Học đạo đức hiếu sinh mà không biết áp dụng đức hiếu sinh vào đời sống hằng ngày thì đó là học chơi, học để cho biết, chứ học như vậy không có lợi ích gì, nếu có lợi ích cũng chỉ bằng một phần mười. Cho nên, học đạo đức cần phải biết áp dụng thực hành vào đời sống hằng ngày thì mới có lợi ích thiết thực cho mình, cho người và cho tất cả muôn loài chúng sinh. Tập sách “Áp dụng đức hiếu sinh vào đời sống hằng ngày” của nhiều tác giả tu sinh tại Tu Viện Chơn Như đã nói lên được sự quyết tâm áp dụng đạo đức hiếu sinh vào bản thân của mình để không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Những sự áp dụng này rất thực tế và cụ thể, vì thế chúng tôi cho in thành sách để những ai hữu duyên gặp được sách đạo đức này sẽ áp dụng vào đời sống, ...

Thứ ba, 17 Tháng 11 2015 14:18

Kết quả tu tập

Hỏi 1: Kính bạch Thầy, tu tập đến định nào thì mới gọi là nhập vào dòng Thánh? Đáp: Ly dục ly ác pháp, diệt ngã xả tâm mới được gọi là nhập vào dòng Thánh, tương ưng với người nhập được Sơ Thiền. Hỏi 2: Kính bạch Thầy, tu tập đến mức độ nào mà làm chủ được sống chết? Đáp: Tu đến mức tịnh chỉ hơi thở và các hành trong thân (Thân hành tịnh chỉ) thì làm chủ được sự sống chết. Hỏi 3: Kính bạch Thầy, tu đến mức định nào chấm dứt tái sanh luân hồi. Đáp: Tu đạt đến Tam Minh mới chấm dứt tái sanh luân hồi. Hỏi 4: Kính bạch Thầy, tu đến mức nào mà để lại nhục thân không hôi thúi? Đáp: Tu nhập Diệt Thọ Tưởng Định (Diệt Tận Định) để lại nhục thân không hôi thúi.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ năm, 15 Tháng 10 2015 07:00

Bên Thầy Chúng Con Học Đạo - Tập 2

Đọc đoạn kinh trên đây, chúng ta xét thấy sự giải thoát của Phật giáo rất rõ ràng và dễ dàng không có khó khăn. Bởi vì cần có chánh tri kiến hiểu biết thiện và ác là giải thoát ở ngay đó, như bờ bên này và bờ bên kia.  Đức Phật dạy:Tà kiến, này Bà La Môn, là bờ bên này, Chánh kiến là bờ bên kia. Vậy, Tà kiến và Chánh kiến là gì? Tà kiến là thấy đúng, thấy sai, thấy phải, thấy trái, thấy trắng, thấy đen, thấy tốt, thấy xấu, v.v.. do đó, thường ở bờ bên này chịu nhiều khổ đau. Chánh kiến là thấy nhân, thấy quả. Do thấy nhân quả như thật nên ở bờ bên kia không còn khổ đau. Chúng tôi thường khuyên mọi người: “Chớ nhìn mọi việc đúng sai phải trái mà hãy nhìn nó là thiện ác thì cuộc đời các bạn sẽ được an vui và hạnh phúc ngay liền”.

Chủ nhật, 23 Tháng 8 2015 07:00

Tùy thuận mà không bị lôi cuốn

Biết ăn chay tức là biết tu tập tâm “từ, bi, hỷ, xả”. Đã tu tập tâm “từ, bi” mà còn thái thịt, làm cá, chiên rán, xào nấu thì mắt thấy tay làm sự chết chóc, đau khổ của chúng sinh thì lòng dạ nào còn làm được? Tuy không ăn thịt chúng sanh nhưng thân hành động trực tiếp tạo sự đau khổ, tội ác. Nói về giới, người này đã phạm giới. Nói về nghiệp báo, người này vẫn phải chịu thọ nghiệp khổ như người khác. Cho nên, Thầy đã dạy: “tùy thuận mà không bị lôi cuốn vào việc ác”, còn bị lôi cuốn vào việc ác thì nhất định tìm cách tránh né, hoặc nhất định không làm điều đó. Có người ăn ngày một bữa, sống đúng phạm hạnh đến chùa khác ăn ngày ba bữa, tùy thuận cho họ vui, nhưng không ngờ đó là một điều phạm giới. 

Đăng trong Vấn đạo

Tâm mọi người đang sống trong ác pháp mà đem lời nói thiện không đúng chỗ, đúng lúc cũng giống như mũi tên bắn vào tim họ, thế là họ phải phản ứng một cách phàm phu tục tử, ác chồng thêm ác để diệt những lời nói thiện của đối tượng. Cho nên, người làm thiện không đúng chỗ, đúng thời thì phải gánh chịu hậu quả cay đắng. Vì thế, cô Vĩ đang sống trong cảnh địa ngục trần gian, chung quanh toàn là ác pháp. Thiền Căn Bản đã dạy mà cô đâu có nhớ: “Nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng”. Thế mà, cô không nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng. Do không biết nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng nên cô đã tự làm khổ mình khổ người, còn tạo ra cho những người thân của mình gây nên nhân quả ác 

