Bởi vì trong Tứ Diệu Đế các con thấy cái trạng thái, an lạc, vô sự đó là cái vô sanh, cái không bị già, bị chết. Thầy đã dạy rồi, chỉ cần mình xả cái kia là cái này hiện ra, chứ đâu phải là đem cái này mà gò bó ức chế nó để cho nó có cái cái này hoài… Tâm thanh thản, an lạc, vô sự mà cứ nhè trên đó mà tu tập trên thân tâm thì bị ức chế. Mình cứ xả cái này thì cái kia nó có, mà cái này chưa xả mà nó lòi ra thì xả nữa, mà hễ xả hết thì nó lòi ra hết, còn xả chưa hết thì nó che phủ lại thì mình cứ xả. Cho nên, mình cứ dừng ác pháp thì thiện pháp nó hiện ra, ...

Đăng trong Chép lời Thầy
Thứ ba, 13 Tháng 10 2015 07:00

Yếu Chỉ Tu Tập - Phần 1

Chứng đạo là làm chủ sanh, già, bệnh, chết, khi tâm ham muốn điều gì thì ý thức bảo không được ham muốn thì tâm mình không được ham muốn. Khi tâm sân hận thì ý thức bảo tâm không được sân hận thì tâm không sân hận đó là chứng đạo chứ sao? Nó còn giận nữa không, đã bảo là không giận mà giận thì tát vào mặt, lấy bạt tai tát vào đầu nó vài cái mày còn giận là mày chết, tao bảo không giận mày phải nghe chứ. Mình bảo mình không được sao, mình đánh mình không được sao? Có gì đâu mà ngồi đó gìm gìm cái đầu cho nó giận lung, có phải không, còn tát cho nó mấy tát tai nó còn giận thì tát thì nó hết giận, có phải sung sướng không, nó hết giận rồi, cái nào khỏe,...

Đăng trong Chép lời Thầy

Ông Phật ông dạy mình thấy nhân quả, đừng biết đúng biết sai, mà hãy thấy nhân quả, tâm mình sẽ được giải thoát. Bất cứ cái gì ở trên đời này, mà người nào làm cái gì thì không ngoài nhân quả, thiện ác thôi chứ có gì đâu. Khen mình thì là thiện, mà chê mình là ác, mà tâm mình thì đừng thấy lỗi người mà hãy thấy lỗi mình.Các con ghi chép nhớ kỹ như vậy thì ngay đó là tâm mấy con bất động, mấy con giải thoát liền, mấy con làm A la hán, làm Phật ngay đó. Phật là giải thoát là không bị chấp trước một ác pháp, mắt - tai - mũi - miệng - thân - ý không phải đui, không phải không nghe, không thấy mà ý ở trong này nó theo đó mà nó khởi ra thì dừng lại, quay vô đây đừng có nghe ra bên ngoài, nhân quả có gì mà phải nghe, các con thấy. 

Đăng trong Chép lời Thầy
Thứ tư, 27 Tháng 8 2014 07:00

Đường về xứ Phật (tập 4)

Người  đi  tu  mà  không  học  là  tu mù,  người  có  học  mà  không  tu  như  cái  tủ đựng kinh sách”. Người tu có học hiểu mà không thưa hỏi kinh nghiệm của thiện hữu tri thức, tự kiến giải, tự tu thì cũng giống như người đi lạc trong rừng sâu chẳng biết đườngra.  Cho  nên  sự  tu  hành  theo  Phật  giáo không thưa hỏi, không nghiên cứu thông suốt giáo pháp tu tập thì trăm ngàn người đều tu sai, tu không tới nơi tới chốn, tu vô ích.