Phan Rang, ngày 24/4/2000

NHÂN QUẢ QUÁ KHỨ
LÀ NỀN TẢNG CHO NHÂN QUẢ HIỆN TẠI

Minh Pháp vấn đạo

Hỏi: Kính bạch Thầy!

Kính thưa cô Diệu Quang!

Đời người không ai biết cái chết xảy đến cho ta, ngoại trừ các vị Thánh tu hành chứng đắc.

Gia đ́nh con vừa mất một người chị thân thương, vĩnh viễn xa rời những người thân yêu tái sanh nơi chốn thiện ác do tích lũy thiện ác ở đời, nhưng nào ai biết về đâu? Cha mẹ già yếu tưởng chừng sẽ mất trước con trẻ nào ngờ nhân quả thiện ác thím mạng trẻ chết trước già.

Nguyên chị con bị chết đâu do tay con rể về cố ư chém người cháu nhầm mẹ vợ (ban đầu vùng này chưa có điện, nên thấy không rơ mặt người).

Gia đ́nh và cha mẹ quá đau đớn cái chết bất ngờ, người không bệnh nan y trước cảnh đau ḷng này. Con không giải thích được đường đi của nhân quả liên quan nhiều sự việc dẫn đến án mạng. Có người cho mẹ vợ có ân oán với chàng rể ở quá khứ nay kết duyên rể con để trả nợ xương máu.

Theo con hiểu khi con người ta nổi giận, lúc bấy giờ mất hết b́nh tĩnh sáng suốt, tâm sân hận sôi sục, ác quỷ vô minh xâm chiếm cả tâm hồn, mất lư trí, cho nên làm theo bản năng thú tính, không chút thương xót và sợ hăi.

Nhân khổ ḿnh:

Sân: Cầm dao chém người, gây gỗ hàng xóm. Thường cầm dao uy hiếp người khác (thói quen) ở tù.

Quả khổ người:

Án mạng: Chắc chắn sẽ có ấu đả, bị thương chết, nằm bệnh viện.

Chị con con trước đây từ bỏ con rể v́ tính hung ác của cậu ta, nên không quan tâm chuyện gây gỗ với hàng xóm nữa.

Ngay sự việc xảy ra có liên hệ giữa con trai nên chạy theo can gián v́:

-         Thương con, độ con bị đánh nhầm (Ái kiết sử)?

-         Nhân ác quá khứ trổ quả nghiệp lực thúc đẩy?

Nếu chị có tu tập tỉnh giác th́ có đủ b́nh tĩnh biến sự việc dữ thành lành th́ có thể qua khỏi nghiệp nghiệp ác trổ quả không mất mạng? Theo tư duy của chúng con như vậy có đúng không thưa Thầy và cô Diệu Quang? C̣n giải thích nhân quả hiện tại (thực tế dễ tin), nhân quả quá khứ đời trước (nói thế nào mà họ tin v́ con người đời nay có người cho là rủi ro không nhân quả, đời quá khứ vị lai chấp đoạn, kiếp chết là hết).

Vậy th́ nhân quả thiện ác nghiệp báo luân hồi, chúng ta giải thích như thế nào cho anh em đều hiểu thực hành trong đời sống tránh ác làm thiện mà Thầy thường nhắc nhở chúng con. Đại thừa giáo giải thích nhân quả có ư dọa nạt mơ hồ, không thực tế rơ ràng.

Kính xin Thầy và cô Diệu Quang chỉ dạy cho chúng con được tận tường nhân quả nghiệp báo luân hồi. Mỗi lá thư mà Thầy đă gởi do giải thích thắc mắc của các huynh đệ đến được nhóm phô tô chia nhau mỗi người một bản làm tài liệu học tập và thực hành.

Đáp: Chơn như ngày 26 - 4 - 2000.

Kính gởi Minh Pháp!

Nếu học về đạo đức nhân bản - nhân quả mà không hiểu được nhân quả nghiệp báo luân hồi mà cứ giải thích theo tưởng giải của các nhà học giả Đại thừa th́ mơ hồ trừu tượng thiếu thực tế không cụ thể, phần nhiều là những câu chuyện huyền thoại cảnh giới siêu h́nh địa ngục để lừa đảo con người cúng tế, cầu phước, cầu an cầu siêu, v.v..