Đăng trong Tâm thư

Hỏi: Sự giải thoát của người cư sĩ giữ 5 giới và Thập thiện, sống đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình, khổ người và người tu sĩ khác nhau như thế nào? Đáp: Người cư sĩ giữ năm giới, hành Thập thiện, sống nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả đó là giải thoát được tâm mình bằng thiện pháp, nên tâm hồn thanh thản, an lạc, lúc nào cũng yên vui hạnh phúc. Nhưng không thể làm chủ được sự sống chết của thân, người cư sĩ họ mới chỉ ly được ác pháp, nhưng chưa lìa hết dục. Vì thế, họ khó mà nhập định được, họ phải tu tập ở giai đoạn ly dục của vị Tỳ kheo thì mới có nhập được các loại định. Người cư sĩ chỉ mới giải thoát được ác pháp nơi tâm, còn người tu sĩ thì giải thoát được thân tâm trọn vẹn.

Đăng trong Bản viết tay
Thứ tư, 03 Tháng 6 2015 07:00

Hành Thập Thiện & Tứ Vô Lượng Tâm

Ước vọng của nhân loại, khi sanh ra đời đều mong được mạnh khỏe, sống lâu, gặp nhiều may mắn. Nhưng mấy ai đã được toại nguyện? Sự thực đời người là một chuỗi dài đau khổ, phiền lụy về mặt vật chất, lẫn tinh thần, chẳng bao giờ có được phút giây an vui, hạnh phúc. Con người vốn vô minh, mê mờ, sanh ra chấp đắm vật chất, nuôi lớn ngã mạn, tạo nhiều điều ác độc, không những trong đời này mà còn nhiều đời trước nữa. Do đó ngày nay chúng ta phải chịu quả báo khổ sở, mà không ai hay biết gì cả. Ta cứ mãi mê chạy theo danh lợi và tạo thêm nhiều ác nghiệp, tội lỗi. Muốn chấm dứt hoàn cảnh khổ đau của đời sống, vượt thoát cảnh tù tội của thế gian, hoặc những tai nạn hiểm nghèo, những bệnh tật khó trị, những xung đột tỵ hiềm, nhỏ mọn, ích kỷ, dối trá, xảo quyệt, v.v.. hãy tu Thập Thiện!

Đăng trong Sách xuất bản
Chủ nhật, 10 Tháng 5 2015 07:00

Đạo đức không làm khổ mình

Thương thân nghĩa là “không làm khổ mình”. Khi nói đến thương yêu, ta hay nghĩ rằng đối tượng thương yêu phải là một người khác, nhưng Phật dạy đối tượng đầu tiên của thương yêu chính là bản thân mình (không làm khổ mình). Nếu không thương yêu được bản thân thì ta không thể thương yêu được bất cứ một loài nào khác. Khả năng thương yêu của chúng ta. Khả năng thương yêu người khác tùy thuộc nơi khả năng thương yêu được chính bản thân ta. Nếu anh không thương yêu được anh thì anh không thương được người nào khác. Điều đó là điều rất rõ trong đạo Phật. Mình không thương được mình; mình không chăm sóc được mình; mình không chuyển hoá được mình; mình đối với mình rất tệ hại (mình luôn làm khổ mình) thì làm sao mình có khả năng thương yêu chăm sóc và chuyển hóa người khác? 

Đăng trong Bài luận
Thứ hai, 24 Tháng 11 2014 07:00

Đại cương về Đạo đế

Xin thưa cùng các bạn! Chân lý ĐẠO ĐẾ được các nhà học giả xưa và nay thuyết giảng và giải thích, nhưng thuyết giảng và giải thích về chân lý này một cách sai lệch và sự sai lệch ấy quá nặng nề, khiến cho chân lý này lệch lạc không đúng nghĩa của nó. Do đó, người nghe và người đọc tưởng đây là pháp môn tu tập, chứ không ngờ nó là tên của các lớp học. Vì có lẽ các nhà học giả ấy không hiểu nghĩa chân lý này, nên sự giảng giải của các Ngài biến chân lý này thành một pháp môn tu tập như đã nói ở trên. Các Ngài đã biến chân lý này không còn là chân lý nữa. Các Ngài không ngờ bài pháp đầu tiên của đức Phật đã nói về bốn chân lý của loài người,...

Đăng trong Học tập
Thứ năm, 23 Tháng 10 2014 07:00

Hoàng Minh vấn đạo

Ngoài chân lý sống không làm khổ mình, khổ người và khổ tất cả chúng sinh của Phật giáo thì không còn một chân lý sống nào khác nữa. Cha mẹ con không hiểu chân lý sống của Phật giáo mới đem so sánh với những thiện xảo, kỹ năng sống của Chu Dung Cơ và Trần Trọng Kim. Hành động so sánh này lại càng chứng tỏ cha mẹ con lại còn không hiểu Phật giáo. Vì thiện xảo, kỹ năng sống của Chu Dung Cơ và Trần Trọng Kim chỉ dùng vào đường lối chính trị để trị nước, bình thiên hạ, nhưng thiện xảo kỹ năng sống đó chỉ hợp với thời đại này mà không hợp với thời đại khác, cho nên nó đâu được gọi là chân lý. Bởi vậy, càng thiện xảo càng khéo léo thì càng giả dối không thật với chính mình.

Đăng trong Vấn đạo
Trang2 của3