Chơn Như, ngày 29/11/2009

LÀM TỪ THIỆN

Phật tử vấn đạo

Hỏi: Bạch Thầy! Con ví dụ cụ thể như bây giờ về cái hạnh trong Ngũ giới, về cái Giới sát sanh tụi con chưa ăn chay trường được, nhưng mà trong tâm ḿnh muốn làm cái việc như là thọ Bồ tát giới bố thí, tâm ḿnh thương chúng sanh, ḿnh muốn bố thí, th́ như vậy là ḿnh không giữ được Ngũ giới nhưng muốn thực hiện hạnh Bồ tát giới th́ như vậy có đúng không thưa Thầy?

Đáp: Không, nó sẽ đi ở góc độ khác nữa. Con làm việc đó mà tâm tham con c̣n, tức là con gọi người này, người kia đóng góp nhau cho người bất hạnh đó. Cái đó đúng là thiện, nhưng thiện đó coi chừng con mang danh nhà từ thiện, con háo danh. Tâm danh con c̣n, chứ đâu phải là con người hết danh sao? Cho nên v́ vậy mà con c̣n dục danh, rồi thích nghe người ta nói nhà từ thiện này kia, …

Mấy con biết đâu những người nghèo khổ đó là do ích kỷ, nhân quả của họ mà. Con gánh vác mai mốt con sẽ bị, nghĩa là con cũng sẽ nghèo rồi người ta cũng sẽ đem cho con chứ ǵ? Cho nên, các con thấy luật nhân quả mà, nó rất công bằng, tại sao mấy người đó lại nghèo? Tại sao mấy người đó bị lũ lụt làm cho họ trôi của cải để nghèo đói như vậy?

Đứng trước cảnh đó chúng ta thấy là có nhân duyên với chúng ta, chúng ta nên giúp đỡ. Nhưng mà chúng ta không thấy, chúng ta nghe ai nói đâu đó, bây giờ ḿnh góp nhau ḿnh đem giúp cho những người đó th́ chúng ta sẽ gánh hậu quả đó, bởi v́ họ làm ác chứ đâu phải họ làm thiện, nếu họ làm thiện làm sao họ có cảnh đó? Mà ḿnh kê vai gánh vô những điều đó th́ chắc chắn là ḿnh phải trả.

Thầy nói bây giờ một Bác sỹ, anh rất giỏi, nhưng mà người làm ác người ta phải thọ lấy những quả bệnh chứ sao? Anh giỏi anh cứu họ đi, anh sẽ gánh vác bệnh của họ. Có ông Bác sỹ nào khỏi chết bao giờ không? Khỏi bệnh không? Có không? Có nhiều ông Bác sỹ cũng vẫn bệnh ung thư như thường. Các con thấy không? - Nhân quả mà! Đừng nghĩ rằng chúng tôi làm thiện là chúng tôi sẽ hưởng. Con bây giờ bỏ ra con làm thiện với tâm tốt của con, nhưng mà con nghĩ nó có danh không? Coi chừng con bị danh đó. Mấy con phải thấy được tâm ḿnh nó c̣n tâm phàm phu, nó c̣n dục, nó chưa phải hết dục.

Cho nên Thầy nói, đạo Phật dạy chúng ta rất cụ thể, khi nào tu chứng rồi mới làm những việc lợi ích cho người khác. Chưa tu chứng th́ coi chừng chúng ta bị lầm cái tâm của chúng ta. Tôi làm từ thiện tôi làm tốt, nhưng không ngờ coi chừng tôi bị khổ. Luật nhân quả nó răn những người làm ác để chừa cái tội ác đó. Họ chết đi, họ khổ sở để nhớ đừng làm điều đó nữa. Luật nhân quả mà! Chúng ta kê vai gánh vác nhau, chúng ta thương yêu thật sự, nhưng thương yêu chúng ta có học hết không?