Trong bức thư này có câu: thương con độ con bị đánh nhầm (Ái kiết sử), câu này đúng. V́ ái kiết sử khiến tâm mê mờ, đặt t́nh thương không đúng không gian và thời gian, không thấy hiện tướng nhân quả đang diễn biến sôi động từng giây phút (sát na), nên tiến vào hiện tướng nhân quả tăng tưởng ác pháp như lửa gặp gió, nên án mạng dễ dàng xảy ra.

Câu 2: Nhân quá khứ trả quả nghiệp lực thúc đẩy”, câu này hiện theo tưởng giải của các nhà Đại thừa, nên mơ hồ trừu tượng, sai không đúng. Nếu cho nhân ác quá khứ trả quả th́ nó là luật nhân quả định mệnh hay mệnh định chứ không phải là luật nhân quả của Đạo Phật. Th́ như vậy nhân quả không thể chuyển được, mà nhân ác quá khứ trổ quả th́ con người ở thế gian này không có giải thoát được mà phải chịu số mệnh và như vậy Đạo Phật không có ra đời v́ có ra đời cũng không giải quyết sự đau khổ của loài người.

Biết rằng nhân quả có quá khứ và vị lai, nhưng trí hữu hạn của chúng ta chưa đủ để hiểu, nếu chúng ta muốn hiểu th́ thành ra tưởng tri, mà tưởng tri hiểu thành ra mơ hồ trừu tượng, thiếu thực tế và không thể hiểu đúng được.

Hiểu nhân quả là phải hiểu với trí hữu hạn mà chúng ta đă có sẳn, đừng hiểu theo trí tưởng tượng mà thành ra không thực tế. Nhưng lư luận nhân quả của con trong thư là thực tế nhưng chưa được cụ thể lắm và những câu sai Thầy sẽ giúp thêm để các con nhận rơ hơn.

Luận về nhân quả là phải luận về nhân quả hiện tại th́ mọi người không có nghi ngờ v́ nhân ở đâu th́ quả phải ở đó liền, ai ai cũng nhận ra rơ ràng v́ rất cụ thể nên ai cũng phải tin. C̣n luận về nhân quả quá khứ nối tiếp với nhân quả hiện tại như các nhà Đại thừa ở trong thấy tàng thức th́ những người có kiến thức họ không tin. Bởi v́ chúng ta c̣n trí hữu hạn chưa phải là trí vô hạn th́ chúng ta đừng nên hiểu do kiếp trước giết người mà kiếp này người giết lại, mà phải hiểu nhân quả quá khứ là những duyên để gặp nhau ở kiếp này, nói rơ hơn nhân quả quá khứ là mảnh đất để cho nhân quả hiện tại sanh sôi nảy nở ra bông kết quả. C̣n cay đắng, ngọt bùi là do trí tuệ con người gieo hạt giống hiện tại, nếu hạt giống hiện tại thiện th́ quả phải lành, nếu hạt giống hiện tại ác th́ quả phải khổ đau. Cho nên, từ xưa đến nay người ta luận về nhân quả mơ hồ trừu tượng theo kiểu Đại thừa, người có đầu óc khoa học thực tế họ không tin.

Nhân quá khứ mà quả hiện tại có nghĩa là nhân đời trước mà quả đời nay, luận như vậy có vẻ mơ hồ không thực tế, người ta khó tin. Và nếu nhân ở đời trước mà quả ở đời hiện tại th́ người tu theo Đạo Phật không thể chuyển hóa nhân quả được, hay nói cách khác là không thể làm chủ sanh, già, bnh, chết và như vậy th́ Đạo Phật không có ra đời như trước chúng tôi đă nói.

Ví dụ: nhân là hạt chanh ở quá khứ đă gieo rồi th́ quả là trái chanh chua ở hiện tại. Như vậy, chúng ta làm sao chuyển được mà phải ăn trái chanh chua.

Luận theo nhân quả như vậy là sai. Bởi v́ luận như vậy là nhân quả có sự cố định, do đó người ta mới đẻ ra luật định mệnh như câu chuyện Bách Trượng Dă Hồ và câu chuyện vua Lưu Ly.

Cho nên, định luật số mệnh không đúng, v́ luật nhân quả luân hồi gắn liền trong kiếp hiện tại c̣n nhân quả ở quá khứ, kiếp khác nối tiếp kiếp với hiện tại th́ nhân quả quá khứ chỉ là mảnh đất mà thôi.

Ví dụ: nhân quả quá khứ kiếp trước là các duyên anh em cha mẹ ḍng họ thân bằng quyến thuộc con cái, cḥm xóm láng giềng, đó là mảnh đất nhân quả quá khứ.

