Ngọc Tuyền Sơn, ngày 30/10/2006

NG̉I BÚT XÂY DỰNG
ĐẠO ĐỨC NHÂN BẢN - NHÂN QUẢ

(Tâm thư XVI)

A close up of a logo

Description automatically generated

Kính gửi: T.T!

Mỗi lần sóng gió Chơn Như là mỗi lần Tu viện Chơn Như vươn ḿnh lên. Hôm nay là giai đoạn chuyển biến tột cùng làm thay da đổi thịt toàn bộ Tu viện, biến Phật giáo thành nền đạo đức nhân bản - nhân quả, nên mọi người phải chan ḥa t́nh thương yêu và tha thứ.

V́ vậy, các con đă về đây tu học dưới bóng mát của Chơn Như, cung học một Thầy, cùng ở mỗi thất như nhau, cùng ăn ngày một bữa, cùng tu một pháp môn th́ mỗi tu sinh đều có bổn phận và trách nhiệm bảo vệ chánh pháp của Phật.

Lúc này hơn bao giờ hết là lúc cần phải đoàn kết nhau hơn, cần phải đóng cửa dạy nhau, lá lành đùm lá rách, đừng vạch lưng cho người xem thẹo, nồi da xáo thịt chẳng ai khen đâu mà càng làm cho Phật giáo càng tồi tệ hơn.

Ai cũng là con người th́ phải có lỗi lầm, không lỗi điều này th́ có lỗi điều khác, không ai là không có lỗi, đừng thiên kiến nh́n về một bên mà phải nh́n cả hai bên. Từ người xấu sẽ trở thành người tốt, đó là một quy luật nhân quả, không ai toàn thiện mà cũng không ai toàn ác, chính những người ác biết sửa đổi sẽ thành những người thiện.

Khi cầm bút viết thơ hay văn là các con nên cố tránh nói đích danh cá nhân hay ám chỉ một người nào làm sai, làm quấy. V́ viết thơ văn như vậy thiếu chất lượng xây dựng đạo đức nhân bản - nhân quả của Phật giáo. C̣n ngược lại khi các con cầm bút viết thơ văn phải mạnh dạn vạch trần những sự sai quấy chung của một xă hội, của một tôn giáo hay của một học thuyết. Đó là người biết cầm bút, biết xây dựng cái tốt cho đời, cho đạo, đem lại hạnh phúc cho mọi người, cho nhân loại. Viết văn thơ như vậy là ng̣i bút trở thành một vũ khí sắc bén tuyệt vời chém đá như chém bùn, nhờ đó mới đập phá cái sai, cái thiếu đạo đức, cái văn hóa không lành mạnh, cái phong tục hủ lậu, cái mê tín dị đoan, v.v..

Người cầm bút viết thơ văn nói về tính xấu của cá nhân hay ám chỉ một người nào khác th́ thơ văn đó thiếu đạo đức nhân bản, đáng trách, đáng chê, mặc dù thơ văn đó nói sự thật. Nhưng ở đây chúng ta phải hiểu, người viết thơ văn như vậy cũng là để thỏa măn ḷng phiền năo của ḿnh. Ng̣i bút như vậy chỉ dùng giấy trắng mực đen để thông tin cho mọi người biết cái xấu của người kia. Làm như vậy có lợi ích ǵ? Hay chỉ làm cho người kia thân bại, danh liệt, ngóc đầu không lên, hoặc không c̣n nh́n được mặt những ai nữa. Hay để chấn chỉnh Phật giáo bằng cách này? Không đâu các con ạ!

Phật không dạy điều này mà dạy ái ngữ: “Thấy lỗi ḿnh không thấy lỗi người”, đó là đạo đức nhân bản sống không làm khổ ḿnh khổ người. Ai sống được đạo đức này là người đang chấn chỉnh Phật giáo, đang dựng lại chánh pháp của Phật.

Người viết văn thơ như vậy sẽ làm thêm thù bớt bạn. Người có trí hiểu biết sẽ xa lánh v́ khi thuận nhau th́ không nói ǵ nhưng khi nghịch nhau th́ ng̣i bút của họ là miệng lưỡi bươi móc chửi nhau, mạt sát nhau. Văn thơ như vậy không phải là lối văn thơ xây dựng tốt đạo, đẹp đời; văn thơ như vậy là kém đạo đức nhân bản, thiếu văn hóa, thiếu t́nh người, thiếu ḷng tha thứ, thiếu sự yêu thương. Tại sao các con không thấy nhân quả mà thấy cái đúng sai phải trái của cá nhân con người để làm khổ ḿnh khổ người, biến ng̣i bút của ḿnh trở thành con dao hai lưỡi giết ḿnh, giết người, các con có thấy điều này không?

