Chơn Như, ngày 03/01/1999

TU HÀNH TRÁNH PHÁP ỨC CHẾ

 Từ Tuệ vấn đạo

Hỏi: Kính thưa Thầy! Trong đời sống của người cư sĩ, con nhận thấy phải tập dần cho bớt ăn bớt ngủ. Về ăn con nên giảm bữa ăn sáng trước hay bữa ăn tối trước, như thế nào tốt hơn?

Khi đă quen hai bữa mà không yếu sức khỏe th́ có thể giảm xuống một bữa ngay tại đời sống cư sĩ không?

Con đang chuẩn bị để tăng dần “hành trang” thuận lợi cho giai đoạn sống ở tu viện, kính xin Thầy chỉ dạy.

Đáp: Muốn sống một đời sống Phạm hạnh th́ phải sống đúng như lời dạy đức Phật dạy, th́ phải hết sức tránh sự ức chế thân tâm.

Giáo pháp của đức Phật là giáo pháp xả tâm, nếu không khéo tu sai một chút xíu, hành lệch lạc th́ sẽ bị ức chế tâm ngay liền. Hầu hết tu sĩ Phật giáo ngày nay tu sai lệch rơi vào pháp ức chế tâm mà không biết.

Sự giảm thiểu bớt bữa ăn, bớt giờ ngủ, tức là con phải thay thế bằng những việc làm khác có mục đích ly tham đoạn ác pháp để giúp tâm thanh thản, an lạc.

Ví dụ: Hằng ngày, 9 giờ chúng ta đi ngủ lúc bây giờ chỉ cần thức thêm 5’, 10’ hoặc 30’. Trong lúc thức thêm th́ chúng ta tu tập tỉnh thức và xả tâm trong khi đi kinh hành, vừa đi vừa tác ư nhắc tâm để xả tham, sân, si: “Quán ly tham tôi biết tôi đi kinh hành”. Mới đầu tập bớt ngủ th́ chỉ cần thức thêm 5’ mà thôi rồi từ từ tăng dần lên 10’, tu tập cho thuần thục trong 10’, rồi mới tăng len 15’ đến 30’. Đó là cách thức tập bớt ngủ, bớt ngủ tỉnh thức trong chánh niệm th́ rất có lợi làm giảm bớt tâm tham, sân, si, giảm bớt tâm tham, sân, si là tâm thanh thản, an lạc, giải thoát.

Ăn cũng vậy, buổi sáng mọi người đều có ăn điểm tâm. Ta có thể bớt ăn buổi sáng, ăn trưa và chiều. V́ trưa cả gia đ́nh đều hội họp hoặc buổi chiều.

Muốn cho gia đ́nh đầm ấm yên vui và hạnh phúc th́ bữa ăn là bữa sum họp cả gia đ́nh, có như vậy mới t́m thấy t́nh thân thương trong huyết quản.

Tùy theo sự có mặt đầy đủ mọi người trong gia đ́nh th́ chúng ta không nên bỏ bữa ăn đó. Nhiều khi trưa ở sở không về được chỉ có buổi tối mới có buổi ăn sum họp.

Muốn có sự yên vui của mọi người th́ bữa ăn tối hoặc trưa là buổi họp mặt đầy đủ nhất, ta không nên v́ sự tu tập mà làm mất sự sum họp của gia đ́nh.

Vậy ba bữa ăn trong ngày con nên khéo léo chọn lấy bữa ăn, tạo hoàn cảnh sum họp gia đ́nh yên vui và hạnh phúc. Chỉ một hành động nhỏ như vậy mà không cân nhắc kỹ lưỡng, khiến cho bữa ăn trong gia đ́nh buồn tẻ.

Đạo Phật là đạo trí tuệ, đạo đức không làm khổ ḿnh, khổ người, tạo cảnh tu tập cho ḿnh mà luôn luôn làm cho mọi người vui ḿnh vui, đó là tu thiền định xả tâm.

Thiền định xả tâm c̣n có tên gọi là “Bất Động Tâm Định”. Bất Động Tâm Định là đạo đức nhân bản - nhân quả làm người, là mục đích sống đời sống Phạm hạnh, là những oai nghi tế hạnh của những bậc Thánh Tăng, là mục tiêu của đạo Phật, cho nên người nhập Bất Động Tâm Định là người sống đầy đủ đức hạnh làm người: “Không làm khổ ḿnh, khổ người và khổ cả hai”.

Người có bất động tâm định không có nghĩa là tâm họ trơ trơ như đá; người có bất động tâm định là người sống biết nhẫn nhục, tùy thuận, bằng ḷng với mọi người, với mọi hoàn cảnh, với mọi sự việc không làm chướng ngại ḿnh, chướng ngại người; người có bất động tâm định là người sống trong trí tuệ nhân quả, ứng dụng nhân quả, chủ động điều khiển nhân quả, chuyển hóa nhân quả.

Tất cả những sự trau dồi thân tâm và tu tập th́ phải tu tập từng bước một và phải sáng suốt trong khi tu tập, phải có nghị lực và bền chí, không nên tu tập vài ba hôm rồi nghỉ, mà phải tu tập liên tục có ư chí quyết liệt. Đừng nên lúc thích th́ tu, lúc hết thích th́ bỏ tu. Tu hành mà theo kiểu một nắng hai sương th́ uổng công lắm các bạn ạ!

Đời người trên thế gian này phải vạch ra cho ḿnh một hướng đi rơ ràng, một cuộc sống có đạo đức làm lợi ích cho ḿnh cho người và nhất là phải đạt được mục đích của hướng đi đó.

A picture containing music

Description automatically generated

Phụ bản: But tích bản viết tay:

A picture containing natureDescription automatically generated