Trên mảnh đất nhân quả quá khứ này, mặc t́nh ai muốn gieo hạt giống hiện tại tùy ư, nếu hạt giống ngọt th́ sanh trái ngọt, hạt giống đắng th́ sanh trái đắng.

Ví dụ: Có một người mở miệng mắng chửi người khác, người đang mắng chửi đă có nhân quả trong hiện tại đầy đủ. Mở miệng mắng chửi tức là có nhân và quả trong ư, suy nghĩ là nhân tức giận là quả, mở miệng mắng người là nhân, la hét tức tối hao hơi tổn tiếng là quả, múa tay múa chân là nhân, cơ thể mệt mỏi là quả.

Con người ở đời không có đạo đức nhân quả nhân bản nên mọi việc xảy ra rất đau ḷng. Trường hợp như gia đ́nh con, chị con bị đâm chết, c̣n biết bao nhiêu trường hợp xảy ra cay đắng phủ phàng như báo chí đă đăng tin, một người anh giết em, mẹ và cha mà là người có học thức đại học chứ không phải là người thiếu học, thế mà chỉ v́ đạo đức nhân quả nhân bản không có.

Hằng ngày trên hành tinh này, đă biết bao nhiêu sự kiện xảy ra đau ḷng, chỉ v́ loài người không có đạo đức nhân bản - nhân quả nên đă xâu xét giết nhau hơn loài ác thú.

Sự việc xảy ra trong gia đ́nh con là một sự việc đau ḷng trong muôn ngàn sự việc đau ḷng đang liên tục xảy ra khắp nơi trên hành tinh này, chứ không phải chỉ riêng có gia đ́nh con đâu.

V́ lợi ích cho con người trên hành tin này, v́ ngăn chặn mọi sự xảy ra đau ḷng cho con người, Thầy đang soạn thảo giáo tŕnh đạo đức nhân bản - nhân quả. Mong rằng đạo đức của Phật giáo ra đời sẽ chuyển hoá được những sự đau khổ này, biến cảnh sống thế gian thành cơi Cực Lạc, Thiên Đàng, đó là một điều ước nguyện của Thầy.

Vậy các con hăy cố gắng tu tập học hỏi đạo đức nhân quả nhân bản, không làm khổ ḿnh, khổ người, tức là ngăn ác diệt ác pháp, sanh thiện tăng trưởng thiện và luôn luôn nhớ lời khuyên răn của đức Phật: “Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành”.

1/       Câu chuyện thứ nhất, Bách Trượng Dă Hồ:

Sau buổi thuyết giảng của thiền sư Bách Trượng, tất cả chúng điều ra về chỉ c̣n lại một ông già, dường như muốn hỏi tổ Bách Trượng một điều ǵ nhưng c̣n ngán ngại. Tổ Bách Trượng biết được ư mới hỏi:

-         Sao giờ này ông chưa về?

Ông lăo đáp:

-         “Kính bạch Ḥa thượng, con có một điều nghi ngờ Ḥa thượng giải đáp dùm”.

-         Cứ hỏi!

-         Kính bạch Ḥa thượng cách đây 500 năm con cũng là một vị tu sĩ trong hàng giáo phẩm Thượng tọa, có người hỏi con: “Bậc đại tu hành có bị lực nhân quả hại không?”. Con đáp: “Bậc Đại tu hành không bị lực nhân quả”, lời đáp này không đúng nên con bị tái sanh làm loài chồn tinh ở sau chùa. Do công phu tu hành con đă biến được thành người, nhưng câu hỏi năm xưa con c̣n nghi ngờ không biết phải trả lời như thế nào đúng. Vậy ngưỡng mong ḥa Thượng từ bi giải đáp nghi ngờ cho con.

Tổ Bách Trượng đáp:

-         Chẳng mê muội nhân quả.

Ông lăo quỳ xuống đănh lễ Tổ và nói: Mang ơn Ḥa Thượng làm lễ trà tỳ cho con, ngày mai con đă hết kiếp làm thân chồn”.

Câu chuyện này tổ sư Thiền tông đă xác định luật nhân quả định mệnh, chớ không phải luật nhân quả của đạo Phật, tức là luật nhân quả của Bà la môn. Câu chuyện này có nghĩa là người tu chứng cũng không làm chủ được nhân quả.

2/       Câu chuyện thứ hai của vua Lưu Ly.