Có lần Thầy đă sửa vài chữ trong thơ văn của con và bảo con đừng viết nữa. Đấy là Thầy muốn thơ văn thanh thoát nhẹ nhàng và cao thượng. Con có thấy thơ văn của Thanh Quang và Từ Quang không? Đâu phải hai người không biết cái sai cái đúng, nhưng hai người thường dùng lời thuận hay nghịch là cố ư giúp đỡ người khác khắc phục cái xấu để trở thành người tốt hơn.

Một người có đạo đức thấy người khác làm sai lỗi lầm ǵ, nếu thấy ḿnh có đủ khả năng th́ hai người ngồi lại trực tiếp nói chuyện khuyên nhau những điều phải trái để người kia sửa đổi; nếu người ấy không nghe theo lời khuyên của ḿnh hoặc khả năng của ḿnh không thể thuyết phục được người đó th́ im lặng không nói một lời nào, không chỉ trích, không nói tính xấu của người đó với người thứ ba, huống hồ là viết thơ văn bêu xấu người đó cho mọi người đều biết th́ ng̣i bút đó rất tệ, rất độc ác. Đứng trong góc độ đạo đức Phật giáo không làm khổ ḿnh khổ người th́ ng̣i bút đó là ng̣i bút thiếu đạo đức nhân bản, mất nhân tính, giết người bằng ng̣i bút, ng̣i bút đó là ng̣i bút máu.

Bởi vậy khi cầm bút viết về cá nhân người nào chúng ta cũng đừng quá ca ngợi người đó cao vút người đó trên mây xanh, rồi cũng có ngày hạ họ xuống tận vực sâu hố thẳm, mà hăy viết đúng sự thật. C̣n khi cầm bút viết hay nói về một người nào làm sai quấy th́ cố gắng tránh không nói tính xấu, không bươi móc điều xấu của người đó như trên đă nói.

Khi viết hay nói về một cá nhân nào nên khen tặng cái tốt của người đó, đừng vạch cai xấu ra, đó là tạo duyên thiện cảm để có ngày giúp đỡ người đó xây dựng lại người tốt. Người viết văn như vậy mới là thiện hữu tri thức của mọi người, người bạn tốt mà ai cũng mến phục. Có đúng như vậy không con?

Một người cầm bút viết phải là người có ḷng yêu thương rộng lớn vô bờ bến, thương tất cả mọi loài, thương tất cả mọi người, dù bất cứ một người nào thiện hay ác đều thương như nhau. V́ thương người nên luôn luôn dùng ái ngữ, viết những ḍng thơ văn đầy ḷng từ bi lân mẫn, v́ thế lời văn thơ không dùng ác ngữ.

T.T. con hăy nghe lời Thầy, ng̣i bút con là ng̣i bút tốt để viết đạo đức nhân bản, soạn thảo GIÁO ÁN LỚP THỌ TAM QUY để dạy người học đạo đức mới bước chân vào đạo Phật. Đây là lớp vỡ ḷng đạo đức của Phật giáo, Thầy tin rằng con sẽ biên soạn được. Biên soạn lư thuyết và thực hành đạo đức nhân bản này th́ phải biên soạn đi song song với nhau từng đạo đức một.

Muốn viết được GIÁO ÁN này th́ con nên đọc kỹ lại tập sách THỌ TAM QUY NGŨ GIỚI rồi mới viết. Vốn công phu này viết đạo đức là xây dựng tư tưởng cho ḿnh một đức hạnh VÔ LẬU của Phật giáo khiến cho con từ sự chánh tư duy đến thân hành Chánh nghiệp và khẩu hành Chánh ngữ hoàn toàn thanh tịnh trong sáng và cao thượng tuyệt vời. Con hăy bắt tay vào việc làm này, những ǵ không biết Thầy sẽ trợ giúp thêm để các con trở thành người thay Thầy, đem đạo đức đến với mọi người v́ Thầy đă già rồi, cũng phải có ngày từ giă các con vào Niết Bàn mà thôi.

Thăm và chúc con vui mạnh, nhớ xả tâm cho thật tốt!

Thân thương chào con

A picture containing objectDescription automatically generated

A picture containing music

Description automatically generated