Bây giờ Thầy nói về t́nh thương yêu cho các con thấy:

Có một ngôi nhà cháy, một đứa bé kẹt ở trong đó, kêu khóc rên la. Mọi người chạy tới la làng thôi chứ không dám nhào vô. Mấy người chạy đến kêu người khác cứu th́ mấy người đó thương chứ không phải không thương, nhưng mà không dám xông vào cứu, sợ ḿnh bị lửa phỏng. Nhưng có một chú thanh niên họ chạy đến, họ xông vô nhà, đạp vô nhà, lửa đang cháy cứu đứa bé ra. Vậy th́ từng cấp mà t́nh thương yêu đó nó khác hơn là những người đứng ở ngoài la làng chứ!? Cho nên, chúng ta phải học thương yêu như thế nào đúng mà như thế nào sai. Bởi v́ Đức hiếu sinh dũng cảm, c̣n những người kia hiếu sinh mà không dũng cảm. Các con thấy chưa, từng cấp của nó mà! Cho nên, chúng ta chưa học hết đức giới, chúng ta biết sao mà giới luật của Phật đúng sai?

Bây giờ, Đức sát sanh dạy không sát hại chúng sanh, không nên giết hại chúng sanh mà chúng ta giữ c̣n chưa trọn, chúng ta c̣n giết hại rồi ăn thịt. Có nhiều người nói, tôi không giết hại, tôi ra chợ tôi mua về tôi làm ăn chứ tôi không giết hại, nhưng mà cấp độ của người giết hại phải thọ lấy cái sự giết hại, mà người ăn thịt th́ phải thọ lấy cái sự ăn thịt chứ đâu phải là tránh khỏi sao?

Thầy muốn nói như vậy để thấy rằng giới luật của Phạt dạy từng cấp độ đạo đức từ thấp đến cao, và thọ lănh quả khổ từ thấp đến cao. Tại sao trước mặt Thầy tại đây có một người ung thư mà tất cả những người khác không ung thư? Đâu phải giống nhau hết đâu, các con hiểu điều đó. Cho nên có thấp có cao. Có người bệnh bệnh sơ rồi hết, có người bệnh nằm 5, 7 ngày, có người th́ cả tháng cả năm. Đó là cấp độ thọ quả khổ khác nhau chứ đâu phải!

Chúng ta nh́n mọi người trước mặt Thầy, về cái thân chúng ta có người nào giống người nào không? Hay quá, nhân quả rất hay! Đặc tính của con người, tâm con người cũng không giống nhau, không có người nào giống người nào, thân xác cũng không giống nhau. Cho nên nghiệp thọ quả khổ hay phước báu cũng không giống nhau.

Thầy nói đây không có nghĩa là mấy con không nên làm từ thiện. Mấy con làm là tốt, an ủi, nhưng chúng ta nên tránh. Biết rằng chúng ta làm là tốt, nhưng làm như thế nào để tâm chúng ta đừng bị danh bị lợi. V́ thương yêu chúng ta làm, cũng như một người chạy xông vào nhà lửa, chỉ biết liều chết để mà cứu đứa bé mà thôi, chúng ta xông vào sự đau khổ của mọi người giúp họ thôi đừng nghĩ rằng tôi làm việc từ thiện. Các con nhớ! Khi mà ḿnh nghĩ rằng ḿnh làm từ thiện th́ chưa phải là từ thiện. Tôi chỉ biết người khác đói trong cảnh khổ, tôi sẽ giúp đỡ người đó rồi tôi ra đi.

Thầy nhắc nhở mấy con điều đó, kẻo không tâm chúng ta nó sẽ chi phối chúng ta và nó tạo nghiệp mấy con, nó ngầm nó tạo nghiệp mấy con, nguy hiểm lắm mấy con. Bởi v́ nhân quả nó từng li từng tư rất nhỏ mấy con. Cho nên khi mà mấy con muốn làm việc từ thiện, mấy con hăy hỏi đến một người tu chứng, người ta sẽ nói về nhân quả, để rồi mấy con làm mà tâm mấy con thản nhiên như ḿnh không có làm.

(Trích Khai thị Phật pháp (29-11-2008),
phút thứ 51’:00” - 58’:10”)