Nơi ḍng họ Thích Ca ở có một ao cá rất  lớn, ḍng họ Thích Ca xúm nhau tát cạn ao và bắt cá ăn thịt. Lúc bấy giờ đức Phật c̣n bé, Ngài không ăn cá mà chỉ lấy cái đầu cá lớn nhất ném chơi. Do đó quả ác quá khứ trổ nở, vua Lưu Ly đem quân về sát phạt giết sạch ḍng họ Thích Ca, lúc bấy giờ Đức Phật không ăn thịt nhưng v́ ném đầu cá chơi nên vẫn phải bị nhức đầu ba lần.

Nguyên nhân nào vua Lưu Ly sát phạt ḍng họ Thích Ca?

Vua Lưu Ly là ḍng họ cháu ngoại của Đức Phật Thích Ca, lúc c̣n bé Ngài về chơi quê ngoại, thấy một bộ đài đẹp đẽ, mới trèo lên ngồi chơi, ḍng họ Thích Ca thấy vậy mới lôi ngài xuống cho một trận đ̣n, v́ bộ đài đó ḍng họ Thích ca xây lên dành riêng cho Đức Phật thuyết pháp.

Trong hai câu chuyện nhân quả chúng ta phán xét.

Câu chuyện thứ nhất: Bách Trượng Dă Hồ, trong kiếp quá khứ do không biết, tạo nhân nói vọng ngữ nên phải chịu quả trong các kiếp hiện tại làm thân chồn hoang, câu chuyện nhân quả do Thiền tông bịa đặt mơ hồ hoang đường không đúng tin cậy.

Câu chuyện nhân quả thứ hai: Vua Lưu Ly nhận diện tiền kiếp tát ao cá ăn thịt và liệng đầu cá chơi, mơ hồ trừu tượng không đáng tin.

Vua Lưu Ly bị đánh, nhân hiện kiếp làm khổ người.

Bị sát phạt quả hiện kiếp làm khổ ḿnh.

Nhân quả trong hiện kiếp thực tế và cụ thể.

Nếu ḍng họ Thích Ca có học đạo đức nhân bản - nhân quả th́ không tạo nhân ác đánh vua Lưu Ly và vua Lưu Ly không bị đánh th́ làm sao có thù oán mà giết cả ḍng họ Thích Ca.

Câu chuyện vua Lưu Ly trong kinh Nguyên Thủy là câu chuyện nhân quả hiện kiếp trong hiện tại là có thật, c̣n nhận diện tiền kiếp như trong kinh sách Đại thừa và Bổn Sanh là sai v́ đó là chịu ảnh hưởng nhân quả của giáo pháp Vê Đà thuộc Bà La Môn. Cho nên, kinh Bổn Sanh là những kinh sách không đáng cho chúng ta tin tưởng mặc dù mọi người đều cho nó là kinh sách Nguyên Thủy, nhưng sự thật kinh này do người sau biên soạn và đưa vào với mục đích là gây mâu thuẫn trong giáo pháp của Đức Phật, cho nên đọc kinh sách Đại thừa và kinh sách Nguyên Thủy chúng ta thấy có nhiều mâu thuẫn.

Câu chuyện tiền thân của đức Phật là câu chuyện ngụ ngôn dân gian Ấn Độ. thế, năm bộ kinh Nikaya thuộc tạng kinh Pali chỉ có bốn bộ là đáng tin cậy như: Trường Bộ, Trung Bộ, Tăng Chi, Tương Ưng c̣n Tiểu Bộ th́ không đáng tin tưởng.

Nhân hiện kiếp Vua Lưu Ly bị đánh, khi vua Lưu Ly đem quân trở về sát phạt ḍng họ Thích là quả hiện kiếp.

C̣n Đức Phật nhức đầu là quả, c̣n nhân ném đầu cá chơi trong kiếp quá khứ là mơ hồ trừu tượng không đáng tin cậy, nhưng quá khứ trong kiếp hiện tại là đúng v́ thực tế cụ thể nhân quả trong hiện kiếp. Đó là luận theo kiểu Đại thừa Bà La môn.

Cho nên, chuyện tiền thân là duyên không đúng tin chuyện bịa đặt của người sau.

Ghi chú: Bài trả lời này được BBT trích từ cuốn Đạo Đức Nhân Bản - Nhân Quả (Tập 1), so với bản viết tay gốc dưới đây th́ Trưởng lăo Thích Thông Lạc có bổ sung thêm đoạn đầu và cuối, đoạn giải thích về câu chuyện Bách Trượng Dă Hồ và Vua Lưu Ly.

Dưới đây là bút tích bản trả lời viết tay: